viết 12-13 câu kể về niềmvui\ buồn của mình
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.



Chú thỏ chỉ đi được sang phải hoặc xuống dưới theo hướng mũi tên. Vậy có tất cả …………cách đi để thỏ đến được ô có cà rốt.

(Bố mẹ à!)
Việc nuôi một chú chó không chỉ là việc giúp chúng có một mái nhà, mà còn là cơ hội tuyệt vời để con học cách trách nhiệm và yêu thương. Chó không chỉ là một người bạn đồng hành trung thành mà còn là một phần của gia đình, mang lại niềm vui và sự ấm áp. Nuôi chó cũng giúp con phát triển kỹ năng giao tiếp và tôn trọng đối với động vật. Mong bố mẹ hiểu và chấp nhận mong muốn của con!
#hoctot
tick cho mình nhé!! ^^
Bố mẹ à!
Con mong bố mẹ sẽ đồng ý cho con nuối chó vì nuôi chó rất tốt không những nó có thể giữ nhà cho chũng ta mà còn khi nó lớn lên chúng ta có thể mang nó ra quán thịt chó

Dưới ánh trăng bạc trải khắp bầu trời, cảnh đêm mùa hạ bắt đầu hiện lên với vẻ đẹp đặc biệt của nó. Dòng suối nhỏ trong bóng tối nhấp nhô êm đềm, tạo ra những âm thanh êm dịu đưa ta vào giấc mơ. Bầu trời đầy sao lấp lánh, như muốn kể lại câu chuyện cổ tích từng đêm. Cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương thơm dịu của hoa. Cây cỏ xanh mướt dưới ánh đèn đường lung linh, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng, huyền bí, làm say đắm lòng người dạo bước giữa cõi đêm tĩnh lặng.
#hoctot!
tick cho mình nhé! ^^

a) Dấu hỏi chấm (?)
b) Dấu chấm (.)
Lý do: a là câu hỏi nên sử dụng dấu hỏi chấm, b là câu kể nên sử dụng dấu chấm câu.
\(#CongChuaAnna\)
\(#Haanna\)

Mùa hè về, ruộng hoa loa kèn của dì em bắt đầu nở rộ. Đây là loài hoa chỉ nở vào tháng ba hằng năm, báo hiệu một mùa hè rạo rực sắp về.
Những cây loa kèn mà dì em trồng trên ruộng xếp thẳng hàng ngay ngắn như chúng em xếp hàng vào lớp. Cây nào cũng cao đến thắt lưng của em. Chúng được trồng từ củ, không có thân cây chính. Các chiếc lá đều mọc trực tiếp từ củ hoa, bọc sát vào nhau. Lớp lá trong cùng mọc thẳng, cuộn phần gốc lại cho lớp lá ngoài ôm vào, cứ thế tạo nên một bụi lá um tùm. Lá loa kèn có dáng như lá mía. Mỗi chiếc lá dài khoảng chừng 30cm, bề ngang khoảng bằng hai đến ba đốt ngón tay. Lá cây khá dày, màu xanh thẫm, mép lá bo tròn nên rất an toàn cho người chăm sóc. Các chiếc lá đó cong con như vầng trăng, uốn một đường cong duyên dáng, ưỡn phần bụng lên cao rồi chúi đầu lá xuống gần mặt đất. Lá càng ở phía ngoài cùng sẽ càng đậm màu hơn và ngả ra nhiều hơn, bởi nó phải nhường chỗ cho những chiếc lá ở trong nữa. Và từ chính giữa bụi lá đó, ngồng hoa sẽ mọc lên.
