K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

phần I đọc hiểu 6 điểmđọc văn bản sau buổi sáng hôm nay, mùa đông đột nhiên đến, không báo cho biết trước. vừa mới ngày hôm qua giời hãy còn nắng ấm và hanh, cái nắng về cuối tháng mười làm nứt nẻ đất ruộng và làm giòn khô những chiếc lá rơi. sơn và chị chơi cỏ gà ở ngoài cánh đồng còn thấy nóng bức, chảy mồ hôi.... nhìn ra ngoài sân, sơn thấy đất khô trắng, luôn luôn...
Đọc tiếp

phần I đọc hiểu 6 điểm

đọc văn bản sau

buổi sáng hôm nay, mùa đông đột nhiên đến, không báo cho biết trước. vừa mới ngày hôm qua giời hãy còn nắng ấm và hanh, cái nắng về cuối tháng mười làm nứt nẻ đất ruộng và làm giòn khô những chiếc lá rơi. sơn và chị chơi cỏ gà ở ngoài cánh đồng còn thấy nóng bức, chảy mồ hôi....

nhìn ra ngoài sân, sơn thấy đất khô trắng, luôn luôn cơn gió vi vu làm bốc lên những màn bụi nhỏ, thổi lăn những cái lá khô lạo xạo. trơi không u ám toàn một màu trắng đục. những cây lan trong chậu.......

với lòng ngây thơ của tuổi trẻ, chị lan hăm hở chạy về lấy áo, sơn đứng lặng yên đợi, trong lòng tự nhiên thấy ấm áp vui vui.

câu 1: truyện kể theo ngôi thứ mấy?

câu 2:truyện viết về đề tài gì?

câu 3: qua hai chị em sơn tác giả thể hiện thái độ như thế nào đối với những đứa trẻ trong truyện?

câu 4: chủ đề chính của đoạn trích là gì?

câu 5: theo văn bản, tại sao hai chị em sơn quyết định về nhà lấy áo cho hiên?

câu 6: chi tiết nào trong đoạn trích để lại ấn tượng sâu sắc nhất với bạn? vì sao?

phần II viết

từ phần đọc hiểu, hãy viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá nội dung, nghệ thuật của đoạn trích trên

0
Hoan hô chiến sĩ Điện BiênChiến sĩ anh hùngĐầu nung lửa sắtNăm mươi sáu ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắtMáu trộn bùn nonGan không núngChí không mòn!Những đồng chí thân chôn làm giá súngĐầu bịt lỗ châu maiBăng mình qua núi thép gaiÀo ào vũ bão,Những đồng chí chèn lưng cứu pháoNát thân, nhắm mắt, còn ôm...Những bàn tay xẻ núi lăn bomNhất định mở đường cho xe ta lên chiến...
Đọc tiếp


Hoan hô chiến sĩ Điện Biên
Chiến sĩ anh hùng
Đầu nung lửa sắt
Năm mươi sáu ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt
Máu trộn bùn non
Gan không núng
Chí không mòn!
Những đồng chí thân chôn làm giá súng
Đầu bịt lỗ châu mai
Băng mình qua núi thép gai
Ào ào vũ bão,
Những đồng chí chèn lưng cứu pháo
Nát thân, nhắm mắt, còn ôm...
Những bàn tay xẻ núi lăn bom
Nhất định mở đường cho xe ta lên chiến trường tiếp viện

Và những chị, những anh ngày đêm ra tiền tuyến
Mấy tầng mây gió lớn mưa to
Dốc Pha Đin, chị gánh anh thồ
Đèo Lũng Lô, anh hò chị hát
Dù bom đạn xương tan, thịt nát
Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh...

trả lời câu hỏi

1,trong đoạn thơ , tác giả đã khắc họa hình ảnh người chiến sĩ điện biên như thế nào ?

2,câu thơ "dù bon đạn xương tan /không sờn lòng ,không tiếc tuổi xanh..." thể hiện phẩm chất gì của những người chiến sĩ và dân công điện biên ? em có suy nghĩ gì về tinh thần ấy trong cuộc sống ngày nay?

