Ru cho mềm ngọn gió thu,
Ru cho tan đám sương mù lá cây.
Ru cho cái khuyết tròn đầy,
Cái thương cái nhớ nặng ngày xa nhau.
LẬP DÀN Ý PHÂN TÍCH ĐOẠN THƠ TRÊN
GẤP GẤP GẤP
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tham khảo ạ nhưng tớ thấy hơi lạc đề ạ,có j cho tớ sorry ạ:
Tuổi thơ tôi gắn liền với những cánh đồng lúa bát ngát, trải dài đến tận chân trời. Mùi hương lúa chín thơm nồng, quyện với gió nhẹ thổi về, luôn là một phần không thể thiếu trong kí ức của tôi. Trong những kí ức ấy, có một trải nghiệm đã trở thành kỉ niệm sâu sắc nhất, đó là lần đầu tiên tôi được cùng bố mẹ gặt lúa.
Hè năm ấy, tôi vừa tròn tám tuổi. Cánh đồng lúa quê tôi đang vào độ chín rộ, từng bông lúa nặng trĩu, uốn cong thân mình dưới sức nặng của hạt vàng óng. Bố mẹ tôi tất bật chuẩn bị mọi thứ cho mùa gặt. Tôi háo hức được tham gia cùng bố mẹ, được trải nghiệm công việc mà tôi chỉ từng được nhìn thấy từ xa.
Sáng sớm tinh mơ, cả gia đình tôi ra đồng. Không khí trong lành, mát rượi. Những giọt sương sớm còn đọng trên lá lúa, long lanh như những viên ngọc nhỏ xíu. Bố mẹ tôi hướng dẫn tôi cách cầm liềm, cách gặt sao cho đúng kỹ thuật để không làm đổ ngã lúa. Ban đầu, tay tôi còn vụng về, liềm cứ đâm lung tung, lúa gặt được ít mà lại làm đổ nhiều. Bố mẹ nhẹ nhàng hướng dẫn, động viên tôi.
Dần dần, tôi cũng quen tay hơn. Cảm giác được dùng đôi tay nhỏ bé của mình thu hoạch những bông lúa vàng óng ả, cảm giác thật tuyệt vời. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, nhưng tôi không hề thấy mệt mỏi. Tôi say sưa với công việc, quên cả thời gian.
Cả buổi sáng trôi qua thật nhanh. Cánh đồng lúa trước mắt tôi dần dần thu nhỏ lại, thay vào đó là những đống lúa vàng chất đầy. Tôi cảm thấy vô cùng tự hào về bản thân mình.
Buổi chiều, cả gia đình cùng nhau quây quần bên mâm cơm giản dị nhưng ấm áp. Món ăn chính là cơm mới được nấu từ chính những hạt lúa mà tôi cùng bố mẹ gặt hái. Vị ngọt của hạt gạo, vị ngon của bữa cơm, tất cả đều trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Kỉ niệm lần đầu tiên được gặt lúa cùng bố mẹ đã trở thành một phần không thể thiếu trong kí ức tuổi thơ của tôi. Đó không chỉ là một trải nghiệm lao động, mà còn là bài học quý giá về sự cần cù, chịu khó, về tình yêu thương gia đình và sự trân trọng những thành quả lao động. Kỉ niệm ấy sẽ mãi mãi được tôi lưu giữ trong trái tim.
Sáng sớm, khi mặt trời còn chưa kịp vươn những tia nắng vàng rực rỡ lên, làng quê em ở Nghệ An đã thức giấc.
Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo vị mặn mòi đặc trưng của biển cả gần đó, xen lẫn mùi hương của lúa chín thơm nồng và mùi hoa cỏ dại ven đường. Tiếng gà gáy râm ran gọi bình minh, hòa cùng tiếng sóng biển rì rào xa xa. Những người nông dân bắt đầu một ngày lao động mới của họ. Họ cần mẫn ra đồng, tiếng chân người, tiếng bước chân trâu bò vang lên nhè nhẹ hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây phượng vĩ đỏ rực. Trên cánh đồng, những người nông dân đang gặt lúa, tiếng cười nói rộn rã, xen lẫn tiếng gọi nhau í ới. Những đứa trẻ con tung tăng chạy nhảy trên con đường làng đất đỏ, tiếng cười đùa giòn tan. Cảnh vật thanh bình, yên ả, chỉ có tiếng gió biển thổi nhẹ nhàng. Buổi trưa, nắng vàng rực rỡ, mọi người nghỉ ngơi, ăn cơm trưa. Không khí tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió thổi xào xạc trên những cây phi lao ven biển. Buổi chiều, khi mặt trời bắt đầu xuống núi, những tia nắng nhuộm vàng cả biển cả, mọi người lại bắt đầu công việc của mình. Trên những con đường làng, những người phụ nữ đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói vang lên. Buổi tối, khi màn đêm buông xuống, mọi người quây quần bên nhau, ăn cơm tối, trò chuyện. Không khí gia đình ấm áp, tình cảm. Ánh đèn dầu leo lét chiếu sáng khắp xóm làng. Tiếng côn trùng kêu rả rích hòa cùng tiếng sóng biển vỗ nhẹ vào bờ tạo nên một bản nhạc đồng quê du dương, riêng biệt của vùng đất Nghệ An.
Đó là một ngày sinh hoạt bình dị, nhưng đầy ắp tình người ở quê em, một vùng quê trù phú, giàu bản sắc văn hóa của xứ Nghệ.
