viết đoạn văn từ 6-8 câu nêu cảm nhận của em về nhân vật trong truyện sự tích cây vũ sữa
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.



Thác rày là từ giờ về sau...
Ý cả câu nói là từ sau thì thân thể tàn bại do bị ăn hành (thân vong).

Đọc bài thơ "Đồng dao mùa xuân" của Nguyễn Khoa Điềm, em lại càng thêm yêu mến những người lính - bộ đội cụ Hồ - những người đã bảo vệ non sông gấm vóc của dân tộc. Hình ảnh anh lính với tuổi xuân xanh "chưa một lần yêu" nhưng quyết tâm "đi vào rừng xanh" trong những năm tháng khói lửa đã làm chúng ta thêm cảm phục bởi lí tưởng sống cao đẹp. Trong khó khăn gian khổ của cuộc chiến, bị căn bệnh sốt rét hành hạ, người lính trẻ vẫn luôn nở nụ cười trên môi. Anh hi sinh nơi núi rừng Trường Sơn nhưng mãi được đồng đội, nhân dân thương nhớ. Những hình ảnh hào hùng mà cũng giản dị của anh "Ba lô con cóc/Tấm áo màu xanh" còn in mãi trong tâm trí nhân gian. Với hình ảnh thơ gần gũi cùng cách gieo vần chân, nhà thơ đã thành công trong việc khắc họa hình ảnh người lính cụ Hồ. Bằng các biện pháp so sánh "mắt như suối biếc", điệp từ "anh không về nữa" đã góp phần bày tỏ tình cảm, tấm lòng biết ơn của đồng đội, của nhân dân. Bài thơ là khúc đồng dao về tuổi trẻ nhiệt huyết, về sự bất tử của những người lính - những người đã góp phần tạo nên Việt Nam hòa bình.
Đồng dao mùa xuân của Nguyễn Khoa Điềm là bài thơ viết về người lính hi sinh nơi chiến trường Trường Sơn trong “Những năm máu lửa”. Tác phẩm thể thiện tình cảm tiếc thương, sự trân trọng, lòng biết ơn,… với những con người đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho đất nước. có nhiều dòng thơ thấm thía nỗi đau mất mát: “Anh không về nữa”, “Anh vẫn một mình”, “Anh ngồi lặng lẽ”,… trước sự ra đi của người lính trẻ “Chưa một lần yêu… Còn mê thả diều”. Hình ảnh anh bộ đội bình dị, thân quen với màu áo xanh, ba lô con cóc, làn da sốt rét và đặc biệt là “Cái cười hiền lành” khiến nỗi tiếc thương càng thêm sâu sắc. Nhưng bài thơ không để lại cảm giác bi thương, nặng nề nhờ cách tác giả cảm nhận và khắc họa hình tượng người chiến sĩ đã hi sinh. Anh vẫn ở bên đồng đội trên con đường chiến đấu: “Anh thành ngọn lửa/ Bạn bè mang theo”. Anh hóa thân vào sắc hoa rực rỡ, màu suối biếc xanh, vào vóc dáng núi non hùng vĩ. “Ngày xuân ngọt lành” của người lính ấy không bao giờ mất đi mà sẽ từ núi xanh trở về, hồi sinh trong các thế hệ sau, trong mùa xuân đất nước. Những cảm xúc đẹp đẽ đọng lại trong tâm hồn người đọc còn được nhân lên từ hình thức nghệ thuật đặc sắc của bài thơ. Nhan đề Đồng dao mùa xuân, nhịp điệu của thể thơ bốn chữ, các biện pháp tu từ so sánh, ẩn dụ, điệp ngữ, nói giảm nói tránh… mang đến cho tác phẩm giọng điệu tươi trẻ của một khúc đồng dao. Người đọc tưởng như nghe vang lên đâu đây lời hát của những đứa trẻ hồn nhiên, tung tăng trên những cánh đồng quê, hạnh phúc trong cuộc sống thanh bình được các anh bảo vệ, gìn giữ. Những sắc màu tươi đẹp: núi xanh, tấm áo màu xanh, mai vàng, suối biếc và sức sống bất diệt của mùa xuân, tuổi thơ, ngày xuân cứ ngời lên bất chấp khói lửa, đạn bom. Bài thơ không chỉ ngợi ca sự hi sinh thầm lặng, lớn lao, cao cả của những người lính mà còn khẳng định sự tiếp nối thiêng liêng giữa các thế hệ để làm nên đất nước muôn đời.
Chào các bạn nhỏ! Mình là cây vú sữa, một loài cây thân thuộc trong vườn nhà các bạn đấy. Các bạn có tò mò về nguồn gốc của mình không? Để mình kể cho các bạn nghe nhé! Ngày xưa, khi trái đất còn rất trẻ, mình sinh ra ở một vùng đất xa xôi, ấm áp và đầy nắng ở châu Mỹ. Lúc đó, mình chỉ là một hạt giống bé xíu, được chim mang đến và gieo xuống đất. Nhờ có mưa và ánh nắng mặt trời, mình lớn lên từng ngày. Các bạn biết không, mình lớn rất nhanh và có những trái cây tròn trịa, căng mọng, vỏ ngoài màu tím sẫm, bên trong thịt quả trắng muốt, hạt đen bóng. Hương vị của mình ngọt ngào, thơm lừng, ai ăn cũng thích mê. Người dân bản địa ở đó rất yêu quý mình. Họ thường trồng mình ở gần nhà để lấy bóng mát và thưởng thức những trái ngọt. Họ tin rằng, mình là biểu tượng của sự no đủ và hạnh phúc. Rồi một ngày, những người đi biển đã mang hạt giống của mình đến nhiều vùng đất khác nhau trên thế giới. Nhờ vậy, mình đã có cơ hội sinh sống ở nhiều nơi, từ châu Á đến châu Âu. Ở mỗi nơi, mình đều mang đến những hương vị đặc biệt và được mọi người yêu mến. Ở Việt Nam, mình được trồng rất nhiều. Người ta kể rằng, có một câu chuyện dân gian về mình đấy. Chuyện kể rằng, ngày xưa có một người mẹ rất thương con. Khi con bà đi xa, bà luôn mong con trở về. Một hôm, bà phát hiện ra một cây lạ mọc trong vườn. Cây đó ra những trái ngọt mát, thơm ngon như sữa mẹ. Bà rất vui mừng và đặt tên cho cây là vú sữa. Từ đó, cây vú sữa trở thành biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng. Mình rất vui khi được chia sẻ câu chuyện của mình với các bạn. Các bạn có thích ăn quả vú sữa không? Mỗi khi thưởng thức quả vú sữa, các bạn hãy nhớ đến mình nhé! Mình sẽ luôn ở đây, mang đến cho các bạn những trái ngọt và những câu chuyện thú vị.