K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Ngày xưa, có một cô bé tên Lọ Lem, sống với mẹ kế và hai cô em gái gian ác. Mỗi ngày, Lọ Lem phải làm tất cả công việc nhà, từ quét dọn, giặt giũ đến nấu nướng. Tuy nhiên, cô bé không bao giờ kêu ca hay trách móc mà luôn làm mọi việc với tấm lòng hiền hậu.Một ngày nọ, hoàng tử tổ chức một buổi dạ hội lớn để tìm vợ. Tất cả các cô gái trong vương quốc đều được...
Đọc tiếp

Ngày xưa, có một cô bé tên Lọ Lem, sống với mẹ kế và hai cô em gái gian ác. Mỗi ngày, Lọ Lem phải làm tất cả công việc nhà, từ quét dọn, giặt giũ đến nấu nướng. Tuy nhiên, cô bé không bao giờ kêu ca hay trách móc mà luôn làm mọi việc với tấm lòng hiền hậu.

Một ngày nọ, hoàng tử tổ chức một buổi dạ hội lớn để tìm vợ. Tất cả các cô gái trong vương quốc đều được mời, nhưng mẹ kế của Lọ Lem lại không cho cô đi. Mẹ bảo cô phải ở nhà làm việc và không được phép tham gia. Tuy nhiên, trái tim hiền lành của Lọ Lem không hề tủi thân. Vào lúc cô gần như tuyệt vọng, bà tiên hiện lên và dùng phép thuật giúp Lọ Lem có thể đi dự dạ hội.

Bà tiên biến quả bí ngô thành một chiếc xe ngựa vàng rực rỡ, các con chuột thành những chú ngựa mạnh mẽ, và những bộ quần áo tả tơi của cô bé thành một chiếc váy lộng lẫy. Lọ Lem trở thành cô gái xinh đẹp, quyến rũ, khiến tất cả mọi người, đặc biệt là hoàng tử, phải ngỡ ngàng. Nhưng bà tiên cũng dặn cô bé: "Con phải về trước khi đồng hồ điểm mười hai giờ, nếu không mọi thứ sẽ trở lại như cũ."

Lọ Lem bước vào lâu đài, và ngay lập tức, hoàng tử chú ý đến cô. Họ khiêu vũ, trò chuyện và cùng nhau tận hưởng những giờ phút tuyệt vời trong dạ hội. Tuy nhiên, khi đồng hồ điểm chuông lúc 12 giờ, Lọ Lem vội vã chạy đi, để lại một chiếc giày thủy tinh.

Hoàng tử quyết tâm tìm kiếm cô gái mà chiếc giày vừa vặn. Cuối cùng, khi đến nhà Lọ Lem, chiếc giày vừa vặn với chân cô. Hoàng tử vui mừng, và hai người sống hạnh phúc mãi mãi.


0
25 tháng 12 2018

I have read many fairy tales of the world but I am still impressed with Cinderella. Cinderella in the story is beautiful, gentle and very naive. She had a long time of suffering to find a perfect happiness.

Cinderella is so beautiful! The figure of her small, tall girl. The oval, delicate face stood out, the skin was white and pink and smooth. The black eyes, bright and shining beneath the natural curling eyelashes, increased the charm of the eyes. The long, curved willow eyebrows increase the natural look of those charming eyes. The coconut veral nose peaked beauty for her face. Soft, plump, shiny lips a thin lipsk. The white, steady teeth keep poking between the lips, hiding a beautiful beauty. Black hair, silky smooth hair across shoulders. Usually Cinderella only wore a ragged, patched patch to clean the house. The face of the Cinderella is so beautiful that she always gets smudged because she has to sweep the place where the house or at is dirty. Because of her lemongrass form, she was called Cinderella. Cinderella is very hardworking, always cleaning her feet. She is very cool or good. Cinderella has a very good streak: gentle, gentle, hardworking - the best qualities and qualities of women.

Cinderella's life has a long and arduous journey to find true happiness. To lead to that good result is a long story.

As a child, Cinderella lived very happily with her parents in a spacious, comfortable house. Suddenly, her mother became seriously ill and died. Her father took her next wife. The stepmother had two children of the same age as Cinderella. Her two children are thin, they are fat. After that, Cinderella's father suffered an accident so he also died. After his death, the stepmother forced her to serve and submit to her mother and daughter. The splendid sets, the beautiful shoes and the magnificent decorated room were too far away for Cinderella. The mother-in-law for Cinderella wore junk suits, patched boots and rough shoes. She forced her to work on her feet. Two of her own children only know how to play, lethargy, live the happy life that Cinderella should have. The cute Cinderella can only be in the dusty, dirty at, filled with rotten old goods and she has friends who are rats. Then one day, Hoang from the reception party invited the mother and her stepmother and even Cinderella. But she only bought and dressed herself and her two ugly children. She even forced Cinderella to pick up beans to fling her hands without going to a party. May have a fairy to help her, she had a gorgeous outfit, a beautiful car to attend the party. Cinderella danced with the prince after twelve hours - now she told her that if the miracle would not be gone. She hastily dropped the shoe to make the prince look everywhere. Finally, the prince found the owner of the shoe. The Prince found his fiancée - Cinderella and married her to be his wife. The lives of two people are very happy.