Bài thơ "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải là một áng thơ ngắn nhưng hàm chứa một tình yêu cuộc sống, một khát vọng cống hiến mãnh liệt và một quan niệm sống đẹp đẽ. Cảm nhận của tôi về bài thơ này xoay quanh ba điểm chính:
**1. Tình yêu cuộc sống mãnh liệt và sự hòa quyện với thiên nhiên:** Bài thơ mở ra với hình ảnh mùa xuân tươi đẹp, tràn đầy sức sống. Thanh Hải không chỉ miêu tả mùa xuân bằng những hình ảnh cụ thể như "cành mimosa," "chồi non," "mầm non" mà còn thể hiện sự hòa quyện sâu sắc giữa mình với thiên nhiên. Ông xem mình như một phần của mùa xuân, một tiếng chim, một cành hoa, một nốt nhạc hòa vào bản giao hưởng cuộc sống. Tình yêu ấy không chỉ dành cho thiên nhiên mà còn lan tỏa đến mọi người, mọi vật xung quanh. Sự hòa mình vào thiên nhiên thể hiện một tâm hồn thư thái, lạc quan và tràn đầy yêu thương.
**2. Khát vọng cống hiến thầm lặng và bền bỉ:** Mặc dù sức khỏe yếu, Thanh Hải vẫn khát khao được cống hiến cho cuộc đời. Ông không mong cầu những điều lớn lao, hào nhoáng mà chỉ muốn làm một "việc nhỏ" để góp phần vào mùa xuân chung của đất nước. Hình ảnh "mùa xuân nho nhỏ" trở thành biểu tượng cho sự cống hiến thầm lặng nhưng bền bỉ, ý nghĩa. Đó là sự đóng góp nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá, như một bông hoa góp hương, một chiếc lá tạo nên màu xanh cho cả mùa xuân. Khát vọng ấy được thể hiện một cách tự nhiên, chân thành, không chút gượng ép, khiến người đọc cảm động.
**3. Quan niệm sống đẹp đẽ và tinh thần lạc quan:** Bài thơ thể hiện một quan niệm sống đẹp đẽ, khiêm nhường nhưng đầy ý nghĩa. Thanh Hải không lựa chọn sống ích kỷ mà hướng đến cống hiến, hòa mình vào dòng chảy của cuộc đời. Dù biết tuổi già sức yếu, ông vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, tin tưởng vào tương lai tươi sáng của đất nước. Câu thơ cuối cùng "ta làm con chim hót/ ta làm một cành hoa" không chỉ là khát vọng mà còn là lời khẳng định về lẽ sống cao đẹp, ý nghĩa của cuộc đời mỗi người. Bài thơ khép lại với sự nhẹ nhàng, thanh thản nhưng lại để lại trong lòng người đọc một dư âm sâu lắng, khơi dậy suy ngẫm về ý nghĩa cuộc sống và trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với cộng đồng.
Tóm lại, "Mùa xuân nho nhỏ" không chỉ là một bài thơ hay về mùa xuân, mà còn là một bài thơ về lẽ sống, về tình yêu cuộc sống, về khát vọng cống hiến, để lại cho người đọc nhiều xúc cảm và suy ngẫm. Nó là một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về ý nghĩa của sự sống và trách nhiệm của mỗi con người.
Những ngày vừa qua, bầu không khí trên khắp thôn xóm cuối cùng của làng đã trở nên rực rỡ, đầy phấn khích một cách thú vị và khác thường. Đây chính là dấu hiệu rõ ràng của mùa vụ, khi những cánh đồng xanh mướt đã chuyển sang tông màu chín rộ, tạo nên một khung cảnh rạng ngời. Sự phấn khích này lan tỏa đến tất cả mọi người trong làng, ai cũng đều nô nức và hạnh phúc.
Chỉ còn cách đây không lâu, những người nông dân trong làng còn đang bận rộn với công việc cấy cấy từng hạt mạ non vào ruộng lầy l muddy. Nhưng bây giờ, những hạt mạ đó đã trở thành những cây lúa cao lớn, đứng san sát nhau, đốm chín vàng từ đỉnh đến gốc. Toàn bộ cảnh quan đồng lúa biến thành một tấm thảm vàng tươi sáng, tạo nên cảm giác mắt mở cửa ra mà hóa ra đã đặt chân vào một khu vườn của thiên đàng. Ánh sáng mặt trời khiến cho cảnh tượng này càng trở nên rực rỡ, lấp lánh và tỏa sáng, khiến tâm hồn hạnh phúc của những người nông dân càng trở nên hân hoan.
Mỗi thân lúa đổ xuống đất, cong gùi bởi những hạt vàng quý báu. Những hạt ngọc này mang trong mình sự hòa quyện tinh tế giữa đất và trời, trải qua quá trình sinh trưởng để cuối cùng trở thành những hạt lúa đầy đặn, đẹp mắt. Khi gió thổi qua, những thân lúa này chạm vào nhau với âm thanh rì rào, như âm điệu của một bản nhạc tỏa sáng và phấn khích, tạo nên bản giao hưởng đầy sức sống cho mùa lúa mới nở. Bản giao hưởng này cũng mang theo mùi thơm đặc trưng của lúa chín, kêu gọi đàn chim sẻ và những bầy cò bay đến, cùng chia vui và sung sướng.
Trong cảnh đó, cánh đồng hiện lên như một sân khấu rộn ràng, nơi mọi người đổ về để tham quan, chọn ngày gặt, và chuẩn bị mọi dụng cụ, từ máy móc đến xe bò, để huy động nhau trong quá trình gặt hái. Niềm vui trong trái tim họ không thể tả thành lời, nơi tất cả mọi người cùng hòa mình vào mùa vụ đang bùng nổ.
em lớp 5☺
dàn ý là ko cần gấp
cô bảo mình lập dàn ý mai mới viết văn bạn ơi