Em tên là Phạm Lê Minh Vương, hiện đang học lớp 7. Đã 7 năm trôi qua kể từ ngày em bắt đầu làm quen với OLM – một người bạn đồng hành thân thiết trên hành trình học tập của em.
Trước đây, em từng là một học sinh có kết quả học tập không tốt, thường xuyên đứng cuối lớp. Nhưng nhờ sự hỗ trợ tận tình từ các video bài giảng dễ hiểu, bài tập đa dạng và những lời chia sẻ hữu ích từ thầy cô cũng như các bạn học sinh trên OLM, em đã từng bước tiến bộ. Giờ đây, em đã tự tin đứng trong nhóm học sinh dẫn đầu lớp!
Em thật sự biết ơn OLM – không chỉ là một nền tảng học tập, mà còn là nơi truyền cảm hứng và giúp em tìm lại niềm tin vào chính mình.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

câu 1:Văn bản thuyết minh
câu 2:các phương tiện phi ngôn ngữ thường là:
- Tên riêng – “Tháp Nhạn”, “Đà giang”, “Thiên Y A Na”… giúp tăng tính xác thực.
- Các con số như: 25m², 1.3 lần, 1000m², năm 1988... (thuộc về phương tiện phi ngôn ngữ biểu đạt bằng ký hiệu số).
- Dấu ngoặc đơn (ví dụ: nay là Bộ VHTTDL) → bổ sung thông tin chính xác, hiện đại.
câu 3:Tác dụng của số liệu:
- Làm rõ quy mô, kích thước và tính chất đặc biệt của tháp Nhạn (ví dụ: diện tích lòng tháp, độ nhẹ của gạch, diện tích khuôn viên...).
- Tăng độ tin cậy và thuyết phục cho thông tin (ví dụ: chất lượng gạch, lịch sử xây dựng, quy hoạch).
- Giúp người đọc dễ hình dung cụ thể hơn về di tích.
câu 4:Tình cảm, thái độ:
- Trân trọng, ngưỡng mộ giá trị văn hóa, nghệ thuật và kỹ thuật xây dựng của người Chăm xưa.
- Tự hào, yêu mến di sản văn hóa dân tộc.
- Kêu gọi giữ gìn, khám phá, tìm hiểu và tôn vinh những giá trị lịch sử – văn hóa.
câu 5:“Đến Tuy Hòa mà chưa đặt chân tới tháp Nhạn thì coi như bạn chưa đến thành phố này.”
👉 Vì sao?
- Thông điệp ấy nhấn mạnh tầm quan trọng của di tích tháp Nhạn – như một biểu tượng linh thiêng của vùng đất Phú Yên.
- Giúp em hiểu rằng mỗi vùng đất đều có di sản văn hóa đặc trưng, và việc tìm hiểu, chiêm ngưỡng, gìn giữ những giá trị ấy là trách nhiệm và niềm tự hào của thế hệ trẻ.
Mình làm cho bạn rồi nhớ like đấy

Trong bài thơ “Ba tôi” của Xuân Quỳnh, qua hình ảnh người cha khiêm nhường, dịu dàng với những lo toan thầm lặng, tác giả gợi lên cho mỗi chúng ta suy ngẫm sâu sắc về tình mẫu tử và tình con đối với mẹ. Mẹ là người bao dung, hy sinh thầm lặng, luôn lặng lẽ sẻ chia mọi buồn vui với ta, nhưng dường như không ai – kể cả người cha trong thơ – có thể nói trọn vẹn nỗi lòng mẹ. Từ đó, ta nhận ra một chân lý: tình mẹ cao cả đến mức vượt lên trên mọi lời lẽ, và bổn phận làm con là phải biết trân trọng, thấu hiểu và đáp đền tình yêu ấy.
Trước hết, hiểu đạo làm con nghĩa là biết lắng nghe, thấu cảm với mẹ. Mẹ bao giờ cũng đặt hạnh phúc của con lên trên hết, sẵn sàng quên mình để lo toan cho gia đình. Khi mẹ dặn dò từng li từng tí, không phải vì nghi ngờ con kém cỏi, mà bởi mẹ muốn con an toàn, muốn con trưởng thành. Lắng nghe mẹ không chỉ là nghe lời mẹ nói, mà còn là cảm nhận được lo lắng, tâm tư ẩn giấu trong từng cử chỉ, ánh mắt. Đôi khi, một cái ôm, một nụ cười động viên của con cũng đủ khiến mẹ vững lòng trước muôn vàn khó nhọc.
Thứ hai, làm con phải biết tri ân và báo đáp công ơn sinh dưỡng. Công ơn mẹ cha dạy dỗ, nuôi nấng, chúng ta khó đong đếm bằng vật chất. Dẫu có thành đạt hay xa xứ, con vẫn cần tìm cách bày tỏ lòng biết ơn: từ chăm sóc mẹ lúc ốm đau, chia sẻ gánh nặng gia đình, cho đến việc giữ gìn chữ hiếu trong hành xử, lời nói. Mỗi lần ta thành công trên đường đời cũng là niềm vui khôn tả đối với mẹ. Vì vậy, báo hiếu không phải chờ đến lúc “rảnh rỗi” hay khi mẹ đã già nua mà phải là việc làm thường nhật, liên tục.
Cuối cùng, làm con hiểu đạo còn là gìn giữ gia phong, tôn trọng truyền thống gia đình. Mẹ đưa ta đến với thế giới, dạy ta yêu thương và nhân ái. Con lớn lên, thành nhân, hãy sống sao cho mẹ luôn tự hào: lễ phép với người lớn, yêu thương và chia sẻ với những mảnh đời khó khăn, góp phần vun đắp mái ấm gia đình. Khi hành xử tử tế, ta đã phần nào đền đáp được ân nghĩa của mẹ.
Tóm lại, “Ba tôi” khơi gợi trong ta khát vọng gần mẹ hơn, thấu hiểu mẹ hơn và trân trọng tình mẫu tử thiêng liêng. Là con, chúng ta hãy luôn biết lắng nghe, biết ơn và biết sống xứng đáng với tấm lòng dạt dào của mẹ – người đã cho ta cả bầu trời yêu thương.