0
14 tháng 3

Cần bạn trả lời rõ ràng hơn

14 tháng 3

Chim gì

Ngày xưa có một người  tên là Yết Kiêu ở làng Hạ Bì làm nghề đánh cá. Một hôm, ông ta đi dọc theo bờ biển về làng bỗng thấy trên bãi có hai con trâu đang nghì sừng húc nhau dưới bóng trăng khuya. Sẵn đòn ống, ông cầm xông lại phang mạnh mấy cái vào mình chúng nó. Tự dưng hai con trâu chạy xuống biển rồi biến mất. Ông rất kinh ngạc  đoán biết là trâu thần. Khi nhìn lại đòn ống thì...
Đọc tiếp

Ngày xưa có một người  tên là Yết Kiêu ở làng Hạ Bì làm nghề đánh cá. Một hôm, ông ta đi dọc theo bờ biển về làng bỗng thấy trên bãi có hai con trâu đang nghì sừng húc nhau dưới bóng trăng khuya. Sẵn đòn ống, ông cầm xông lại phang mạnh mấy cái vào mình chúng nó. Tự dưng hai con trâu chạy xuống biển rồi biến mất. Ông rất kinh ngạc  đoán biết là trâu thần. Khi nhìn lại đòn ống thì thấy có mấy cái lông trâu dính vào đấy. Ông mừng quá bỏ vào miệng nuốt đi.

      Từ đó sức khỏe của Yết Kiêu vượt hẳn mọi người, không ai dám đương địch. Đặc biệt là có tài lội nước. Mỗi lần ông lặn xuống biển bắt cá, người ta tưởng như ông đi trên đất liền. Nhiều khi ông sống ở dưới nước luôn, sáu bảy ngày mới lên.

      Hồi ấy có quân giặc ở nước ngoài sang cướp nước ta. Chúng cho một trăm chiếc tàu lớn tiến vào cửa biểnVạn  Ninh vây bọc, bắt tất cả thuyền bè, đốt phá chài lưới, Đi đến đâu chúng cướp của giết người gây tang tóc khắp mọi vùng duyên hải. Chiếc thuyền nhà vua ra đối địch bị giặc bắn đắm mất cả, nhà vua rất lo sợ, sai rao trong thiên hạ ai có cách gì lui được giặc dữ sẽ phong cho quyền cao chức trọng.

     Yết Kiêu bèn tìm đến tâu vua rằng: “ Tôi tuy tài hèn sức yếu nhưng cũng quyết cho lũ chúng nó  vào bụng cá”. Vua hỏi: “ Nhà ngươi cần bao nhiêu người? Bao nhiêu thuyền bè?”. “ Tâu bệ hạ”- ông đáp-“ chỉ một mình tôi cũng có thể đương được với chúng nó”. Nhà vua mừng lắm, liền phong cho ông là Đô thống cầm thủy quân đánh giặc.

                                               (Nguồn: https/ truyện dân gian/ yết kiêu)

Khoanh tròn một phương án trả lời đúng cho mỗi câu hỏi ( từ câu 1 đến câu 8-Mỗi đáp án đúng 0,5 điểm)

Câu 1: Đoạn trích trên thuộc thể loại gì?

A. Truyện đồng thoại                           C. Truyện truyền thuyết

B. Truyện cổ tích                                  D. Truyện ngụ ngôn

Câu 2: Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là:

A. Miêu tả                                           C. Biểu cảm

B. Tự sự                                              D. Nghị luận

Câu 3: Câu truyện trong đoạn trích trên kể theo ngôi?

A. Ngôi thứ nhất                               B. Ngôi thứ ba

B. Ngôi thứ hai                                 D. Ngôi thứ nhất và ngôi thứ ba

Câu 4: Đoạn trích trên đã kể về?

A. Hoàn cảnh xuất hiện và thân thế của Yết Kiêu

B. Chiến công phi thường của Yết Kiêu

C. Công trạng đánh giặc của Yết Kiêu

D. Tài năng xuất chúng của Yết Kiêu

Câu 5: Nghĩa của thành ngữ “ Quyền cao chức trọng” là:

A. Người có của ăn của để và luôn được mọi người kính nể

B. Người có chức sắc cao, quyền  thế lớn, có địa vị cao trong xã hội cũ

C. Người giàu có nhưng không có chức quyền, vị thế, không được lòng người

D. Người có uy tín trước mọi người, được mọi người tôn vinh

Câu 6: Dấu ngoặc kép trong câu: Vua hỏi: “ Nhà ngươi cần bao nhiêu người?, bao nhiêu thuyền bè?” dùng để

A. Đánh dấu từ ngữ được hiểu theo nghĩa đặc biệt

B. Đánh dấu từ ngữ tên tác phẩm

C. Đánh dấu lời đối thoại

D. Đánh dấu lời của người kể chuyện

Câu 7. Đâu là phương án chỉ có cụm động từ?

