em hay dong vai nhan vat nguoi me trong cau chuyen cay vu sua
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.


nhớ tick mình nha:
Trong học tập, tính chủ động là một yếu tố quan trọng giúp học sinh phát triển tư duy và đạt kết quả cao. Tuy nhiên, hiện nay, vẫn còn nhiều bạn có tâm lý thụ động, ỷ lại vào thầy cô, bạn bè mà không tự giác học tập. Điều này thể hiện qua việc không chịu tự tìm hiểu bài trước khi đến lớp, chỉ chờ thầy cô giảng mới tiếp thu, hoặc dựa dẫm vào bạn bè khi làm bài tập. Một số bạn còn có thói quen học đối phó, học tủ, học vẹt mà không thực sự hiểu bài.
Thói quen thụ động trong học tập sẽ gây ra nhiều hậu quả tiêu cực. Trước hết, nó làm giảm khả năng tư duy và sáng tạo, khiến học sinh khó thích nghi với những kiến thức mới. Hơn nữa, việc ỷ lại lâu ngày sẽ hình thành tâm lý lười biếng, thiếu tự tin, ảnh hưởng đến tương lai sau này. Trong khi đó, những bạn chủ động học tập thường có tinh thần ham học hỏi, biết cách tự tìm tòi kiến thức và dễ dàng đạt được thành công hơn.
Vì vậy, mỗi học sinh cần rèn luyện tính tự giác, chủ động hơn trong học tập. Hãy mạnh dạn đặt câu hỏi, tích cực suy nghĩ và tìm kiếm kiến thức thay vì chỉ chờ đợi người khác giúp đỡ. Điều đó không chỉ giúp chúng ta học tốt hơn mà còn rèn luyện bản thân trở thành người tự lập, có trách nhiệm với chính mình.
Trong quá trình học tập, không khó để nhận thấy rằng vẫn còn một số học sinh có thái độ thụ động. Họ thường chỉ chờ đợi sự hướng dẫn của giáo viên mà không chủ động tìm tòi, khám phá kiến thức. Khi gặp bài tập khó, thay vì suy nghĩ, cố gắng tự giải quyết, họ lại nhanh chóng bỏ cuộc hoặc chờ đợi sự giúp đỡ từ bạn bè, thầy cô. Điều này dẫn đến việc tiếp thu bài học một cách hời hợt, thiếu sâu sắc, làm giảm hiệu quả học tập.
Thái độ thụ động trong học tập không chỉ khiến kết quả học tập kém đi mà còn làm mất đi tinh thần tự giác – một yếu tố quan trọng để thành công trong tương lai. Những học sinh thụ động thường thiếu tự tin, ngại phát biểu, không dám thể hiện quan điểm cá nhân. Điều này khiến họ dần dần mất đi cơ hội phát triển bản thân.
Để khắc phục tình trạng này, mỗi học sinh cần tự rèn luyện cho mình tinh thần chủ động, tích cực trong học tập. Thay vì chờ đợi, chúng ta nên tìm kiếm tài liệu, đặt câu hỏi và không ngừng khám phá kiến thức mới. Chỉ khi có ý thức tự học, tự rèn luyện, chúng ta mới có thể đạt được thành công và phát triển toàn diện.
Tick mình nha


Ta là Gióng, người anh hùng đã đánh đuổi giặc Ân, bảo vệ bờ cõi nước Nam. Khi mẹ ta ra đồng, nhìn thấy một dấu chân to lớn, bà ướm thử rồi thụ thai, mười hai tháng sau mới sinh ra ta. Lạ thay, ta lên ba tuổi mà vẫn không biết nói, không biết đi.
Một ngày, giặc Ân kéo đến xâm lược nước ta, vua cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Nghe tin đó, ta bỗng dưng cất tiếng nói đầu tiên, xin vua rèn cho ta ngựa sắt, áo giáp sắt và roi sắt để đánh giặc. Kỳ lạ thay, từ đó, ta lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không đủ.
Khi giặc tràn đến, ta mặc áo giáp, cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt lao vào trận chiến. Ngựa phun lửa, ta quét sạch quân thù. Roi sắt gãy, ta nhổ tre bên đường làm vũ khí. Sau khi đánh tan giặc, ta cưỡi ngựa bay thẳng lên trời, để lại niềm kính phục và tự hào cho dân tộc ta.
Từ đó, mọi người tôn ta là Thánh Gióng, biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần quật cường của dân tộc Việt Nam!