Trong bài thơ “Ba tôi” của Xuân Quỳnh, qua hình ảnh người cha khiêm nhường, dịu dàng với những lo toan thầm lặng, tác giả gợi lên cho mỗi chúng ta suy ngẫm sâu sắc về tình mẫu tử và tình con đối với mẹ. Mẹ là người bao dung, hy sinh thầm lặng, luôn lặng lẽ sẻ chia mọi buồn vui với ta, nhưng dường như không ai – kể cả người cha trong thơ – có thể nói trọn vẹn nỗi lòng mẹ. Từ đó, ta nhận ra một chân lý: tình mẹ cao cả đến mức vượt lên trên mọi lời lẽ, và bổn phận làm con là phải biết trân trọng, thấu hiểu và đáp đền tình yêu ấy.
Trước hết, hiểu đạo làm con nghĩa là biết lắng nghe, thấu cảm với mẹ. Mẹ bao giờ cũng đặt hạnh phúc của con lên trên hết, sẵn sàng quên mình để lo toan cho gia đình. Khi mẹ dặn dò từng li từng tí, không phải vì nghi ngờ con kém cỏi, mà bởi mẹ muốn con an toàn, muốn con trưởng thành. Lắng nghe mẹ không chỉ là nghe lời mẹ nói, mà còn là cảm nhận được lo lắng, tâm tư ẩn giấu trong từng cử chỉ, ánh mắt. Đôi khi, một cái ôm, một nụ cười động viên của con cũng đủ khiến mẹ vững lòng trước muôn vàn khó nhọc.
Thứ hai, làm con phải biết tri ân và báo đáp công ơn sinh dưỡng. Công ơn mẹ cha dạy dỗ, nuôi nấng, chúng ta khó đong đếm bằng vật chất. Dẫu có thành đạt hay xa xứ, con vẫn cần tìm cách bày tỏ lòng biết ơn: từ chăm sóc mẹ lúc ốm đau, chia sẻ gánh nặng gia đình, cho đến việc giữ gìn chữ hiếu trong hành xử, lời nói. Mỗi lần ta thành công trên đường đời cũng là niềm vui khôn tả đối với mẹ. Vì vậy, báo hiếu không phải chờ đến lúc “rảnh rỗi” hay khi mẹ đã già nua mà phải là việc làm thường nhật, liên tục.
Cuối cùng, làm con hiểu đạo còn là gìn giữ gia phong, tôn trọng truyền thống gia đình. Mẹ đưa ta đến với thế giới, dạy ta yêu thương và nhân ái. Con lớn lên, thành nhân, hãy sống sao cho mẹ luôn tự hào: lễ phép với người lớn, yêu thương và chia sẻ với những mảnh đời khó khăn, góp phần vun đắp mái ấm gia đình. Khi hành xử tử tế, ta đã phần nào đền đáp được ân nghĩa của mẹ.
Tóm lại, “Ba tôi” khơi gợi trong ta khát vọng gần mẹ hơn, thấu hiểu mẹ hơn và trân trọng tình mẫu tử thiêng liêng. Là con, chúng ta hãy luôn biết lắng nghe, biết ơn và biết sống xứng đáng với tấm lòng dạt dào của mẹ – người đã cho ta cả bầu trời yêu thương.