A. Một trăm chiếc tàu, rồi biến mất, đốt phá chài lưới

B. Một mình tôi, mừng lắm, tài hèn sức yếu

C. Lặn xuống biển, đốt phá chài lưới, gây tang tóc

D. Rất kinh ngạc, cướp của giết người, mừng quá,

Câu 8. Dòng nào nêu chính xác nhất về nhân vật Yết Kiêu được gợi lên qua đoạn trích trên?

A. Yết Kiêu là người có sức khỏe và tài năng hơn người, thích thể hiện năng lực bản thân trước mọi người

B. Yết Kiêu là người giỏi bơi lội, nhiều khi ông sống ở dưới nước luôn sáu bảy ngày mới lên.

C. Yết Kiêu là người không một ai dám đương địch, nhưng không thể hiện bản thân trước mọi người.

D. Yết Kiêu là người có sức khỏe và tài năng hơn người, có tinh thần yêu nước chống giặc ngoại xâm.

2
13 tháng 3

1.C

2.B

3.B

4.A

5.C

6.C

7.C

8.D

nHỚ TICK KHI ĐÚNG NHE


13 tháng 3

yếu

Hoàn cảnh của bác nông dân: Bài thơ kể về một bác nông dân có bảy người con trai. Các con trai này luôn cãi cọ nhau và không ai chịu thua ai. Bác nông dân phải chịu đựng tình cảnh này trong một thời gian dài. Hành động của người cha: Trước sự cãi cọ nhau của các con, bác nông dân đã đưa ra một bài học thông qua hành động sau: Ông đưa cho các con một bó đũa và bảo chúng bẻ làm đôi. Các con lần lượt thử nhưng không ai bẻ được bó đũa. Sau đó, ông chia đũa cho từng người, mỗi người chỉ một chiếc và bảo họ bẻ. Lý do người cha làm như vậy: Người cha muốn dạy cho các con bài học về sức mạnh của sự đoàn kết. Bằng cách so sánh giữa bó đũa không thể bẻ gãy và những chiếc đũa riêng lẻ dễ gãy, ông muốn truyền đạt rằng khi đoàn kết, gia đình sẽ mạnh mẽ hơn. Bài học từ bài thơ: Tác giả đã gửi gắm đến chúng ta những bài học sau: Sức mạnh của sự đoàn kết: Bài thơ nhấn mạnh rằng khi cùng nhau, gia đình sẽ vững mạnh hơn so với khi mỗi cá nhân đơn lẻ. Giải quyết xung đột: Thay vì cãi cọ, các thành viên trong gia đình nên hòa thuận với nhau để cùng vượt qua khó khăn. Giáo dục thông qua ví dụ: Người cha đã sử dụng một ví dụ cụ thể để dạy cho các con bài học quý giá về sự đoàn kết. Tầm quan trọng của gia đình: Bài thơ nhắc nhở chúng ta về vai trò quan trọng của gia đình trong việc xây dựng sức mạnh tinh thần và vật chất. Thông qua câu chuyện này, tác giả muốn khuyến khích độc giả suy ngẫm về tầm quan trọng của việc duy trì hòa thuận trong gia đình và cộng đồng, đồng thời nhấn mạnh sức mạnh to lớn mà sự đoàn kết có thể mang lại.

Viết bài văn nghị luận (khoảng 500 chữ) trình bày cảm nhận của Anh/chị về vẻ đẹp thiên nhiên trong bài thơ sau: VỘI VÀNG(Xuân Diệu)                                                                                         Tặng Vũ Đình Liên                                             Tôi muốn tắt nắng đi   ...
Đọc tiếp

Viết bài văn nghị luận (khoảng 500 chữ) trình bày cảm nhận của Anh/chị về vẻ đẹp thiên nhiên trong bài thơ sau:

 

VỘI VÀNG

(Xuân Diệu)

                                                                                         Tặng Vũ Đình Liên

                                             Tôi muốn tắt nắng đi

                                             Cho màu đừng nhạt mất;

                                             Tôi muốn buộc gió lại

                                             Cho hương đừng bay đi.

 

                                             Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

                                             Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

                                             Này đây lá của cành tơ phơ phất;

                                             Của yến anh này đây khúc tình si;

                                             Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,

                                             Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;

                                             Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

                                             Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

                                             Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

 

                                             Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,

                                             Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

                                             Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

                                             Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

                                             Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

                                             Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

                                             Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!