Cinderella is a girl who is na, gentle and very beautiful. With her pure soul and good qualities, she found her true happiness. Through the story, I understand that people who are good, gentle, gentle will be rewarded.

k cho mk nha :33 

Cám ơn !!

25 tháng 12 2018

Hello, I am a little girl. My mother died when I was young and my father went to work far away, so I shared with my evil stepmother to treat me a hired worker.

Chỉ giúp dc tưng đây thui

26 tháng 11 2023

Tham khảo

- Mở bài gián tiếp: Tuổi thơ của em cũng như bao bạn nhỏ khác luôn tràn ngập những câu truyện cổ tích li kì, hấp dẫn, trong số những truyện mà em đã đọc, em thích nhất là truyện cổ tích "Cô bé Lọ Lem", cứ mỗi lần nhắc đến truyện này em lại tưởng tượng ra dáng vẻ xinh đẹp, nhân hậu của cô bé Lọ Lem.

- Kết bài mở rộng: Dù chỉ là câu chuyện cổ tích, nhưng mỗi nhân vật, dù là chính diện hay phản diện, đều mang đến cho người đọc một ý nghĩa và bài học riêng. “Cô bé Lọ Lem" thực sự là câu chuyện cổ tích thú vị đáng đọc của mỗi người.

18 tháng 9 2023

Tham khảo
loading...

 
25 tháng 12 2018

In the Kingdom of Cinderella, in the Royal Palace, the King is talking to the Grand Duke. The old king said, "It's time for our Prince to get married and have a family home."

"Yes, Lord Hoang Thuong, but first the Prince must meet the girl he fell in love with."

"You're right. We will open the ball and invite all the young girls in the kingdom to come. Surely the Prince will fall in love with a girl. ”

Receiving news about the dance party, Anatasia and Drizella hugged each other happily. "Da Vu, Vu Vu, we will go to the ballroom." Cinderella said not to hide the joy in the eyes, "I was invited too, according to the Royal Family's orders, all unmarried girls are invited." The two sisters burst into laughter because they imagined Cinderella going to the evening carrying a broom and wearing a servant's bib. And the mother smiles evilly saying Cinderella can still go if she finishes everything she assigns.

So, the two ugly girls all day only bothered to choose the dress and the beauty while Cinderella was still more busy than usual. She also had to iron clothes for her two children, tie a dress, brush the dress ... When the carriage came to pick up, Cinderella was still in a sloppy dress without having a minute to prepare. The deceased stepmother said: "So you will not go to the ball ... But don't worry, there will be other dancing afterwards ..." Then my parents chirped me in the car and lost Cinderella at home.

The gloomy Cinderella climbed the dark stairs that led into his room and sat down, her eyes sadly looking over the moonlight to the far-away castle. Suddenly, a magical light appeared behind her. Turning around, she was surprised to see that the candle light was lit and through the light was an extremely gorgeous cocktail dress. Her little friends, birds and mice, gave her a surprise by dressing up the dress with beads and lace that they found in the house.

She quickly put on and ran downstairs and called out, "Wait, wait for me." But when Anatasia and Drizella saw her, they shouted angrily, "You stole my lace and beaded." They plucked the Cinderella clothes that were worn to pieces.

Cinderella cried and ran across the yard to the garden. She sat down on the cold ice and sobbed. "That's it, I'm out of the way, I'll give up." At that very moment, a strange cloud of bright dust appeared and a happy, fat, hooded, hooded lady came out "Don't say that, little girl. ”Her voice was sweet. "Wipe away your tears, I will not go to dance while crying like that." Cinderella stopped crying and asked, "Who are you?"

"I am your fairy godmother," she said softly, "Time is very fast, now you should quickly bring me a pumpkin brought here." Cinderella does not understand anything, but she also runs Go find a big pumpkin. The fairy waved her magic wand and muttered the words of the magic. "Salagadoola, Manchaca bula, bibidi-bobbed-boo." Pumpkin slowly climbed on the wire, the stubble became wheels and the pumpkin turned into a horse-drawn carriage momentarily.

"Now," she said, "I need some mice." Immediately four of Cinderella's small mice came forward. The fairy waved the magic wand and turned four mice into four beautiful horses and attached to the front of the car. A few more waving chopsticks, she turned the old-fashioned horse who controlled the carriage, and the dog Bruno into the person who opened the carriage door. Finally, she said, "It's my turn, my lovely girl." In an instant, she turned Cinderella into a beautiful prom dress, under her feet sparkling with the most beautiful crystal shoes. Earth.

When Cinderella climbed on a carriage, she first advised her carefully, insisting on returning home before 12 pm. Because if she stayed more than a minute, everything would be the same, pumpkin, four mice, old horse, dog Bruno and Cinderella would become poor girls. Cinderella promised her to leave the party before the night, and she happily set off for the Royal Castle.
When Cinderella arrived, the handsome prince was bowing to two girls, ten hundred and eleven - two ugly Anatasia and Drizella. Suddenly he turned his eyes into the entrance and was stunned to see Cinderella - the beautiful young woman that the prince saw no one could be better than her tonight. The prince quickly came to take her hand and led her into the hall to attend the ballroom.

