con j ăn là chết ko ăn là ko chết
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.


Mình làm đề số 1 :
Cô giáo lớp 1 của em cao cao, dáng người thon gọn, da trắng hồng, mặc áo dài rất đẹp. Bước vào lớp, cô như mang theo cả mùi thơm của nắng. Cả lớp ngây người nhìn cô. Cô dịu dàng mời cả lớp ngồi xuống. Bắt đầu giờ học, cô nhẹ nhàng viết lên bảng dòng chữ tròn trịa, ngay ngắn. Bàn tay cô lướt nhanh như một hoạ sĩ. Chỉ một loáng, hàng chữ đẹp hiện ra. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Giọng đọc của cô thật ấm áp và truyền cảm. Khi giảng bài, khuôn mặt của cô luôn tươi cười biểu lộ sự thân thiện. Bàn tay cô nhẹ nhàng đánh nhịp theo từng câu văn, câu thơ. Trong bài giảng, cô thường đặt câu hỏi từ dễ đến khó để kích thích sự suy nghĩ của tất cả học sinh trong lớp. Cô lúc nào cũng gần gũi chúng em. Trong những giờ học căng thẳng, cô thường kể cho chúng em nghe những mẩu chuyện ngắn rất hay và bổ ích. Kết thúc tiết học, bao giờ cô cũng lưu ý những điều cần nhớ cho chúng em. Cả lớp em ai cũng yêu quý và kính trọng cô.

Ở một vùng nọ, có một ông tên là cày, làm lụng vất vả mà vẫn đói, vì thú rừng phá hoại nương rẫy. Ông cày đặt bẫy bắt thú rừng. Lần ấy, ông bắt được một chú rùa gầy, ông định đem về ăn thịt cho bõ tức ( sai thì thôi )
Hok tốt
ở một vùng nọ, có một ông tên là cày,làm lụng vất vả mà vẫn đói vì thú rừng phá hoại nương rẫy,ông cày đặt bẫy bắt thú rừng .Lần ấy,ông bắt được một chú rùa gầy,ông định đem về ăn thịt cho bõ tức.



Lí Lan, sinh năm 1957, quê ở Bình Dương.
Như những dòng nhật kí tâm tình, nhỏ nhẹ và sâu lắng, bài văn giúp ta hiểu thêm tấm lòng yêu thương, tình cảm sâu nặng của người mẹ đối với con và vai trò to lớn của Nhà trường đối với cuộc sống của mỗi người
tự sự
Tác giả: Lý Lan
PTBD chính: tự sự
Nội dung chính: Người mẹ hình dung những điều sẽ nói với con để khích lệ và nhắn nhủ con trong buổi khai trường đầu tiên.
Con cá nóc à???
con dao