Đề bài : Em hãy viết 1 đoạn thơ lục bát (4 - 8 dòng)
*Chủ đề tùy thích.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đổi 3 dm=0,3m
Diện tích 1 viên gạch là:
0,3x0,3=0,09(m2)
Diện tích căn phòng đó là:
0,09x400=36(m2)
Đáp số:36m2
Câu 1 :Em rất ấn tượng về sự thông minh của chú vẹt vì chú vẹt đã tìm cách để về được quê hương của mình .
Câu 2 :Nội dung của bài là kể về cuộc hành chình của chú vẹt đi tìm cách để về được quê hương của mình .
Câu 3 :
a.Chú vẹt là chủ ngữ của câu a ;b.Ông mở cửa lồng là chủ ngữ của câu b ;c.Về đến nhà là chủ ngữ của câu c.
Cau:1
Em thay an tuong o doan cuoi.Vi no noi den chu vet rat khon
Cau:2
Dung co coi thuong nguoi khac qua vet be ngoai.
Cau:3
a.Chu vet,cai mao,bo long.
b.Cai long,vet,ban tay
c.Nha,nguoi,chu vet,ong.
Bà Hòa, người em gái yêu quý của bà nội em, là biểu tượng của sự nhẹ nhàng và hiền hậu. Trong bóng dáng của bà, tôi luôn cảm nhận được sức sống của thời gian, nét đẹp của sự kiên nhẫn và lòng trung hiếu với gia đình. Ngoại hình của bà Hòa như một bức tranh tĩnh lặng, với dáng vóc nhỏ nhắn và mái tóc màu hoa râm nhưng tỏa sáng ánh hồng của tuổi xuân. Mỗi nụ cười của bà đều chứa đựng những kí ức và trải nghiệm của cuộc đời. Bà sống ở tuổi 60, tuổi của những kỷ niệm và trân trọng những giây phút bên gia đình. Cuộc sống của bà Hòa không chỉ đơn giản là những bữa cơm nấu ngon, những chuyến đi chợ đầy nắng vàng mà còn là sở thích trồng hoa. Sân trước nhà bà biến thành một khu vườn thần tiên, nơi mỗi bông hoa nở ra đều là một câu chuyện, là một tâm hồn mộng mơ. Chiều nào, khi những tia nắng vàng bắt đầu dịu dàng rơi vào góc sân, em lại bước chân nhỏ bé đến để ngắm nhìn bà Hòa. Bà luôn chăm sóc cây cỏ với sự ân cần, như người mẹ nuôi dưỡng đứa con của mình. Nhưng không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, bà Hòa còn là nguồn cảm hứng cho mỗi chú cháu. Bà không bao giờ lớn tiếng trách mắng, thay vào đó, bà nhẹ nhàng nhắc nhở chúng tôi về những điều đúng đắn và giá trị đích thực trong cuộc sống. Bà giống như ông Bụt trong truyện cổ tích, luôn tràn ngập lòng từ bi và tình thương. Chúng tôi, cháu chắt của bà, luôn quấn quýt lấy bà, không chỉ vì bữa cơm ngon ngọt, mà còn vì tình yêu thương chân thành và bài học cuộc sống mà bà luôn truyền đạt. Bà Hòa không chỉ là người em gái của bà nội em, mà còn là hình mẫu của sự hiền lành và lòng trung hiếu, là ngọn đèn soi sáng con đường cuộc đời chúng tôi.