During that night, our prince did not dance with anyone but the last girl. The Prince did not leave Cinderella's hand and looked at her passionately. Two siblings, stepmother and aunt, she looked at Cinderella with jealous eyes and wondered where she came from. The old King was glad that his plan was successful, the prince met his dream man.

The palace clock bell began to signal the midnight bell, Cinderella now remembered the advice of her fairy, her godmother. "I have to go home." She screamed, slipping out of the prince's hand and rushing down the stairs. The Prince and the Grand Duke followed her behind and did not understand what happened. A crystal shoe slipped out of her feet and fell on the stairs, there was no time to turn around, Cinderella left and quickly ran to the carriage and climbed. A horse carriage out of the castle gate is also the twelfth hour clock bell. In a split second, Cinderella returned to her original form as a poor girl, standing between pumpkin, dog, old horse and four mice. All left with only a single crystal shoe sparkling on one of her feet.

The next morning, the King announced that he would ask to marry the Prince the girl who dropped the crystal shoe at the dance last night. The Grand Duke took the command to spread and travel throughout the kingdom to try shoes, from the princesses, to honor the noble house to the most rustic girls. Try forever but still not have her feet fit into a small shoe. Finally the royal delegation came to Cinderella's house. The stepmother is happy to wake up the two lazy and raised girls hoping that one of them will fit in the shoe and will become the wife of the prince. She also quietly climbed into Cinderella's room, locked the door from the outside, locked Cinderella in the room even though she cried bitterly. She smiled wickedly, casually put the key in her pocket and went downstairs, but didn't know that the two mice were quick to steal the key when she was busy watching her two children try shoes.

The Grand Duke expressed disappointment when he saw two hopeless attempts by the oversized big feet of two ugly girls. He took the shoe back and was about to go to the next house when he heard the voice from behind, "Grand Duke, let me try my shoe on!" the duke "Grand Duke, this is just my servant girl." But he pushed her away, saying, "King's order, every girl will try on her shoes" and take out the crystal shoe.

The stepmother definitely refused to give up the bad intention, she pretended to slip into the entourage carrying the shoe in her hand, causing the shoe to fall to the ground to break into pieces. The duke belt shouted, "How should I be meek to the King?"

Cinderella put her hand into her pocket and gently pulled out a lovely crystal shoe, "Dear Grand Duke, I keep the crystal shoe here." The grand duke slipped his shoe into his small foot. she, the shoe fits perfectly. At that moment, Cinderella's fairy godmother appeared, dabbing her wand into her body, turning her back to being a beautiful, beautiful girl who had taken the heart of the prince on the night of the dance.

The beautiful Cinderella was carried to the royal palace by the royal court. In the bright light of that light, between the blessed blessings and the bells ringing all over the palace, Cinderella married the prince ... and they lived together happily for life.

-THE END -

chúc học tốt!!!

Cô bé Lọ Lem là nhân vật cổ tích mà em yêu thích nhất. Khi đọc, em thích tự mình tưởng tượng ra ngoại hình của nhân vật này. Trong suy nghĩ của em, Lọ Lem là một cô gái mới lớn với vóc dáng mảnh mai, nước da trắng ngần. Mái tóc của cô màu vàng ỏng ả, dài đến thắt lưng như dòng thác đổ về từ mặt trời. Khuôn mặt cô có dáng trái xoan, nổi bật với đôi mắt xanh to tròn long lanh như viên pha lê quý hiếm. Trên đôi mắt là hàng lông mày lá liễu thanh mảnh. Dù chẳng trang điểm, gò mà của Lọ Lem lúc nào cũng ửng hồng và đôi môi thì đỏ hồng chúm chím. Dù phải làm việc vất vả, nhưng Lọ Lem vẫn luôn vui vẻ, tràn ngập sức sống. Vẻ đẹp của cô không chỉ đến từ ngoại hình mà còn đến từ trái tim ấm áp, nội tâm luôn tươi vui, ngập tràn hi vọng của cô. Bởi vậy, dù mặc bộ quần áo cũ kĩ để làm việc nhà. Hay khoác lên mình bộ váy áo rực rỡ, sang trọng, nàng Lọ Lem vẫn luôn thật xinh đẹp. Cô ấy chính là biểu tượng của một nàng công chúa cổ tích tuyệt vời nhất trong trí tưởng tượng của em.

12 tháng 11 2023

   Tối nào cũng vậy, bằng giọng ấm áp, bà lại kể cho em nghe một câu chuyện cổ tích từ ngày xửa ngày xưa. Trong những câu chuyện bà kể, em nhớ mãi câu chuyện Cô bé Lọ Lem với bao nhiêu phép biến hoá nhiệm màu. Câu chuyện như sau:

   