Ngồng hoa thoạt đầu là một cây trụ tròn màu xanh lá. Phía trên đầu là một cái nụ bé xíu cùng màu rất khó nhìn ra. Theo sự dài ra của ngồng hoa, nụ hoa cũng to lên rõ rệt. Chờ khi phần ngòng cao vượt lên hẳn so với phần lá thì mới dừng lại. Lúc đó, phần nụ cũng lớn hẳn rồi. Lúc này điều kì diệu sẽ xuất hiện. Chiếc nụ lớn đó nứt ra, để lộ hai đến ba, thậm chí là bốn nụ hoa loa kèn ở bên trong. Vỏ bọc vừa nứt, các nụ hoa liền háo hức chui ra ngoài. Chúng nỗ lực kéo cái cuống hoa nhỏ nối liền ngồng hoa dài hơn, để khi nở không va chạm vào anh chị. Mỗi nụ sẽ tự chọn một hướng để nhô ra, không bao giờ chúng va nhau trong quá trình này. Và rồi, nụ hoa cũng ngày một lớn dần, to bằng cái nụ mẹ lúc ban đầu. Lúc đó, nó cũng đã chín đỏ rục như rượu vang. Lúc này, dì em và các cô, các bác sẽ thu hoạch hoa loa kèn. Người thu hoạch sẽ cắt từ gốc sát với củ hoa, để lấy được cành loa kèn dài nhất. Các chiếc lá sát ngồng hoa cũng được hái để làm phụ kiện trang trí cho bình hoa. Các cành hoa này mang về nhà, cắm vào bình nước sẽ nở dần chỉ sau hai ba ngày. Bông hoa khi nở ra có đến năm cánh hoa to như cái thìa, dài đến cả 10cm. Các cánh hoa chụm lại với nhau ở phần gốc, che chở cho nhụy hoa ở giữa. Còn đuôi thì dãn nở ra, tạo nên cái dáng như chiếc loa phường.
Mỗi sáng, khi bước chân ra khỏi cánh cửa nhà, ánh nắng mặt trời đầu tiên của ngày len lỏi qua hàng cây cao rợp bóng mát. Và giữa dòng chảy bình thường của cuộc sống, có một điểm nhấn tinh tế, làm tô điểm cho không gian bằng sắc hoa tươi thắm, nở rộ và đầy sức sống. Đó là cây hoa phượng đỏ, một biểu tượng của mùa hè nồng nàn và sự trỗi dậy của thiên nhiên sau những ngày dài đông lạnh giá.
Trên cành cây cao vút, những bông hoa phượng đỏ tỏa ra một sức hút khó cưỡng, thu hút ánh nhìn của mọi người qua lại. Mỗi cánh hoa phượng đỏ như một bức tranh tinh tế của tự nhiên, với những cánh hoa màu đỏ tươi rực rỡ, xen lẫn với các cánh lá xanh mát. Hương thơm dịu dàng của hoa phượng đỏ lan tỏa khắp không gian, mang lại cảm giác dễ chịu và thư thái cho người đi qua. Dưới bóng cây phượng, những cánh lá mảnh mai và màu xanh mướt tạo nên một màn che chắn dịu dàng, tạo nên một không gian yên bình và ấm áp. Đôi khi, những chiếc lá xanh nhấp nhô theo nhịp gió, tạo ra những âm thanh nhẹ nhàng, làm cho không gian trở nên sống động hơn.
Nhìn thấy cây hoa phượng đỏ, lòng người không chỉ cảm thấy bình yên và hạnh phúc mà còn đầy kích thích và hứng khởi. Cây hoa phượng đỏ không chỉ là một phần của cảnh quan mà còn là biểu tượng của sự sống và sức mạnh, luôn làm cho mỗi ngày trở nên đặc biệt hơn.
TK:
Có người đã từng nói rằng: “Cho dù bạn đang ở đâu trong cuộc hành trình của mình, tôi mọng bạn cũng sẽ tiếp tục gặp thử thách. Thật tốt lành khi có thể vượt qua chúng, có thể tiếp tục bước một chân lên trước chân kia - ở vào tư thế để leo lên ngọn núi của cuộc đời, biết rằng đỉnh núi vẫn còn ở phía trước. Và mỗi trải nghiệm đều là một người thầy đáng giá.”. Mỗi trải nghiệm đem đến cho chúng ta thật nhiều điều đáng giá, và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy.
