Hãy viết bài văn tả con sông Hồng
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.


Bài Văn Tả Người Hàng Xóm Mà Em Yêu Quý
Mở bài:
Khu phố nơi em ở có rất nhiều người hàng xóm tốt bụng, nhưng em yêu quý nhất là bà Hằng – người sống ngay cạnh nhà em. Bà không chỉ là một người hàng xóm mà còn như người thân trong gia đình em.
Thân bài:
1. Tả ngoại hình của bà Hằng:
Bà Hằng năm nay đã ngoài 60 tuổi nhưng trông bà vẫn rất khỏe mạnh. Dáng người bà nhỏ nhắn, mái tóc đã điểm nhiều sợi bạc, luôn búi gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt bà phúc hậu với nụ cười hiền từ, đôi mắt ánh lên sự ấm áp. Bà thường mặc những bộ quần áo giản dị, màu nhạt và luôn thơm mùi nước hoa nhẹ nhàng.
2. Tính cách và việc làm tốt của bà:
Bà Hằng là người vô cùng tốt bụng và hay giúp đỡ mọi người. Mỗi khi em bị ốm, bà đều mang cháo sang và hỏi thăm tận tình. Bà còn biết làm nhiều món ngon, thỉnh thoảng lại gói bánh chưng, làm mứt Tết mang sang biếu nhà em.
Bà rất yêu trẻ con, chiều nào bà cũng ra sân ngồi kể chuyện cho em và các bạn nghe. Giọng bà trầm ấm, mỗi câu chuyện cổ tích bà kể đều khiến em say mê. Bà còn dạy em cách trồng hoa, chăm cây, nhờ vậy mà vườn trước nhà em lúc nào cũng rực rỡ sắc màu.
3. Kỉ niệm đáng nhớ với bà:
Em nhớ nhất một lần em bị ngã xe đạp, đầu gối chảy máu. Bà Hằng đã vội chạy ra, dìu em vào nhà, lấy thuốc bôi và dặn dò em cẩn thận. Bà còn an ủi: “Cháu ngoan lắm, một chút nữa là hết đau thôi!”. Những lúc như thế, em cảm thấy bà giống như bà nội của em vậy.
Kết bài:
Em rất yêu quý bà Hằng. Bà không chỉ là một người hàng xóm tốt bụng mà còn là người em luôn kính trọng và biết ơn. Em mong bà luôn khỏe mạnh để sống vui vẻ bên con cháu và tiếp tục sẻ chia tình thương với mọi người xung quanh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại, người anh hùng dân tộc Việt Nam sáng ngời. Người tiên phong tìm được cứu nước, Người đem lí tưởng cách mạng đúng đắn lãnh đạo quân và dân Việt Nam đấu tranh giành độc lập thành công. Không những vậy, Người được suy tôn làm chủ tịch, là lãnh tụ, vị cha già của toàn dân tộc, là vị phật sống. Vì Người sinh ra trong thời chiến, hoạt động hết mình và ra đi khi thời bình được lập lại nên nói ơn Người để lại cho Việt Nam ta là không thể kể xiết.
- đại từ: chủ tịch
- kết từ: và

Nếu bình minh là khởi đầu cho ngày mới thì hoàng hôn chính là thời điểm kết thúc một ngày. Không đẹp không rạng ngời như bình minh nhưng hoàng hôn lại khiến nhiều người thổn thức, ngẩn ngơ bởi cái đẹp, sự bình yên của thời điểm cuối ngày.
Bầu trời đang dịu lại, ánh nắng không còn chói chang, nhìn xa xa từng tia nắng cuối chìm dần dưới ngọn núi, ngọn cây thật thú vị. Ngọn núi phía chân trời như đang nuốt mặt trời chỉ còn lẻ loi vài thứ ánh sáng yếu ớt. Bầu trời cũng trở nên khác lạ hơn ban ngày khi mây nhiều hơn, từng đám mây trôi lững lờ. Những đàn chim ríu rít gọi nhau về tổ sau một ngày kiếm ăn vất vả.