Ngày xửa ngày xưa, ở  một vương quốc nọ có một cô gái xinh đẹp tên là Lọ Lem. Cha cô mất sớm, cô phải sống cùng bà mẹ kế độc ác cùng người chị cùng cha khác mẹ. Ngày ngày họ bắt cô phải làm lụng vất vả như người hầu trong nhà, trong khi các chị của cô được ăn diện xinh đẹp nhàn nhã. Một hôm, Hoàng tử mở hội cho phép các thiếu nữ của vương quốc tham gia, bà mẹ kế biết chuyện nên nhất quyết không cho Lọ Lem đi, bắt cô làm nhiều việc nhà. Lọ lem vừa buồn vừa tủi thật, cô bật khóc. Bỗng có một bà tiên tốt bụng đã hiện ra, biến cô thành một thiếu nữ xinh đẹp mặc quần áo sang trọng, đi đôi dày thủy tinh. Sự xuất hiện của Lọ Lem đã làm ngỡ ngàng mọi người, đặc biệt với chàng Hoàng Tử. Tới lúc chuông điểm 12h vang lên, Lọ Lem vội bỏ về mà đánh rơi mất một chiếc giày. Phải xa Lọ Lem, Hoàng tử rất buồn, chàng sai người hầu đi khắp đất nước tìm xem cô gái nào xỏ vừa chiếc giày đó sẽ lấy làm vợ. Câu chuyện kết thúc khi Hoàng tử đã tìm ra Lọ Lem, hai người lấy nhau, sống hạnh phúc.

   Lọ Lem là cô gái nết na, hiền dịu và rất xinh đẹp. Với tâm hồn trong sáng và phẩm chất tốt đẹp, cô đã tìm được đến với hạnh phúc đích thực. Qua câu chuyện, em hiểu rằng người chăm ngoan, hiền dịu, nết na sẽ được đền đáp xứng đáng.

   

   

12 tháng 11 2023

cô bé lọ lem khổ với gì gẻ

 

21 tháng 11 2017

Tết năm ngoái, em được ba mẹ dẫn lên nhà bác cả chơi. Nhà bác cả ở xa nhà em lắm, ở tận Hà Nam. Ba bảo rằng Hà Nam là miền Bắc rồi nên giọng nói cũng sẽ khác quê mình. Chuyến đi chơi đó em đã quen được một người bạn mà cho đến nay em vẫn nhớ về bạn ấy như lần đầu gặp mặt.

Bạn ấy tên An, là hàng xóm của bác cả em. Bác cả bảo bạn ấy thường xuyên qua đó chơi với cu Bin. Hôm đó An cũng sang chơi thì em và ba mẹ tới. Gặp An, em ấn tượng với giọng nói miền Bắc rất nhẹ nhàng và tình cảm. Em và An đều cùng tuổi với nhau, năm nay đều học lớp 5, chuẩn bị bước sang lớp 6.

Lần gặp đó em rất quý mến An vì nụ cười rất tươi và ngọt ngào. Hôm đó An ở lại ăn cơm với nhà bác cả. Em và An đã cùng nhau vào bếp xem bác làm món sườn xào chua ngọt. Hai đứa rất thích thú ngắm nhìn bác và thi thoảng lại nhìn nhau cười.

Lần gặp đó em rất quý mến An vì nụ cười rất tươi và ngọt ngào. Hôm đó An ở lại ăn cơm với nhà bác cả. Em và An đã cùng nhau vào bếp xem bác làm món sườn xào chua ngọt. Hai đứa rất thích thú ngắm nhìn bác và thi thoảng lại nhìn nhau cười.

Mái tóc của An dài và mượt, dài hơn tóc của em nhiều và tết bím ở hai bên nhìn như cô công chúa xinh đẹp. An rất nhẹ nhàng với những người xung quanh, từ đi lại, ăn nói và hành động. Tuy vậy, cô bạn lại rất nhí nhảnh và hay làm trò cho cu Bi chơi. Cu bi cũng rất quý An và cứ đòi theo An ra ngoài chơi.

Hôm đó An dẫn em sang nhà bạn ấy chơi. Em rất thích thú khi được ngắm nhìn căn phòng nhỏ xinh đẹp, gọn gàng của An. Tuy đều là con gái nhưng An lại ngăn nắp hơn em rất nhiều, em thật ngưỡng mộ bạn ấy. Chúng em cùng ra vườn ngắm nhìn từng luống rau cải đang trổ bắp và cuộn chặt mình, phơi mình dưới ánh nắng của mùa xuân.

An kể về chuyện học tập của bạn và cố gắng đạt danh hiệu học sinh giỏi Toán vào cuối năm. Em nhìn vào những tấm bằng khen trên tường đã cảm nhận được rằng An là cô học trò chăm chỉ và học hành giỏi giang. Em rất khâm phục bạn ấy.

An dẫn em ra ngoài cánh đồng lúa bao la, bây giờ lúa đang nhú lên từng cây non và xanh mướt còn vương lại một chút hơi sương mỏng manh. Em thích ngắm nhìn khung cảnh này, bên cạnh một người bạn vừa mới quen.

An hứa có dịp sẽ ghé thăm nhà em chơi nếu bác cả về quê. Em cứ hi vọng và hi vọng có ngày đó, được gặp lại An. Thi thoảng chúng em vẫn gửi thư cho nhau kể về những dự định và thành tích học tập cho nhau nghe.

^^

Học vui !

