đóng vai em Thư trong bài Hoa Trạng Nguyên và kể lại câu chuyện
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.


∘∘ Con gái:
−- Xuân: Váy, áo phông, áo khoác nhẹ,...
−- Hạ: Váy, áo quây, giày bệt,...
−- Thu: Áo len, áo khoác mỏng, quần jeans, giày boot,...
−- Đông: Áo khoác dài, áo len dày, giày boot, khăn len,...
∘∘ Con trai:
−- Xuân: Áo sơ mi, áo khoác nhẹ,...
−- Hạ: Áo phông, quần short,...
−- Thu: Áo khoác nhẹ, áo len,...
−- Đông: Áo khoác dày, quần giữ nhiệt, giày boot,...
⇒⇒Trang phục tùy theo xu hướng thời trang và sở thích

- Đóng vai nhân vật để kể lại câu chuyện: Thanh âm của gió
Bố bảo mới nghe chúng tôi kể thôi mà bố đã thích trò chơi ấy rồi. Bố hẹn chúng tôi ngày mai dậy sớm chạy ra bờ suối nghe xem gió nói điều gì. Thế là chúng tôi tưởng tượng ra bao nhiêu tiếng gió mà bố có thể nghe được. Tiếng gió cứ lao xao, lao xao đưa chúng tội vào giấc ngủ lúc nào không hay.