tớ gửi cho cậu cái này, Sắp tới năm học mới. Đây là những món quà cậu sẽ đc nhận. 1. Áo, quần 2.Tiền 3.Được nhiều người yêu quý. 4.May mắn cả đời 5.Luôn vui vẻ trong cuộc sống 6.Được crush thích thầm 7.Học giỏi 8.Trở nên xinh đẹp Phật sẽ ban cho cậu những điều này nếu bạn gửi tin nhắn này cho 25 người, sau 3 ngày cậu sẽ có đc những điều đó. Nếu cậu không gửi tin nhắn này cho 25 người thì cậu sẽ luôn gặp xui xẻo, học kì 2 sẽ là học sinh yếu và bạn bè xa lánh (lời nguyền sẽ bắt đầu từ khi đọc) (tui cũng bị ép) 1 đứa nhờ gửi bạn Sắp tới là tháng cô hồn r.Ai cũng biết tháng cô hồn rất xui.Vì vậy ai đọc đc cái này thì gửi đủ cho 30 người. Vì lúc trước có 1 cô gái đọc cái này mà k gửi. 2ngày sau cô ấy đi tắm và bị ma cắn cổ chết, mẹ cx chết. 2 vk ck kia đọc và gửi đủ cho 30 người thì đã trúng số (mik cũng bị ép thôi ạ😔) xl vì đã chọn phải bạn mik xl mik bị ép gửi mik cũng thương mẹ 𝘢𝘪 𝘵𝘩ương 𝘮ẹ 𝘵𝘩ì 𝘩ã𝘺 𝘨ử𝘪 𝘥òng 𝘵𝘩ư 𝘯à𝘺 𝘤𝘩𝘰 20 𝘯𝘨ười,𝘢𝘪 𝘮à 𝘹óa 𝘵𝘩ì 𝘮ẹ 𝘣ạn 𝘴ẽ 𝘤𝘩ết 𝘵𝘳𝘰𝘯𝘨 𝘷ò𝘯𝘨 3 n

thành ngữ "nửa tin nửa ngờ" (hay còn gọi là "bán tín bán nghi") diễn tả một trạng thái không hoàn toàn tin tưởng nhưng cũng không hẳn là phủ nhận hoàn toàn một điều gì đó. Nó thể hiện một sự hoài nghi, do dự, chưa chắc chắn trong lòng người nói về một thông tin, sự việc hoặc lời nói nào đó.

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Ngay khi chạm vào những con chữ đầu tiên, người đọc đã cảm nhận được một không gian thu tĩnh lặng, vắng vẻ đến nao lòng. Câu thơ đầu tiên, "Ao thu lạnh lẽo nước trong veo," vẽ ra một bức tranh thuỷ mặc với gam màu lạnh chủ đạo. Tính từ "lạnh lẽo" không chỉ gợi tả cái se sắt của tiết trời cuối thu mà còn như thấm vào cảnh vật, vào cả tâm trạng của thi nhân. Nước ao "trong veo" đến mức có thể nhìn thấu đáy, cho thấy sự tĩnh tại tuyệt đối của không gian, không một gợn sóng, không một chút bụi bẩn. Sự trong veo ấy càng làm nổi bật thêm vẻ cô tịch, thanh vắng của cảnh vật.
Bước sang câu thơ thứ hai, "Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo," hình ảnh con thuyền câu nhỏ bé hiện ra trên mặt ao càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn, lẻ loi. Từ láy "tẻo teo" gợi hình ảnh một chiếc thuyền nhỏ xíu, đơn độc giữa không gian bao la của ao thu. Sự tương phản giữa cái nhỏ bé của con thuyền và cái rộng lớn, tĩnh lặng của ao thu càng làm nổi bật sự cô tịch của người ngồi câu. Ta có thể hình dung một dáng hình bé nhỏ, lặng lẽ trên chiếc thuyền ấy, hòa mình vào không gian thu vắng lặng.
Xét về mặt lý luận, hai câu thơ này đã sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc của thơ trung đại. Nguyễn Khuyến không chỉ đơn thuần miêu tả vẻ đẹp của ao thu mà còn khéo léo gửi gắm vào đó tâm trạng của chính mình. Sự "lạnh lẽo," "trong veo," "bé tẻo teo" dường như là những tính từ không chỉ dành cho cảnh vật mà còn gợi ra một tâm hồn u tịch, cô đơn, có lẽ đang ẩn chứa những nỗi niềm sâu kín. Việc đặt hình ảnh con người (dù chỉ gợi ra qua chiếc thuyền câu) vào một không gian tĩnh lặng, vắng vẻ như vậy thường là cách các nhà thơ xưa mượn cảnh để diễn tả tâm trạng cô đơn, suy tư về thế sự.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!