21 tháng 11 2017

  Quê tôi ở nông thôn nhưng tôi lớn lên ở thành phố. Từ bé đến giờ, tôi mới chỉ được về quê có một lần. Nhưng lần ấy đã xa xôi lắm rồi, tôi chẳng còn nhớ điều gì nữa. Chả là lúc ấy tôi còn quá bé mà. Tuần vừa qua, tôi thật bất ngờ khi được bố mẹ cho về quê chơi ngày chủ nhật. Chuyến đi đã để lại trong tôi bao kỷ niệm khó quên. Suốt đêm hôm trước, tôi gần như không ngủ. Tôi cứ nằm mà tưởng tượng về quê nội. Tôi chỉ nhớ mang máng đó là một vùng quê nghèo ở miền trung du. Sáng sớm tàu đã chạy, tôi nghủ lăn trong lòng mẹ vì mệt quá. Lúc tỉnh dậy bước chân đầu tiên từ tàu bước xuống là bước chân tôi đi vào nhà nội. Ngôi nhà nằm ngay cạnh đường tàu, ba gian cũ kỹ, được xây bằng thứ gạch mà lâu ngày đã bị đám rêu làm cho ngả màu xanh. Trước mặt ngôi nhà là cánh đồng lúa mới gặt xong, những gốc lúa trơ ra phơi mình dưới những cơn gió heo may. Ăn cơm trưa xong, bố mẹ bắt tôi đi ngủ như ở trên thành phố. Đến chiều, tôi mới được mẹ cho đi chơi cùng các anh chị ở ngoài đồng. Một khung cảnh rộng mênh mông bát ngát nhìn mỏi mắt ở phía xa cũng chỉ thấy núi và mây trắng chứ không như thành phố chỉ thấy toàn nhà tầng và cao ốc. Đang cắm đầu đuổi theo con cào cào có cặp cánh màu xanh đỏ, tôi bỗng lao sầm vào một cậu bé trông      background image người nhỏ nhắn hơn tôi khiến cậu bật phăng chiếc chạt bò. Tôi vội vàng: - Xin lỗi cậu! Cậu có sao không? - Không! Em không sao! Còn anh? - Mình cũng không sao Bây giờ tôi mới có dịp quan sát kỹ người bạn: cậu người nhỏ nhắn nhưng nhìn khuôn mặt xem chừng không ít tuổi hơn tôi. Nước da cậu đen nhém nhưng đôi mắt sáng có vẻ rất thông minh. Tôi chủ động làm quen: - Mình tên là Hải, mới về đây thăm ông bà nội. Còn bạn tên gì? Bạn bao nhiêu tuổi? - Em tên là Minh, em 12 tuổi. - Vậy hả? Thế là chúng mình cùng tuổi với nhau. Sự niềm nở của Minh không ngờ đã khiến một cậu bé khó tính như tôi nhanh chóng hoà nhập với đồng quê. Minh đã chỉ cho tôi bao thú chơi ttong buổi chiều ngắn ngủi. Những thú chơi ấy đến trong mơ tôi cũng chẳng bao giờ có thể nghĩ ra. Phải chăng vì thế mà tôi đã trở thành khó tính. Và vì thế mà giờ đây tôi mới phải đeo cặp kính cận nặng nề với một mớ kiến thức không sao tiêu thụ nổi. Minh kể cho tôi biết, cậu cũng là học sinh giỏi toàn diện của trường nhưng so với tôi, Minh còn biết bao nhiêu thứ khác. Minh dạy tôi biết bắt dế đồng rồi cho một cái hộp đề chơi trò chọi dế, dạy cách thả diều, dạy cách nghe tiếng sáo để phân biệt diều nhỏ,  Liên hệ quảng cáo   background image diều to… Tóm lại ở Minh, tôi thấy như có một kho những trò chơi mà tuổi thơ những ai lớn lên ở thành phố không bao giờ biết được. Buổi chiều ngắn ngủi trôi đi nhanh chóng. Tôi chia tay người bạn mới quen để về thành phố. Trước khi đi Minh còn cho tôi một chiếc diều. Tôi cầm chiếc diều lấy làm thích thú mặc dù đem về thành phố nhà mình chẳng biết sẽ thả ở đâu. Về đến nhà, thỉnh thoảng tôi lại viết thư về quê hỏi thăm Minh. Tôi hay kể cho Minh nghe chuyện phố phường, còn Minh lại bù đắp cho tôi những trống rỗng của tuổi thơ. Minh là người bạn mà tôi quen gần đây nhất. Tôi thật không ngờ ở cái nơi xa xôi ấy, tôi lại có được một tình bạn sâu sắc và thân thương đến vậy!

29 tháng 10 2017

My died while I was a very little child, leaving me to the care of my mother and my step-sisters, who were very much older than myself; for my dad had been twice married, and my mother was his second wife. Now,my sisters and step-mother did not love me, and were very unkind to me. As I grew older they made me work as a servant, and even sift the cinders; on which account they used to call her in mockery “Cinderella.” It was not her real name, but she became afterwards so well known by it that her proper one has been forgotten.

I was considered to be a very sweet-tempered, good girl, however, and everybody (except her cruel sisters) loved her.

It happened, when I was about seventeen years old, that the King of that country gave a ball, to which all ladies of the land, and among the rest the young girl’s sisters, were invited. And they made her dress them for the ball, but never thought of allowing her to go there.

“I wish you would take me to the ball with you,” I said , meekly.

“Take you, indeed!” answered my elder sister, with a sneer; “it is no place for a cinder-sifter: stay at home and do your work.”