23,45 : 12,5 : 0,8
= 23,45 : ( 12,5 x 0,8 )
= 23,45 : 10
= 2,345
2,5 : 5,6 x 4
= ( 2,5 x 4 ) : 5,6
= 10 : 5,6
= 1.785714285714286
Em muốn kể về một người hàng xóm của em, bà Nguyệt, một người phụ nữ ở tuổi 60, luôn chăm sóc cho những người già và bệnh tật trong khu vực của chúng tôi. Bà đã giúp đỡ rất nhiều người bằng cách mua thuốc, cung cấp thức ăn và chăm sóc những người bệnh, đặc biệt là những người không có ai để chăm sóc cho họ. Bà Nguyệt là một tấm gương sáng của lòng nhân ái và tình người. Bà đã dành hết thời gian và sức lực của mình để giúp đỡ những người khác, đặc biệt là những người già, tuy không nhận được bất kỳ khoản tiền nào nhưng bà luôn vui vẻ, tươi cười và hết mình trong công việc của mình. Tấm gương của bà Nguyệt đã giúp em thấu hiểu được ý nghĩa của sự giúp đỡ người khác. Nếu ai đó cứ mãi sống cho riêng mình, thì cuộc sống của họ sẽ không bao giờ đạt đến sự trọn vẹn. Họ sẽ luôn cảm thấy thiếu vắng và hư vô. Tuy nhiên, nếu chúng ta dành thời gian và nỗ lực để giúp đỡ những người khác, chúng ta sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn và xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Với tấm lòng nhân ái, chúng ta có thể làm được nhiều điều tốt đẹp cho xã hội. Việc giúp đỡ người khác không chỉ là một hành động đơn giản, mà còn là một việc làm có ý nghĩa lớn lao, giúp cho cuộc sống của mọi người trở nên đẹp hơn, yêu thương hơn và hạnh phúc hơn.
Cứ mỗi sáng thứ 2 đầu tuần, em lại háo hức mong chờ được đến trường để tham dự buổi lễ chào cờ. Đối với em, buổi lễ chào cờ có một ý nghĩa rất đặc biệt, nó mang lại cho em cảm giác thiêng liêng khó tả.
Như đã thành thói quen, thứ 2 nào em cũng đến trường sớm hơn thường lệ để chuẩn bị cho buổi lễ chào cờ. Buổi sáng ngày hôm nay thật đẹp. Bầu trời cao trong xanh vời vợi có vài áng mây trắng bay hững hờ. Ông mặt trời tỏa ánh nắng ấm áp khắp muôn nơi, vạn vật như căng tràn nhựa sống, tinh khôi và tươi mới. Không khí trong lành, mát mẻ, thỉnh thoảng lại có vài cơn gió thoảng qua tạo cảm giác rất dễ chịu. Cành cây rung rinh trong gió như muốn reo vui, trên cao, những chú chim hót líu lo làm cho khung cảnh thêm tưng bừng, rộn rã.
Lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trong gió nhẹ và nắng mai, màu đỏ vốn rực rỡ hôm nay càng rực rỡ hơn. Cả sân trường chìm trong màu áo trắng học trò. Trên vai mỗi người học sinh là chiếc khăn quàng đỏ thắm tượng trưng cho Đội viên. Tiếng trống trường được đánh liền một hồi, các bạn học sinh dừng lại tất cả các hoạt động của mình, chẳng ai bảo ai xếp hàng thật ngay ngắn, đôi mắt ngước nhìn lên phía trên nơi các thầy cô giáo đang ngồi.
Khi cả trường đã ổn định, tiếng hô dõng dạc của bạn tổng phụ trách vang lên: “Nghiêm! Chào cờ! Chào”. Tất cả học sinh và thầy cô giáo đặt bàn tay búp măng lên đầu, ánh mắt nhìn theo lá quốc kì. Một bầu không khí trang trọng, thiêng liêng bao phủ lên toàn bộ ngôi trường. Chào cờ xong, mọi người đồng thanh hát Quốc ca. Ai cũng cố gắng hát to và dõng dạc nhất có thể. Bài hát gợi nhớ về một thời quá khứ vàng son của dân tộc Việt Nam, nhắc nhở chúng em phải kính trọng và biết ơn tới thế hệ đi trước, những người đã ngã xuống để chúng ta có cuộc sống độc lập, tự do như ngày hôm nay.
Sau bài hát quốc ca là đến bài hát đội ca. Bài hát có giai điệu tươi vui làm chúng em không khỏi phấn khởi và tự nhắc mình phải học tập thật tốt để xứng đáng cháu ngoan Bác Hồ. Cuối cùng, bạn tổng phụ trách lên nhận xét tình hình học tập và thực hiện nề nếp của cả trường trong tuần vừa rồi, khen ngợi những lớp thực hiện tốt, đồng thời phê bình và nhắc nhở một số cá nhân, tập thể về những khuyết điểm còn tồn tại.