Kì nghỉ hè năm nay, tôi về quê ngoại chơi. Lần nào về thăm quê, tôi đã có rất nhiều trải nghiệm thú vị tại quê hương của mình - một làng quê thanh bình khác hẳn với phố phường nhộn nhịp. Buổi sáng chủ nhật hôm đó, tôi thức dậy thật sớm để ra bến xe cùng mẹ, bắt xe về nhà ông bà ngoại. Đúng sáu giờ ba mươi phút, xe bắt đầu xuất phát. Khoảng đến gần trưa mới đến nơi. Từ xa, tôi đã thấy ông bà ngoại ra đón ngoài cổng. Tôi háo hức chạy đến chào ông bà. Buổi trưa, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Những món ăn đặc sản của quê hương mà em chưa từng được thưởng thức. Món nào cũng ngon miệng, hấp dẫn. Mẹ chỉ ở lại có một hôm rồi về lại thành phố để đi làm. Còn tôi thì được ở lại với ông bà tận một tháng.
Những ngày sau đó thật tuyệt vời. Mỗi buổi sáng, tôi thức dậy thật sớm để đi dạo cùng ông nội. Bầu không khí thật trong lành, dễ chịu. Tiếng gà gáy báo sáng vang vọng từ xa. Những hạt sương đọng trên lá cây cũng dần tan biến. Làn gió khẽ lướt qua khiến những cành lá rung rinh. Bầu trời lúc này trong xanh, không một gợn mây. Vài chú chim nhỏ cất tiếng hót đón chào ngày mới.
Tập thể dục xong, hai ông cháu trở về nhà ăn sáng. Sau đó, tôi sẽ cùng với các bạn trong xóm ra cánh đồng chơi. Chúng tôi cùng nhau chơi ô ăn quan, cướp cờ, thả diều,… Toàn những trò chơi dân gian mà ở thành phố em chưa từng được chơi.
Khi ông mặt trời đã lên cao, cả nhóm trở về nhà. Tôi được thưởng thức những món ăn thôn quê của bà ngoại. Đến khi chiều xuống, những tia nắng chói chang dần yếu ớt rồi biến mất. Cơn gió thổi mát rượi như xua tan đi cái oi nóng của ngày hè. Tôi lại theo ông ngoại ra vườn. Vườn cây của ông thật rộng biết bao. Trong vườn trồng rất nhiều cây ăn quả. Tôi đã giúp ông tưới nước cho cây cối. Sau đó, ông còn hái rất nhiều loại quả cho tôi.
Tối hôm đó, em ngồi ngoài sân nghe bà ngoại kể chuyện. Những truyện cổ tích tôi đã được đọc trong sách biết bao lần. Nhưng khi nghe bà kể lại thấy thật thú vị, mới lạ. Chuyện về cô Tấm ở hiền gặp lành, chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm hay chuyện về cậu bé thông minh đã giúp được nhà vua. Giọng kể của bà nhẹ nhàng, miệng bà vẫn còn thoảng hương trầu. Giây phút đó, tôi cảm thấy yêu bà ngoại của mình biết bao nhiêu.
Nhưng có lẽ, trải nghiệm khiến tôi nhớ nhất là lần đầu tiên được bơi lội dưới sông. Dù là một trải nghiệm buồn nhưng nó lại giúp tôi có thêm nhiều điều ý nghĩa. Hồi ở thành phố, tôi mới chỉ được tập bơi trong bể bơi. Vì vậy, tôi đã vô cùng thích thú khi được hòa mình dưới dòng nước mênh mông, mát mẻ. Hôm đó, chúng tôi còn tổ chức một cuộc thi bơi lội. Với kinh nghiệm năm năm học bơi, tôi rất tự tin về bản thân.