When they were gone, I, whose heart was very sad, sat down and cried bitterly; but as I sat sorrowful, thinking of the unkindness of my sisters, a voice called to me from the garden, and I went out to see who was there. It was my godmother, a good old Fairy.

“Do not cry, Cinderella,” she said; “you also shall go to the ball, because you are a kind, good girl. Bring me a large pumpkin.”

I obeyed, and the Fairy, touching it with her wand, turned it into a grand coach. Then she desired me to go to the trap, and bring her a rat. I obeyed, and a touch of the Fairy’s wand turned him into a very smart coachman. Two mice were turned into footmen; four grasshoppers into white horses. Next, the Fairy touched my rags, and they became rich satin robes, trimmed with point lace. Diamonds shone in my hair and on her neck and arms, and my kind godmother thought she had seldom seen so lovely a girl. my old shoes became a charming pair of glass slippers, which shone like diamonds.

“Now go to the ball, my love,” she said, “and enjoy yourself. But remember, you must leave the room before the clock strikes eleven. If you do not your dress will return to its original rags. I approve of pleasure, but not of dissipation, and I expect that you will show your gratitude by obeying me.”

I kissed and thanked her godmother. Then I stepped into her coach and drove off, with her footmen behind, in great style. The Fairy, when she was gone, returned to Fairyland.

I was received at the King’s palace with great respect. The Lord Chamberlain bowed low to me, thinking I must be a very great lady by my dress and carriage, and he showed me at once into the ball-room.

I was so beautiful that everybody looked at me, and wondered who I was; and the Prince asked me to dance with him, and afterwards would dance with no one else.

But I made haste to leave a little before the hour fixed, and had time to undress before her sisters came home. They told me a beautiful Princess had been at the ball, with whom the Prince was delighted. They did not know it was I myself, and I was amused to hear them admire me grace and beauty, and say that they were sure I was a royal lady.

The Prince was quite vexed when supper-time came, and he could not find me-his beautiful partner, and no one had seen me leave the room. But in hopes of beholding her again, he persuaded the King to give another grand ball. As soon as my sisters were gone to it, my godmother arrived.

“You were so good and obedient last time, that I shall let you go out again,” said she to me.

And once more the rat, mice, grasshoppers, and pumpkin (which had gone back to their original shapes after the first ball) were turned into the grand carriage and attendants, and I, in rose-coloured satin and rubies, went to the royal ball.

Directly the Prince saw me, he asked me to dance, and would have no other partner, and as he led me past my two unkind sisters, I saw them look at my dress with envious eyes, and knew that they wished they were as beautiful, and as well-dressed as I was.

But in the midst of my enjoyment, I remembered the Fairy’s command, and at half-past ten glided out of the room, and drove home again. My sisters found me waiting to undress them in her usual rags, and kept her up to tell me how beautiful the unknown Princess was, and how well I was dressed.

Again the Prince was vexed at the sudden disappearance of the beautiful stranger, and once more he persuaded the King to give a grand State ball.

“I wonder if Princess Beauty will be there!” said the sisters tome. “We must have new dresses, for she is so splendid. She makes every one look shabby.”

I smiled as she helped them to dress. I was sure the Fairy would let her go to the ball too. And I was right. My godmother, pleased with my obedience, came in good time, and I, dressed in blue satin and pearls, went in the same style as before.

The Prince would scarcely let me out of his sight, and I, who was getting a little spoiled by all the flattery I heard, began to think more of myself and less of the Fairy; so the time stole on, till glancing up at the clock, I saw it wanted only five minutes to eleven.

At once I darted out of the room, and ran through the palace as fast as I could go, but as I reached the hall, I lost one of her precious glass slippers! I did not stop to pick it up, but rushed to the door. Alas! the clock had struck
Eleven. I found no coach, only a pumpkin, and the rat and mice ran quickly away when they saw me; while all myfine dress turned to rags, and she had to run home alone in the darkness of the night.

The Prince was very much surprised when he missed me again, and leaving the ball, went in search of her. He asked all the attendants, but no one had seen me, and when enquiry was made of the porter, he said that no one had gone out of the palace except a poor ragged beggar-girl.

However, the Prince’s search was rewarded by his finding the glass slipper, which he well knew belonged to the unknown Princess. He loved me so much that he now resolved to marry me; and as he felt sure that no one else could wear such a tiny shoe as mine was, he sent out a herald to proclaim that whichever lady in his kingdom could put on this glass slipper should be his wife.

All the great ladies who wished to be a Princess tried to put it on, but in vain. My sisters tried, but could not get it on, and then I asked if I might try. They laughed at me; but the Prince, hearing of my wish, sent for me. I went with my sisters in my poor dress, but very clean, and at once put on the slipper. Then I drew the fellow of it from my pocket, and slipped it on my other foot.

The Prince, who had thought the moment he saw me that the poor girl was very much like the beautiful Princess, was delighted. He insisted on me telling him her story, which I did very modestly, and all listened with wonder.

As my tale ended, the Fairy godmother suddenly entered the room, and placing her godchild’s hand in the Prince’s, said:

“Take this young girl for your wife, Prince; she is good and patient, and as she has known how to submit to injustice meekly, she will know how to reign justly.”