Cảnh vật thiên nhiên của một ngày đang dần kết thúc, người nông dân trở về nhà sau một ngày làm việc ngoài cánh đồng, từng đàn trâu bò theo chân người du mục trở về chuồng, bước đi chậm chạp, bụng con nào con nấy no căng. Xa xa vang vọng tiếng chim kéo nhau về tổ trước khi trời sập tối. Xung quanh nhà những chú gà lon ton đi tìm chỗ ngủ, tiếng gà mái cục tác, tiếng gà con ríu rít tất cả lim dim chim vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Buổi tối đến cả nhà em lại quây quần bên nhau, bố vừa đi làm về, mẹ cũng đã chuẩn bị xong bữa tối. Bên ngoài sương đêm cũng đã bắt đầu xuất hiện và bao phủ trên nhiều cành cây ngọn cỏ, tiếng côn trùng bắt đầu xuất hiện văng vẳng, thế giới côn trùng đang vươn mình thức dậy sau cả ngày ẩn nấp. Em chợt nghĩ cả thế giới này chắc chẳng bao giờ nghỉ ngơi.
Quả thật là buổi chiều ngắm nhìn cảnh hoàng hôn thật bổ ích, thiên nhiên tươi đẹp và rộng lớn biết bao. Cảnh hoàng hôn quê em không tráng lệ như bình minh nhưng lại bình yên, huyền ảo kỳ.
Việt Nam, đất nước ta ơi!
Mênh mông biển lúa, bầu trời xanh thẳm, đẹp đến nao lòng. Những cánh cò bay lả, chao liệng trên đồng ruộng, tạo nên bức tranh quê hương thanh bình, thơ mộng. Mây mờ che phủ đỉnh Trường Sơn, lúc bình minh sương sớm, khi chiều tà hoàng hôn, càng làm cho vẻ đẹp đất nước thêm huyền ảo, nên thơ.
Bài thơ khắc họa vẻ đẹp dịu dàng mà hùng vĩ của Việt Nam khiến em xúc động, say mê. Qua từng câu thơ, ta cảm nhận được tình yêu tha thiết của nhà thơ Nguyễn Đình Thi với quê hương – mảnh đất gắn liền với ruộng đồng, núi rừng trải dài khắp mọi miền. Không gì đẹp bằng những cánh đồng lúa bát ngát, hương lúa thơm lan tỏa khắp thôn quê, những cánh cò trắng muốt bay rập rờn giữa trời xanh biếc.
Việt Nam ta đẹp và bình yên đến lạ – một vẻ đẹp khiến ta thêm tự hào, thêm yêu thương quê hương mình biết bao!
Việt Nam, đất nước ta ơi!
Mênh mông biển lúa, bầu trời xanh thẳm, đẹp đến nao lòng. Những cánh cò bay lả, chao liệng trên đồng ruộng, tạo nên bức tranh quê hương thanh bình, thơ mộng. Mây mờ che phủ đỉnh Trường Sơn, lúc bình minh sương sớm, khi chiều tà hoàng hôn, càng làm cho vẻ đẹp đất nước thêm huyền ảo, nên thơ.
Bài thơ khắc họa vẻ đẹp dịu dàng mà hùng vĩ của Việt Nam khiến em xúc động, say mê. Qua từng câu thơ, ta cảm nhận được tình yêu tha thiết của nhà thơ Nguyễn Đình Thi với quê hương – mảnh đất gắn liền với ruộng đồng, núi rừng trải dài khắp mọi miền. Không gì đẹp bằng những cánh đồng lúa bát ngát, hương lúa thơm lan tỏa khắp thôn quê, những cánh cò trắng muốt bay rập rờn giữa trời xanh biếc.
Việt Nam ta đẹp và bình yên đến lạ – một vẻ đẹp khiến ta thêm tự hào, thêm yêu thương quê hương mình biết bao!

Ông Mặt Trời lúc hoàng hôn như một bức tranh rực rỡ của thiên nhiên, mang trong mình vẻ đẹp huyền bí và lãng mạn. Khi mặt trời bắt đầu lặn xuống phía chân trời, nó dường như khoác lên mình chiếc áo vàng cam rực rỡ, phản chiếu ánh sáng nhuốm màu đỏ ấm áp, pha lẫn chút sắc tím, tạo thành một bức tranh thiên nhiên đầy màu sắc. Ánh sáng dịu dàng, không còn gay gắt như ban ngày, mà trở nên nhẹ nhàng, mờ ảo, như một lời từ biệt dịu dàng của ngày đang nhường chỗ cho đêm.