Xin chào! Tôi là một bông hoa trạng nguyên, thường được gọi là biểu tượng của sự học hành đỗ đạt. Bạn có thể đã gặp tôi ở một góc vườn, trên bàn làm việc, hay trong dịp lễ hội. Tôi mang sắc đỏ rực rỡ, như ngọn lửa của sự quyết tâm và niềm hy vọng, nhưng ít ai biết về hành trình của tôi để trở thành một biểu tượng đẹp đẽ như thế.
Tôi sinh ra ở những vùng đất nhiệt đới, nơi ánh mặt trời chiếu sáng suốt quanh năm. Khi còn nhỏ, tôi chỉ là một cây xanh bình thường, với những chiếc lá mỏng manh. Nhưng rồi, mùa đông lạnh giá tới, và điều kỳ diệu xảy ra: từng chiếc lá của tôi dần chuyển sang màu đỏ, như khoác lên mình chiếc áo mới. Màu sắc này không chỉ đơn giản là một sự biến đổi, mà là thông điệp của tôi gửi tới mọi người: "Hãy kiên trì, dù khó khăn đến đâu, ánh sáng luôn ở phía trước."
Có lần, tôi nghe một cô gái trẻ tâm sự bên tôi rằng cô ấy muốn thi đỗ trạng nguyên để làm rạng danh gia đình. Nhìn đôi mắt đầy hy vọng của cô ấy, tôi cảm thấy thật hạnh phúc vì mình có thể truyền cảm hứng cho người khác. Từ đó, tôi không chỉ là một bông hoa, mà còn là người bạn đồng hành trên hành trình chinh phục tri thức của mọi người.
Bạn thấy tôi thế nào? Có thể tôi không phải bông hoa đẹp nhất, nhưng tôi tự hào vì mình mang trong mình ý nghĩa lớn lao. Nếu bạn tình cờ thấy tôi, hãy nhớ rằng tôi luôn nhắc nhở bạn về sự cố gắng, hy vọng và chiến thắng trong cuộc sống.
Chắc hẳn ai cũng có những ký ức đặc biệt về quê hương, về những nơi chốn gắn bó với tuổi thơ. Với tôi, một trong những kỷ niệm đó chính là lần tôi theo ông nội và anh Nguyên đến Văn Chỉ của làng, vào dịp chuẩn bị hội làng. Dù không phải là ngày hội, nhưng không khí xuân tươi vui, ấm áp ấy vẫn làm lòng tôi rạo rực. Tôi là Thư, em gái út trong gia đình, nhưng hôm ấy tôi lại là người giữ trong mình nhiều sự háo hức nhất, bởi vì tôi không thể nào quên được những hình ảnh trong buổi lễ đặc biệt đó.
Buổi sáng hôm ấy, trời trong xanh, gió xuân mơn man thổi qua những cánh đồng lúa mới nhú, tạo thành một không gian thật yên bình. Tôi cùng ông nội và anh Nguyên lên đường tới Văn Chỉ, nơi có những bia đá ghi danh các tiến sĩ của làng. Đây là một công việc rất quan trọng mà ông nội dặn dò chúng tôi phải làm, một công việc để tưởng nhớ công lao của các bậc tiền nhân, đồng thời cũng là dịp để con cháu chúng tôi có thể nhìn lại những thành tựu của dòng họ.
Văn Chỉ của làng, nơi ghi danh những người con ưu tú của quê hương, đã trở thành một địa điểm linh thiêng mà mỗi lần nhắc đến, mọi người đều cảm thấy tự hào. Tôi nhớ rõ lần đầu tiên được đến đây, lòng tôi cũng tràn đầy niềm kính trọng và háo hức. Lần này, tôi lại được đến đây trong một không khí khác, vui tươi và háo hức hơn khi biết rằng hôm nay, chúng tôi sẽ có một hoạt động đặc biệt – trồng cây trong khuôn viên của Văn Chỉ.
Ông nội tôi, một người rất nghiêm túc và tôn kính những giá trị truyền thống, đã giải thích cho anh Nguyên và tôi nghe về ý nghĩa của việc trồng cây này. Ông nói: “Mỗi cây được trồng hôm nay đều mang trong mình hy vọng về sự tiếp nối của những thế hệ đi trước, sự phát triển của quê hương và sự trường tồn của những giá trị tốt đẹp mà các tiến sĩ của làng đã để lại.” Lúc ấy, tôi thấy sự nghiêm trang trong lời ông, nhưng lòng tôi cũng đầy ắp niềm vui vì nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội tham gia vào một việc làm có ý nghĩa.
Anh Nguyên, dù là anh trai tôi, nhưng luôn tỏ ra rất điềm tĩnh và trưởng thành. Anh đứng gần tôi, nhắc tôi phải chú ý trong từng cử chỉ, hành động khi trồng cây. Tôi nhớ rất rõ lúc ấy, anh Nguyên mỉm cười dặn dò tôi: “Em phải cẩn thận đấy, không là cây không sống đâu.” Tôi gật đầu, dù trong lòng tôi vẫn còn đầy ắp sự tò mò và háo hức.
Cùng với ông nội và anh Nguyên, tôi đứng bên những cây giống được chuẩn bị sẵn. Mỗi người nhận một cây, rồi bắt đầu thực hiện công việc trồng cây. Tôi khẩn trương làm theo những gì ông nội dặn, vừa đào lỗ vừa đặt cây vào đất. Chỉ trong một thời gian ngắn, những cây non đã được trồng xuống, đón nhận ánh nắng và không khí xuân tươi mới. Nhưng không chỉ là việc trồng cây mà còn là những lời nói của ông nội về sự kính trọng đối với các tiến sĩ đã có công với đất nước, là những câu chuyện về những người con ưu tú của làng tôi. Những câu chuyện ấy không chỉ làm tôi thêm phần tự hào mà còn khiến tôi cảm thấy mình có trách nhiệm hơn với mảnh đất quê hương.
Sau khi trồng xong cây, tôi nhìn lại những mảnh đất đã được cắm những cây non, trong lòng tràn đầy niềm vui. Tôi nghĩ rằng, trong suốt thời gian cây lớn lên, nó sẽ trở thành một phần của lịch sử làng tôi, như một minh chứng cho sự tiếp nối và phát triển của truyền thống gia đình, của những con người đã đi trước.
Tuy nhiên, công việc chưa dừng lại ở đó. Sau khi cây được trồng, tôi còn được giao một nhiệm vụ rất quan trọng, đó là tưới nước cho các cây mới trồng. Tôi hứng một gáo nước đầy và cẩn thận rưới lên mỗi gốc cây, miệng lẩm bẩm trong lòng: “Mong cho cây nhanh lớn, sẽ sống mãi với thời gian.” Tôi cảm thấy tự hào khi mình có thể đóng góp một phần nhỏ bé vào công việc quan trọng này, và lòng tôi ngập tràn cảm giác yêu quý quê hương, yêu mảnh đất mà mình đang sống.
Không chỉ có vậy, trong suốt quá trình làm việc, tôi còn được nghe ông nội kể về những kỷ niệm của ông, về những câu chuyện từ ngày xưa khi ông còn nhỏ, khi mà quê hương chưa phát triển như hôm nay. Những câu chuyện đó khiến tôi thêm yêu quý mảnh đất này và thấy mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên tại đây.
Đặc biệt, tôi không thể quên được khoảnh khắc khi tôi đứng bên ông nội, nhìn những cây đã được trồng và chăm sóc một cách cẩn thận. Tôi biết rằng, những cây non này không chỉ là cây mà còn là những biểu tượng của lòng kiên trì, của sự chăm sóc và bảo vệ truyền thống văn hóa của dân tộc. Tất cả chúng tôi, từ người già đến trẻ nhỏ, đều có chung một nhiệm vụ, đó là bảo vệ và duy trì những giá trị ấy.
Ngày hôm ấy, khi hoàn thành công việc trồng cây, tôi cảm thấy trong lòng mình một niềm vui khó tả. Không chỉ là niềm vui vì giúp đỡ ông nội và anh Nguyên, mà còn là niềm vui vì đã góp phần vào việc bảo tồn một phần của văn hóa truyền thống, giúp cho thế hệ sau tiếp tục được tận hưởng những giá trị đó. Và tôi, từ ngày hôm ấy, đã hiểu sâu sắc hơn về sự tiếp nối của thời gian, về trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương, đối với lịch sử.
Vậy là, mùa xuân năm đó, không chỉ có những bông hoa khoe sắc, những cánh đồng lúa xanh tươi mà còn có những cây non mới được trồng, như một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, về sự phát triển bền vững của quê hương. Những cây ấy sẽ lớn lên cùng với tôi, cùng với mọi người trong làng, và cùng gìn giữ những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã để lại.