So I was married to the Prince in great state, and we lived together very happily. I forgave her sisters, and treated them always very kindly, and the Prince had great cause to be glad that he had found the glass slipper.

Bài này mãi mk mới làm xong đấy

Bạn tham khảo nha haha

Nếu chưa hiểu thì bạn vào google dịch tạm nhá

Bài này dài quáleu

29 tháng 10 2017

haha

3 tháng 4 2016

Lọ Lem chia một quả dưa (dưa đỏ) thành 9 phần cho 9 cụ già.Nhưng khi các cụ ăn xong, Lọ Lem thấy có 10 miếng vỏ dưa. ... Cắt ngang quả dưa làm 3 phần, sau đó lại bổ dọc quả dưa làm 3 phần sẽ được 9 miếng dưa  ăn xong sẽ có 10 miếng vì miếng 5 có 2 đầu

12 tháng 12 2018

Em đã đọc nhiều truyện cổ tích của thế giới nhưng em vẫn ấn tượng với truyện Cô bé Lọ Lem. Nàng Lọ Lem trong truyện thật xinh đẹp, dịu hiền và rất nết na. Cô nàng đã có quãng thời gian dài khổ cực để tìm tới một hạnh phúc trọn vẹn.

Lọ Lem thật xinh đẹp! Dáng người nàng nhỏ nhắn, dong dỏng cao. Khuôn mặt trái xoan, thanh tú nổi bật, nước da trắng hồng, mịn màng. Đôi mắt đen láy, sáng long lanh ẩn dưới hàng lông mi uốn cong tự nhiên càng làm tăng vẻ quyến rũ của đôi mắt. Hàng lông mày lá liễu dài, cong càng làm tăng vẻ tự nhiên của đôi mắt quyến rũ ấy. Chiếc mũi dọc dừa cao điểm vẻ đẹp cho khuôn mặt của nàng. Đôi môi mềm, đầy đặn, bóng như vừa được bôi một lớp son mỏng. Hàm răng trắng, đều đặn cứ lấp ló giữa hai vành môi, ẩn giấu một vẻ đẹp nền nã. Mái tóc đen, óng mượt xoã ngang vai. Thường ngày Lọ Lem chỉ mặc một bộ đổ rách rưới, vá chằng vá đụp để lau dọn nhà cửa. Khuôn mặt của Lọ Lem xinh xắn vậy mà lại luôn bị lem luốc bởi cô phải quét dọn nơi xó nhà hay gác xép bẩn thiu. Chính vì bộ dạng lem luốc nên cô mới bị gọi tên là Lọ Lem. Lọ Lem rất chăm chỉ, luôn dọn dẹp luôn chân luôn tay. Cô rất hay lam hay làm. Lọ Lem có tính nết thật tốt đẹp: hiền dịu, nết na, chăm chỉ – những đức tính, phẩm chất tốt đẹp nhất của người phụ nữ.

Cuộc đời của Lọ Lem có quãng đường dài thật gian khổ mới tìm được hạnh phúc đích thực. Để dẫn tới kết quả tốt đẹp đó là cả một câu chuyện dài.

Thuở nhỏ, Lọ Lem sống rất vui vẻ cùng cha mẹ trong ngôi nhà rộng rãi, thoải mái. Bỗng nhiên, mẹ nàng lâm bệnh nặng rồi qua đời. Cha nàng lấy thêm vợ kế. Mụ mẹ kế đã có hai đứa con riêng trạc tuổi Lọ Lem. Hai đứa con của mụ đứa thì gầy, đứa thì béo. Sau đó, cha của Lọ Lem bị tai nạn nên cũng qua đời. Sau khi ông mất, mụ mẹ kế bắt cô bé phải phục vụ và phục tùng hai mẹ con mụ. Những bộ đổ lộng lẫy, những đôi giày tuyệt đẹp và căn phòng trang hoàng lộng lẫy đã quá xa vời với Lọ Lem. Mụ mẹ kế chỉ cho Lọ Lem mặc những bộ đồ bỏ đi, vá chằng vá đụp và đôi giày thô kệch. Mụ bắt cô phải làm lụng luôn chân luôn tay. Còn hai cô con riêng của mụ chỉ biết ăn chơi, lêu lổng, sống cuộc sống sung sướng mà lẽ ra Lọ Lem được hưởng. Lọ Lem xinh xắn chỉ được ở trên gác xép bụi bậm, bẩn thỉu, chứa đầy đồ cũ nát và cô có bạn là những chú chuột. Rồi một hôm, hoàng từ mở tiệc tiếp khách có mời cả mấy mẹ con mụ dì ghẻ và cả Lọ Lem nữa. Nhưng mụ chỉ sắm sửa, trang điểm cho mình và hai đứa con xấu xí. Mụ còn bắt Lọ Lem nhặt hạt đỗ tới bong cả tay mà không được đi dự tiệc. May có bà tiên giúp đỡ, cô đã có bộ đồ lộng lẫy, cổ xe tuyệt đẹp tới dự tiệc. Lọ Lem nhảy với hoàng tử tới sau mười hai giờ – giờ bà tiên dặn phải về nếu không phép màu sẽ bị biến mất. Cô vội vã đánh rơi chiếc giày làm hoàng tử đi tìm khắp nơi. Cuối cùng, hoàng tử đã tìm được chủ nhân của chiếc giày. Hoàng tử đã tìm thấy vị hôn thê của đời mình – Lọ Lem và cưới nàng về làm vợ. Cuộc sống của hai người rất hạnh phúc.