                                             Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

                                             Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

                                             Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi,

                                             Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt...

                                             Con gió xinh thì thào trong lá biếc,

                                             Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

                                             Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

                                             Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

                                             Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa...

 

                                             Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

                                                                 Ta muốn ôm

                                             Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

                                             Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

                                             Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

                                             Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

                                             Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

                                             Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,

                                             Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

                                             - Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

(Theo Thơ thơ, NXB Đời nay, Hà Nội, 1938)


1
13 tháng 3

Bài thơ "Vội vàng" của Xuân Diệu không chỉ đơn miêu tả vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn chứa đựng những suy tư sâu sắc về thời gian và tuổi trẻ. Với những hình ảnh tươi đẹp, sống động, bài thơ đã khắc họa một bức tranh xuân rực rỡ, đồng thời gửi mật thông điệp về giá quý của từng khoảnh khắc

Trong hai khổ thơ đầu, tác giả có thể hiện khao khát khao khát muốn giữ lại vẻ đẹp của thiên nhiên. Câu thơ “Tôi muốn tắt nắng đi / Cho màu dot nhạt mất” diễn tả tâm trạng lo lắng và tiếc nuối trước sự trôi lướt của thời gian. Ánh nắng, mùi hương hoa, tiếng chim hót đều mang đậm chất thơ mộng và lãng mạn. Người đọc có thể cảm nhận được sự tươi mát của thiên nhiên qua từng hình ảnh: hoa nở bung, cành lá đồng đưa trong gió, và ánh sáng chớp hàng mi. Tất cả đều được tác giả như những điều quý giá mà người cần giữ.

Xuân Diệu không miêu tả thiên nhiên qua hình ảnh mà còn sống động hóa qua cảm xúc. Sự hào hứng của tác giả khi thể hiện về mùa xuân thể hiện rõ nét qua những cảm xúc thăng hoa, như sự sung sướng khi nói mê với cuộc sống: “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. Tuy nhiên, ẩn sâu trong niềm vui ấy là nỗi trăn trở về sự hữu hạn của thời gian: “Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua”. Những câu thơ này không chỉ nói đến cái đẹp của thiên nhiên mà còn mang nỗi niềm lo lắng về sự qua đi của tuổi trẻ và cuộc đời.

Cảm xúc tiếc nuối, bâng khuâng trước sự trôi dạt của thời gian càng làm rõ nỗi đau khổ thơ tiếp theo. Xuân Diệu khắc họa nỗi niềm của mình qua hình ảnh “Mùi tháng năm đều rớm vị chia sẻ”, tạo nên một bầu không khí bạn cảm về sự chia ly. Con gió, chim hoa không còn vui tươi, mà ngập tràn nỗi lo sợ về sự phai tàn

Cuối cùng, bài thơ thơm lại với lời kêu gọi “Mau đi thôi! Mùa chưa có chiều hôm nay”, có thể hiện tại

Tóm lại, “Vội vàng” không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật điêu luyện mà còn là một tri

Sao chép Tái tạo
13 tháng 3

– Các chi tiết kì ảo thể hiện tập trung ở phần (3), trước hết là không gian nghệ thuật – cung điện, đền đài sang trọng ở dưới nước của rùa thần, là nơi ở của vợ vua biển Nam Hải, nơi sinh sống của các nàng tiên. Không gian kì lạ này gắn liền với một chi tiết kì ảo khác, đó là: “Tôi (Vũ Nương) ngày trước không may bị người vu oan, phải gieo mình xuống sông tự tử. Các nàng tiên trong cung nước thương tôi vô tội, rẽ một đường nước cho tôi thoát chết”,... Học sinh (HS) có thể nêu thêm các chi tiết khác.

– Yếu tố kì ảo có tác dụng mở ra những diễn biến tiếp theo cho câu chuyện, đẩy cốt truyện vận động, đồng thời giúp tác giả tiếp tục khắc hoạ số phận, phẩm chất của nhân vật Vũ Nương (số phận bất hạnh vì Vũ Nương vẫn luôn bị ám ảnh, dằn vặt bởi nỗi oan chưa được giải toả; là người có tình nghĩa, luôn hướng về gia đình, quê nhà và luôn khát khao được giải oan để giữ khí tiết thanh sạch) và thể hiện tư tưởng nhân đạo (cảm thông với những người phụ nữ có số phận kém may mắn; yêu mến, trân trọng những con người có tâm hồn và phẩm chất cao đẹp).