Dần dần, ông Mặt Trời hạ thấp xuống, những tia sáng cuối cùng vẽ nên những đường nét lung linh trên mặt biển, cánh đồng hay những ngọn núi xa xa. Cảnh vật xung quanh cũng dần chìm trong màu sắc dịu mát, khi những bóng tối dài bắt đầu kéo đến. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, ông Mặt Trời vẫn tỏa ra sức sống mạnh mẽ, chiếu sáng những đám mây bồng bềnh, khiến chúng bừng lên những sắc đỏ, cam kỳ diệu.
Hoàng hôn như một lời tạm biệt ngọt ngào của ông Mặt Trời, nhưng cũng là sự hứa hẹn về một bình minh mới, nơi ông sẽ lại vươn lên từ phía chân trời, mang theo ánh sáng và niềm hy vọng.

Trong đoạn văn trên, đại từ "ấy" thay thế cho phần sau:
- "Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một".
Đại từ "ấy" dùng để chỉ lại, nhấn mạnh vào chân lý về sự thống nhất của nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam.

'Con người đang phá huỷ môi trường sống của họ, tôi là một ví dụ''. Các bạn có biết ai đang nói đấy không, chính là tôi, một dòng sông đang bị ô nhiễm.
Trước đây tôi là 1 con sông rất đẹp, rất trong. Ngồi trên thuyền có thể nhìn thấy cua, cá đang bơi dưới đó. Vậy mà giờ đây tôi lại thành ra như vậy. Tất cả những gì tôi đang phải gánh chịu là do con người gây ra mà họ đâu chịu trách nhiệm. Hằng ngày ít nhất là có trên 10 xô rác đổ lên thân thể tôi. Trên người tôi lềnh bềnh rác rưởi, đã vậy lại còn chất thải của các công ti nữa chứ.
Trước tôi trong xanh là vậy, thế mà giờ đây lại đục ngàu. Chẳng thể nhìn thấy gì khi ngồi trên thuyền nữa. Và những cô cậu học trò nghỉ hè cũng không thể bơi lội trên tôi được nữa. Tất cả chỉ là quá khứ.
Dù sao thì tôi cũng đã vậy. Tôi mong con người sẽ có ý thức bảo vệ môi trường sống của họ hơn. Tôi mong tôi chỉ là con sông đầu tiên và cũng là con sông cuối cùng bị họ huỷ hoại. Bảo vệ tôi cũng như bảo vệ họ.
Gửi loài người thân mến,
Ta là một dòng sông, từng hiền hòa uốn mình qua những cánh đồng xanh mướt, qua những bản làng trù phú. Ta mang đến sự sống cho muôn loài, tưới mát cho cây cối, cho những cánh đồng lúa vàng óng ả. Ta là nguồn nước trong lành, là nơi những đàn cá tung tăng bơi lội, là nơi những đứa trẻ nô đùa thỏa thích.
Nhưng giờ đây, ta đang hấp hối. Ta đang chết dần, chết mòn bởi chính những hành động vô tâm, vô trách nhiệm của các ngươi. Những dòng nước thải đen ngòm, hôi thối từ các nhà máy, xí nghiệp cứ đổ thẳng vào ta. Những túi nilon, rác thải sinh hoạt cứ vô tư trôi nổi trên mặt nước ta. Những hóa chất độc hại từ các cánh đồng, nương rẫy cứ ngấm dần vào lòng ta.
Ta không còn là dòng sông trong xanh, hiền hòa như xưa nữa. Ta trở thành một dòng sông chết, một dòng sông ô nhiễm. Những đàn cá không còn nơi sinh sống, những cánh đồng không còn được tưới mát, và những đứa trẻ không còn dám đến gần ta.