Lọ Lem là cô gái nết na, hiền dịu và rất xinh đẹp. Với tâm hồn trong sáng và phẩm chất tốt đẹp, cô đã tìm được đến với hạnh phúc đích thực. Qua câu chuyện, em hiểu rằng người chăm ngoan, hiền dịu, nết na sẽ được đền đáp xứng đáng.

16 tháng 12 2018

Em đã đọc nhiều truyện cổ tích của thế giới nhưng em vẫn ấn tượng với truyện Cô bé Lọ Lem. Nàng Lọ Lem trong truyện thật xinh đẹp, dịu hiền và rất nết na. Cô nàng đã có quãng thời gian dài khổ cực để tìm tới một hạnh phúc trọn vẹn.

Lọ Lem thật xinh đẹp! Dáng người nàng nhỏ nhắn, dong dỏng cao. Khuôn mặt trái xoan, thanh tú nổi bật, nước da trắng hồng, mịn màng. Đôi mắt đen láy, sáng long lanh ẩn dưới hàng lông mi uốn cong tự nhiên càng làm tăng vẻ quyến rũ của đôi mắt. Hàng lông mày lá liễu dài, cong càng làm tăng vẻ tự nhiên của đôi mắt quyến rũ ấy. Chiếc mũi dọc dừa cao điểm vẻ đẹp cho khuôn mặt của nàng. Đôi môi mềm, đầy đặn, bóng như vừa được bôi một lớp son mỏng. Hàm răng trắng, đều đặn cứ lấp ló giữa hai vành môi, ẩn giấu một vẻ đẹp nền nã. Mái tóc đen, óng mượt xoã ngang vai. Thường ngày Lọ Lem chỉ mặc một bộ đổ rách rưới, vá chằng vá đụp để lau dọn nhà cửa. Khuôn mặt của Lọ Lem xinh xắn vậy mà lại luôn bị lem luốc bởi cô phải quét dọn nơi xó nhà hay gác xép bẩn thiu. Chính vì bộ dạng lem luốc nên cô mới bị gọi tên là Lọ Lem. Lọ Lem rất chăm chỉ, luôn dọn dẹp luôn chân luôn tay. Cô rất hay lam hay làm. Lọ Lem có tính nết thật tốt đẹp: hiền dịu, nết na, chăm chỉ – những đức tính, phẩm chất tốt đẹp nhất của người phụ nữ.

Cuộc đời của Lọ Lem có quãng đường dài thật gian khổ mới tìm được hạnh phúc đích thực. Để dẫn tới kết quả tốt đẹp đó là cả một câu chuyện dài.

Thuở nhỏ, Lọ Lem sống rất vui vẻ cùng cha mẹ trong ngôi nhà rộng rãi, thoải mái. Bỗng nhiên, mẹ nàng lâm bệnh nặng rồi qua đời. Cha nàng lấy thêm vợ kế. Mụ mẹ kế đã có hai đứa con riêng trạc tuổi Lọ Lem. Hai đứa con của mụ đứa thì gầy, đứa thì béo. Sau đó, cha của Lọ Lem bị tai nạn nên cũng qua đời. Sau khi ông mất, mụ mẹ kế bắt cô bé phải phục vụ và phục tùng hai mẹ con mụ. Những bộ đổ lộng lẫy, những đôi giày tuyệt đẹp và căn phòng trang hoàng lộng lẫy đã quá xa vời với Lọ Lem. Mụ mẹ kế chỉ cho Lọ Lem mặc những bộ đồ bỏ đi, vá chằng vá đụp và đôi giày thô kệch. Mụ bắt cô phải làm lụng luôn chân luôn tay. Còn hai cô con riêng của mụ chỉ biết ăn chơi, lêu lổng, sống cuộc sống sung sướng mà lẽ ra Lọ Lem được hưởng. Lọ Lem xinh xắn chỉ được ở trên gác xép bụi bậm, bẩn thỉu, chứa đầy đồ cũ nát và cô có bạn là những chú chuột. Rồi một hôm, hoàng từ mở tiệc tiếp khách có mời cả mấy mẹ con mụ dì ghẻ và cả Lọ Lem nữa. Nhưng mụ chỉ sắm sửa, trang điểm cho mình và hai đứa con xấu xí. Mụ còn bắt Lọ Lem nhặt hạt đỗ tới bong cả tay mà không được đi dự tiệc. May có bà tiên giúp đỡ, cô đã có bộ đồ lộng lẫy, cổ xe tuyệt đẹp tới dự tiệc. Lọ Lem nhảy với hoàng tử tới sau mười hai giờ – giờ bà tiên dặn phải về nếu không phép màu sẽ bị biến mất. Cô vội vã đánh rơi chiếc giày làm hoàng tử đi tìm khắp nơi. Cuối cùng, hoàng tử đã tìm được chủ nhân của chiếc giày. Hoàng tử đã tìm thấy vị hôn thê của đời mình – Lọ Lem và cưới nàng về làm vợ. Cuộc sống của hai người rất hạnh phúc.