Nhóm thi đấu của chúng tôi gồm có năm người. Trọng tài là Tuấn - người bạn hàng xóm thân thiết nhất của tôi. Sau khi trọng thổi còi bắt đầu hiệp đấu. Hai tuyển thủ từ tư thế chuẩn bị đã nhanh chóng vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Các đối thủ ngang sức ngang tài, không ai chịu kém ai vẫn đang bơi song song nhau. Trận đấu vòng loại kết thúc, tôi và Đức là hai người chiến thắng sẽ bước vào trận chung kết.
Trận chung kết sẽ quyết định người chiến thắng. Tôi thầm nhủ sẽ đánh bại Đức. Sau khi Tuấn thổi còi bắt đầu hiệp đấu. Chúng tôi ra tư thế chuẩn bị vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Cả hai không ai chịu kém ai nên vẫn đang bơi song song nhau. Tôi rất tự tin mình sẽ giành chiến thắng. Khi đã gần về đích, tôi cảm thấy thấm mệt. Nhưng nhìn thấy Đức đã sắp vượt mình, em quyết định tăng tốc. Bỗng nhiên, chân của tôi bị chuột rút, không cử động được. Tôi dần bơi chậm lại rồi dần tụt lùi phía sau. Lúc này, em chỉ còn biết đập tay vùng vẫy, uống phải không biết bao nhiêu là nước. Trong đầu cảm thấy vô cùng sợ hãi và lo lắng. Có tiếng ai hoảng hốt kêu lên:
- Hình như thằng Cường bị chuột rút rồi.
Tôi vùng vẫy trong nước. Nhưng không thể bơi tiếp. Không biết bản thân đã uống biết bao nhiêu là nước. Trong lúc mê man, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc:
- Cường ơi, cậu có sao không? Cậu mau tỉnh lại đi!
Cho đến khi tỉnh táo thì tôi đã thấy Đức trước mặt mình. Khuôn mặt của cậu đầy lo lắng. Đức chính là người đã cứu tôi thoát chết trong gang tấc.
Tôi dần dần tỉnh lại. Tôi thấy mọi người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm. Có tiếng nói cất lên:
Đức tài thật, ở khoảng cách xa như vậy mà đã cứu được Cường một cách thần kỳ!”.
Có tiếng hưởng ứng:
- Đúng vậy!”, “Đúng vậy!”
Tôi dần tỉnh hơn, đứng dậy nói Đức:
- Cảm ơn cậu nhiều lắm!
Cuộc thi đã kết thúc bằng một tiết mục cứu người đầy ngoạn mục. Ai cũng cảm thấy ngưỡng mộ về tinh thần nghĩa hiệp của Đức. Và tin chắc rằng trong tương lai, Đức có thể trở thành một vận động viên bơi lội cừ khôi nếu cậu ấy đam mê nó.
Nhờ có trải nghiệm ngày hôm đó, tình cảm của tôi và Đức càng trở nên thắm thiết hơn. Chúng tôi đã trở thành những người bạn tốt của nhau. Quả là một trải nghiệm đáng nhớ, khiến tôi học được bài học quý giá. Không chỉ vậy, tôi còn có thêm một người bạn thân thiết.
Sau này, mỗi lần về quê chơi, tôi lại cùng với Đức tập luyện bơi lội. Chúng tôi đều mong muốn trở thành những vận động viên chuyên nghiệp. Tôi và Cường đã hứa với nhau sẽ cùng thực hiện ước mơ của mình. Tôi tin rằng cả hai sẽ thực hiện được điều đó.
Những trải nghiệm luôn đem đến cho con người bài học bổ ích trong cuộc sống. Dù là buồn hay vui thì đều đáng ghi nhớ. Bởi vậy mà tôi luôn trân trọng trải nghiệm của bản thân, coi đó là một hành trang quan trọng.
tốt