Dù giờ chào cờ đã kết thúc nhưng hình ảnh của nó vẫn in đậm trong tâm trí em. Giờ chào cờ không chỉ là một tiết học lí thú mà còn tô đậm tình yêu đối với mái trường, với quê hương, đất nước trong lòng mỗi người học sinh.
Cứ đầu tuần vào lúc bảy rưỡi ở trường em lại tổ chức buổi chào cờ. Buổi chào cờ gồm các thầy cô giáo và học sinh trong trường tham gia.
Chúng em đang chơi đùa dưới sân thì bỗng “Tùng! Tung! Tùng!” Tiếng trống vang lên báo hiệu giờ chào cờ chuẩn bị bắt đầu.. Mỗi lớp chia thanh hai hàng dọc theo qui định. Biển lớp làm mốc đứng đều tăm tắp trên tay các bạn lớp trưởng. Những chiếc khăn quàng đỏ bay bay trong gió khoe sắc với những bộ động phục trắng tinh. Nắng buổi sáng dìu dịu chiếu vào gương mặt của chúng em làm đôi má ửng hồng. Thầy cô giáo ăn mặc chỉnh tề. Đội trống mặc đồng phục riêng đứng trên sân khấu chuẩn bị cho buổi lễ chào cờ. Chúng em đứng dậy. Cô tổng phụ trách hô: “Nghiêm! Chào cờ! Chào”. Tiếng hô vừa dứt, hàng loạt cánh tay của các anh chị lớp bốn, lớp năm giơ lên trước trán. Tiếng trống dồn dập. Bạn cầm cờ đứng trước sân khấu chao cờ theo hiệu lệnh. Tất cả các bạn im phăng phắc. Mắt nhìn thẳng lên lá cờ tung bay trong gió. Tiếng trống vừa dứt cô Hằng hô to: “Quốc ca”. Tất cả đồng thanh hát: “Đoàn quân Việt Nam đi…” Giọng hát ngân vang rất đều. Ai cũng say sưa hát để thể hiện lòng yêu quê hương tha thiết. Mắt đăm đắm nhìn lên lá Quốc kì. Đầu ngẩng cao. Hai tay duỗi thẳng hai bên trông thật nghiêm chỉnh. Những chú chim hằng ngày hót say sưa thế nay cũng im lặng như muốn nghe tiếng hát của chúng em. Hết bài Quốc ca là bài Đội ca. Các bạn hát nhanh và mạnh mẽ hơn. ”Vì Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, vì lý tưởng của Bác Hồ vĩ đại!” “Sẵn sàng!”. Lời hô vang như sấm. Chào cờ xong cô tổng phụ trách ra hiệu cho chúng em ngồi. Không khí có phần ồn ào nhứng trật tự ngay khi cô nhận xét thi đua trong tuần. Giọng cô sang sảng rất dễ nghe. Lớp em mà được nhận cờ xuất sắc thì ai cũng vui, gương mặt bạn nào cũng hớn hở. Sau đó, cô nhắc việc tuần tới. Bạn nào cũng chăm chú nghe để thực hiện cho tốt. Rồi mỗi bạn cầm một chiếc ghế lần lượt lên lớp trả lại không khí yên tĩnh cho sân trường.
Em rất thích những phút chào cờ đầu tuần. Hình ảnh lá Quốc kì thiêng liêng in đậm trong tâm trí mỗi chúng em. Chiếc khăn quàng đỏ mà em đang đeo đây là một góc của lá cờ Tổ quốc. Nó nhắc em cố gắng học tập và rèn luyện để trở thành con ngoan trò giỏi.
Vườn kia cây quý đủ loài
Cam, chanh, bưởi, quýt, mận, xoài, ổi, na.
Hương thơm bay khắp gần xa
Quả thơm mát ngọt phần bà của em.
công cha như núi thái sơn
nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
1 lòng thờ mẹ kính cha
cho tròn chữ hiếu mới là đạo con