Ước mơ của Bốp-sy
Bốp-sy nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, cậu bị bệnh bạch cầu hiếm gặp. Mẹ cậu ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu và hỏi:
- Bốp-sy, con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ làm gì khi lớn lên không?
- Mẹ à, con muốn trở thành lính cứu hoả. – Cậu bé trả lời.
Ngay chiều hôm đó, mẹ cậu đi đến đội cứu hoả khu vực của Phô-ních. Ở đó, cô gặp...
Đọc tiếp
Ước mơ của Bốp-sy
Bốp-sy nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, cậu bị bệnh bạch cầu hiếm gặp. Mẹ cậu ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu và hỏi:
- Bốp-sy, con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ làm gì khi lớn lên không?
- Mẹ à, con muốn trở thành lính cứu hoả. – Cậu bé trả lời.
Ngay chiều hôm đó, mẹ cậu đi đến đội cứu hoả khu vực của Phô-ních. Ở đó, cô gặp người đội trưởng. Cô giải thích với ông về ước mơ của con mình và xin cho Bốp-sy được đi một vòng trên xe cứu hoả. Người đội trưởng xúc động và hứa sẽ giúp cô.
Hôm sau, đội cứu hoả đến đón Bốp-sy, mặc cho cậu bộ đồng phục của lính cứu hoả và đưa cậu từ giường bệnh lên chiếc xe cứu hoả đang chờ. Cậu bé cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Hôm đó, có ba cú điện thoại gọi cứu hoả và Bốp-sy đã tham dự cả ba. Cậu còn được đài truyền hình địa phương quay phim.
Đêm nọ, khi tất cả các dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống một cách đột ngột. Bác sĩ nhớ đến ngày mà Bốp-sy sống như một lính cứu hoả, cô gọi cho đội trưởng và hỏi họ có thể gửi một người lính cứu hoả trong đồng phục đến với cậu trong lúc này hay không.
Người đội trưởng trả lời: “Chúng tôi sẽ có mặt ở đó trong vòng năm phút nữa. Khi cô nghe tiếng còi xe và ánh chớp phát ra từ xe cứu hoả, cô hãy thông báo cho toàn bệnh viện, đó không phải là báo động cháy. Đó chỉ là đội cứu hoả đến để chia tay với một trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình. Cô hãy mở cửa sổ phòng cậu bé. Xin cảm ơn.”
Khoảng năm phút sau, chiếc xe cứu hoả chạy đến bệnh viện. Thang được dựng lên đến cửa sổ phòng Bốp-sy, mười bốn lính cứu hoả nam và hai lính cứu hoả nữ trèo qua thang vào phòng. Được mẹ cậu bé cho phép, họ ôm cậu và nói với cậu bé rằng họ rất yêu cậu.
Bốp-sy nhìn lên người đội trưởng và nói:
- Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hoả thật sự phải không?
- Phải, cháu là lính cứu hoả thật sự. – Người đội trưởng nói.
- Bốp-sy mỉm cười và nhắm mắt lại mãi mãi.
. Câu chuyện muốn gửi đến chúng ta bài học gì? .....................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................
Câu tục ngữ "Học thầy không tày học bạn" nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học tập không chỉ từ thầy cô giáo mà còn từ bạn bè và môi trường xung quanh. Ý nghĩa sâu xa của câu này có thể được hiểu qua các khía cạnh sau:
1. Học thầyThầy cô giáo là những người có kiến thức sâu rộng và kinh nghiệm. Họ đóng vai trò hướng dẫn, truyền đạt kiến thức cơ bản và chuyên sâu cho học sinh. Học từ thầy là cách tiếp thu tri thức một cách hệ thống và bài bản, từ đó hình thành nền tảng vững chắc.
2. Học bạnBạn bè đồng trang lứa thường có cách nhìn nhận và tiếp cận vấn đề khác nhau. Học từ bạn giúp ta mở rộng tầm nhìn, tiếp thu những kỹ năng mới và học hỏi những kinh nghiệm thực tiễn mà đôi khi thầy cô không thể truyền đạt hết. Hơn nữa, học từ bạn cũng giúp củng cố tình bạn và tạo ra môi trường học tập thân thiện, cởi mở.
3. Sự kết hợp giữa học thầy và học bạnCâu tục ngữ không có ý hạ thấp vai trò của thầy cô giáo mà chỉ muốn nhấn mạnh rằng học tập là một quá trình đa dạng và phong phú. Việc kết hợp giữa học từ thầy và học từ bạn sẽ mang lại hiệu quả cao nhất, giúp người học phát triển toàn diện cả về kiến thức lẫn kỹ năng.
Tóm lại, "Học thầy không tày học bạn" khuyên chúng ta nên tận dụng mọi cơ hội học tập từ thầy cô giáo, bạn bè và môi trường xung quanh để hoàn thiện bản thân một cách tốt nhất. Đây là một bài học quý giá về tinh thần học tập chủ động, cởi mở và sáng tạo.