Loài người ơi, các ngươi có biết rằng các ngươi đang tự hủy hoại chính cuộc sống của mình không? Các ngươi đang tự đầu độc nguồn nước, nguồn sống của chính mình. Các ngươi đang phá hủy môi trường sống của muôn loài, trong đó có cả các ngươi.
Ta khẩn thiết kêu gọi các ngươi hãy dừng lại! Hãy dừng lại những hành động vô tâm, vô trách nhiệm của mình! Hãy cứu lấy ta, hãy cứu lấy nguồn nước, hãy cứu lấy môi trường sống của chúng ta!
Hãy cùng nhau hành động để bảo vệ nguồn nước, bảo vệ môi trường. Hãy cùng nhau xây dựng một cuộc sống xanh, sạch, đẹp cho muôn đời sau.
Ta tin rằng, nếu các ngươi cùng nhau chung tay, chúng ta sẽ có thể cứu lấy dòng sông này, cứu lấy hành tinh này.
Xin hãy lắng nghe lời kêu cứu của ta!
Dòng sông đang hấp hối.

Trong cuộc đời học sinh, ai cũng có cho mình một người bạn thân thiết. Đối với tôi, người bạn thân nhất chính là Linh, một cô bạn học cùng lớp 5 với tôi.
Linh có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài ngang lưng lúc nào cũng được bạn buộc gọn gàng. Khuôn mặt bầu bĩnh của Linh nổi bật với đôi mắt to tròn, đen láy. Mỗi khi Linh cười, đôi mắt ấy lại ánh lên những tia tinh nghịch, đáng yêu. Nụ cười của Linh cũng rất tươi tắn, rạng rỡ, khiến cho ai nhìn vào cũng cảm thấy vui vẻ, thoải mái.
Không chỉ có ngoại hình dễ thương, Linh còn là một người bạn vô cùng tốt bụng và hòa đồng. Bạn luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè trong học tập cũng như trong cuộc sống. Những lúc tôi gặp khó khăn trong bài tập, Linh luôn kiên nhẫn giảng giải cho tôi đến khi tôi hiểu bài. Khi tôi buồn, Linh luôn ở bên cạnh lắng nghe và động viên tôi.
Linh học rất giỏi, đặc biệt là môn Toán và Tiếng Việt. Trong các giờ học, Linh luôn hăng hái phát biểu ý kiến và đóng góp xây dựng bài. Không chỉ học giỏi, Linh còn là một người bạn rất vui tính và hài hước. Bạn thường kể những câu chuyện cười thú vị khiến cho cả lớp cười nghiêng ngả.
Tôi và Linh đã chơi thân với nhau được 5 năm rồi. Chúng tôi cùng nhau đến trường, cùng nhau học tập, vui chơi. Những kỷ niệm đẹp đẽ ấy sẽ mãi là những ký ức không thể nào quên trong tuổi học trò của tôi. Tôi rất trân trọng tình bạn với Linh và mong rằng tình bạn của chúng tôi sẽ mãi bền chặt.
Con sông Hồng, dòng sông mẹ của miền Bắc Việt Nam, là biểu tượng của sự sống, văn hoá và lịch sử lâu đời của dân tộc. Sông uốn lượn từ vùng núi cao Tây Bắc, chảy qua các đồng bằng trù phú, mang theo phù sa màu mỡ bồi đắp cho những cánh đồng lúa mênh mông.
Mỗi khi mùa lũ về, nước sông cuồn cuộn đỏ như màu đất mẹ, như muốn khẳng định cái tên "Hồng" đầy sức sống. Những ngày trời yên biển lặng, mặt nước như tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời xanh thẳm, đôi khi điểm xuyết vài cánh buồm xa. Sông Hồng không chỉ là nguồn tài nguyên quý giá mà còn là cái nôi của nhiều nền văn hóa, mang trong mình những câu chuyện dân gian, những nỗi niềm lịch sử và những làn điệu dân ca mượt mà.
Đứng bên dòng sông, người ta không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp thiên nhiên mà còn thấy được sự bền bỉ của con người Việt Nam qua bao thế hệ, gắn bó và biết ơn dòng nước đã nuôi dưỡng bao đời. Con sông Hồng – dòng sông của tình yêu và hy vọng – luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho thơ ca và lòng người.