Lang Liêu là một nhân vật huyền thoại trong truyền thuyết "Bánh chưng, bánh giầy" của Việt Nam. Ông là con trai thứ của vua Hùng thứ sáu, và câu chuyện về ông gắn liền với nguồn gốc của hai loại bánh truyền thống này. Lang Liêu được biết đến như một biểu tượng cho: * Sự hiếu thảo: Ông là người duy nhất trong số các hoàng tử có thể tìm ra lễ vật ý nghĩa để dâng lên vua cha, thể hiện lòng hiếu thảo và sự tôn kính đối với tổ tiên. * Sự sáng tạo: Ông đã sáng tạo ra bánh chưng và bánh giầy, hai loại bánh thể hiện sự trân trọng đối với sản vật nông nghiệp và nền văn hóa lúa nước của dân tộc Việt Nam. * Sự thông minh: Ông đã hiểu được ý nghĩa sâu xa của giấc mơ và biến nó thành hiện thực, tạo ra những món ăn không chỉ ngon miệng mà còn mang đậm giá trị văn hóa. * Sự cần cù, siêng năng: Mồ côi mẹ từ nhỏ, xung quanh lại chẳng có nhiều thuộc hạ giúp đỡ. Lang Liêu là người giàu đức, sống gần dân, hiểu rõ nghề nông là căn bản của dân tộc. Nhờ lòng chăm chỉ và sáng tạo của mình, Lang Liêu được Thần mách bảo trong giấc mộng. Tóm lại, Lang Liêu là biểu tượng cho những phẩm chất tốt đẹp của người Việt Nam, bao gồm lòng hiếu thảo, sự sáng tạo, thông minh và cần cù.
Lang Liêu là một nhân vật huyền thoại trong truyền thuyết "Bánh chưng, bánh giầy" của Việt Nam. Ông là con trai thứ của vua Hùng thứ sáu, và câu chuyện về ông gắn liền với nguồn gốc của hai loại bánh truyền thống này. Lang Liêu được biết đến như một biểu tượng cho: * Sự hiếu thảo: Ông là người duy nhất trong số các hoàng tử có thể tìm ra lễ vật ý nghĩa để dâng lên vua cha, thể hiện lòng hiếu thảo và sự tôn kính đối với tổ tiên. * Sự sáng tạo: Ông đã sáng tạo ra bánh chưng và bánh giầy, hai loại bánh thể hiện sự trân trọng đối với sản vật nông nghiệp và nền văn hóa lúa nước của dân tộc Việt Nam. * Sự thông minh: Ông đã hiểu được ý nghĩa sâu xa của giấc mơ và biến nó thành hiện thực, tạo ra những món ăn không chỉ ngon miệng mà còn mang đậm giá trị văn hóa. * Sự cần cù, siêng năng: Mồ côi mẹ từ nhỏ, xung quanh lại chẳng có nhiều thuộc hạ giúp đỡ. Lang Liêu là người giàu đức, sống gần dân, hiểu rõ nghề nông là căn bản của dân tộc. Nhờ lòng chăm chỉ và sáng tạo của mình, Lang Liêu được Thần mách bảo trong giấc mộng. Tóm lại, Lang Liêu là biểu tượng cho những phẩm chất tốt đẹp của người Việt Nam, bao gồm lòng hiếu thảo, sự sáng tạo, thông minh và cần cù

phải có ngữ cảnh chứ bạn,hay bài văn gì đó mình mới biết,chứ bình thường con ngựa biết nói chuyện à
Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng hạnh phúc bên con trai mình. Con là niềm hy vọng, là tất cả đối với tôi. Tôi yêu thương, chăm sóc con từng bữa ăn, giấc ngủ, luôn mong con lớn lên khỏe mạnh, bình an. Nhưng rồi, một ngày kia, con trai bé bỏng của tôi giận dỗi, bỏ nhà ra đi.
Hôm đó, con đòi đi chơi nhưng tôi không cho, con bướng bỉnh cãi lại rồi òa khóc. Trong cơn giận dữ, con đã chạy đi, bỏ lại tôi với nỗi lo lắng và đau đớn khôn nguôi. Tôi chờ mãi, chờ mãi… Ngày này qua ngày khác, tôi mong ngóng con trở về, nhưng bóng dáng thân thương ấy vẫn biệt tăm.
Những tháng ngày xa con, tôi đau buồn khôn xiết. Tôi nhớ con từng giây từng phút, nhớ nụ cười hồn nhiên, nhớ bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay tôi. Tôi kiệt sức dần vì nhớ thương, vì chờ đợi… Và rồi, tôi ngã xuống, hóa thành một cái cây xanh tốt, rễ bám sâu vào lòng đất, lá tỏa bóng mát dịu dàng như vòng tay tôi từng ôm con.
Một ngày nọ, con trai tôi trở về. Con gầy gò, mệt mỏi, đôi mắt ánh lên nỗi nhớ thương vô bờ. Con khóc, gọi tôi trong tuyệt vọng. Tôi không thể ôm con như trước nữa, nhưng tôi dồn tất cả yêu thương vào những trái ngọt lành mọc trên cành. Khi con chạm vào, vỏ quả mềm dần, lộ ra lớp thịt trắng thơm mát, ngọt ngào như dòng sữa tôi từng nuôi con.
Từ đó, con hiểu ra tình yêu thương vô bờ bến của tôi. Người ta gọi loài cây ấy là cây vú sữa – như một biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử.