K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

19 tháng 10 2021

Tạ Duy Anh là một cái tên quen thuộc đối với bạn đọc yêu văn chương, với các bút danh: Chu Quý, Lão Tạ, Quý Anh… Ông tên thật là Tạ Viết Đãng, sinh năm 1959, tại làng Đồng Trưa (tên chữ là Cổ Hiền, sau đổi thành An Hiền), xã Hoàng Diệu, huyện Chương Mỹ, tỉnh Hà Tây cũ (nay là huyện Chương Mỹ, thành phố Hà Nội)

19 tháng 10 2021
Tạ Duy Anh sinh năm 1959 ở huyện Chương Mỹ Hà Tây
19 tháng 10 2021

có nhưng phải 2 ngày mới viết xong

mà hỏi làm gì

20 tháng 10 2021

mìfnh làm đề 2 nhé bạn:

                                                                                                                                            Hà Nội,ngày 20 tháng 10 năm 2021

Chị Quỳnh Anh yêu quý

Đã ba tháng rồi,em và chị chưa được gặp nhau kể từ khi mẹ em đòn em xuống Hà Nội.Trong lúc nghĩ đến chị,em chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật chị nên em viết bức thư này thay quà tặng chị nhé.

Chị ơi, dạo này ông bà ngoại có khỏe ko ạ? Bố mẹ chị vẫn đi làm bình thường chứ ạ?Ở đây,bố mẹ em vẫn làm việc ở nhà vì tình hình dịch bệnh Covid - 19 vẫn rất phức tạp.Hôm trước,em nghe mẹ nói rằng năm học này,chị được học lớp chọn,em mừng cho chị nhiều lắm.Ở lớp mới,chị đã quen với các bạn chưa?Thật là thích khi được đi học ở trường đúng ko chị?Còn em thì chị biết rồi đó,em vẫn phải học online qua ứng dụng Zoom meeting.Tuy vậy, không khí học tập trong lớp em vẫn rất sôi nổi.Cô giáo giảng bài rất tận tâm,nhiệt tình.Các bạn thì hăng hái phát biểu.Em sẽ cố gắng học thật tốt.Chị em mình cùng thi đua nhéÀ

    À chị ơi,hôm nay sinh nhật chị có tổ chức tiệc ko ạ?Chị còn nhớ năm ngoái ko?Sinh nhật chị đúng vào cuối tuần nên em đã được về quê dự đấy.Chị vãn giữ con gấu bông em tặng chị năm ngoái chứ ạ?Năm nay em ko về dự sinh nhật chị được,thật là tiếc.Hẹn chị năm sau nhé.Em chúc chị sinh nhật vui vẻ

Cho phép em dừng bút tại đây.Nhận đươc thư em,chị hồi âm cho em ngay nhé.Nhớ chị nhiều

                                                                                                                                                                 Em gái của chị

                                                                                                                                                           Đồng Thị Ngọc Linh

19 tháng 10 2021
Viết thư nha mấy bạn
19 tháng 10 2021

a)a)

- Các quận ở Hà Nội : Ba Đình , Long Biên , Cầu Giấy , Đống Đa , Hoàn Kiếm , Hà Đông , Hai Bà Trưng , Tây Hồ ,....

- Các huyện ở Hà Nội : Ba Vì , Gia Lâm , Mê Linh , Sóc Sơn , Đông Anh , Chương Mỹ , Thanh Trì , Thanh Oai ,...

- Thị xã ở Hà Nội : Sơn Tây .

b)b)

- Các danh lam thắng cảnh , di tích lịch sử ở Hà Nội :

+ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh .

+ Chùa Một Cột .

+ Văn Miếu - Quốc Tử Giám .

+ Tháp Rùa - Hồ Hoàn Kiếm .

+ Cầu Long Biên .

+ Đền Ngọc Sơn ...

~ Chúc bạn học tốt ~ 

20 tháng 10 2021

cảm ơn

19 tháng 10 2021

TL: ( Tham khảo ) 

Tác phẩm "Qua Đèo Ngang" là bài thơ đánh dấu tên tuổi của Bà Huyện Thanh Quan. Bài thơ ra đời vào thời điểm bà trên đường vào Phú Xuân, đi Qua Đèo Ngang, một con đèo nổi tiếng tiếng với phong cảnh hữu tình. Bằng giọng thơ buồn man mác, hồn thơ tinh tế đi vào lòng người "Qua Đèo Ngang" không còn là một bức tranh thiên niên đơn thuần mà còn bộc lộ tâm trạng cô đơn của nữ thi sĩ với sự tiếc nuối và buồn về thế sự đất nước lúc bấy giờ.

Sự sáng tạo nhưng vẫn có nét truyền thống, bài thơ được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật với kết cấu đề thực luận kết. Mở đầu tứ thơ với hai câu đề:

“Bước đến đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa”

Hai câu thơ đầu tiên thi sĩ đã khai mở toàn bộ không gian, thời gian khi sáng tác bài thơ. Hai câu thơ đề với lối thơ rất tự nhiên, không bị gò ép trong khuôn khổ chung thời ấy. Trong cảnh hoàng hôn "bóng xế tà", nữ thi sĩ bước đến mang trong mình những cảm xúc khó tả, say đắm trong không gian rộng lớn sâu thẳm của đèo cao, thời gian mênh mông của trời chiều. Bao giờ cũng vậy, trong thi ca trung đại, "bóng xế tà" luôn gợi cho con người một nỗi buồn man mác không tên, mênh mang hơn đất trời, có chút gì đó lưu luyến thời gian của một ngày đã qua. Trong không gian chiều ấy, một nét chấm phá làm nổi bất thiên nhiên nơi đèo núi chập chùng: "Cỏ cây chen đá, lá chen hoa". Khi hoàng hôn buông dần phai, không gian ngày tàn mà tác giả còn bắt gặp được một sức sống tiềm tàng của thiên nhiên. Sử dụng phép nhân hóa, kết hợp động từ "chen" nữ thi sĩ như thổi vào thiên nhiên một linh hồn với sự sống mãnh liệt, đang vươn lên. Từ ngọn cỏ, từng nhành hoa nhỏ bé kia đang chen lên những tảng đá lớn, giữa một không gian ấy, cảnh vật mang một nét đẹp lạ lùng.

Từ gần đến xa, tác giả đưa mắt ra phía dưới đèo, con người xuất hiện:

“Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mấy nhà”

Bức tranh chỉ thêm đẹp khi có sự xuất hiện của con người. Biện pháp đảo ngữ các từ láy gợi tả như "lom khom" , "lác đác" và các chỉ từ "vài" , "mấy" làm không gian trở nên hiu hắt, con người thì quá đỗi nhỏ bé so với thiên nhiên hùng vĩ chiều hôm. Dưới chân núi, vài chú tiều phu đốn củi, và mái nhà thưa thớt quanh quanh. Không gian bao trùm lên toàn bộ cảnh vật là sự hiu quạnh và vắng vẻ.

Hai câu luận là nỗi buồn của thi sĩ trước cảnh giang sơn đất nước đang ngày một lụi tàn:

“Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia”

Tiếng kêu của con quốc hay chính là tiếng lòng tác giả. "Nhớ nước đau lòng con quốc quốc" là câu thơ bắt nguồn từ điển tích xưa về vua Thục vì mất nước mà hóa thành con cuốc chỉ biết kêu những tiếng đau thường. Tiếng cuốc kêu khắc khoải càng làm bóng chiều trở nên dịu vợi. Còn tiếng "gia gia" là tiếng kêu tha thiết gợi nỗi "thương nhà". Thương nhà ở đây có lẽ là nỗi nhớ thương đất nước trong quá khứ hào hùng hay cũng là thương cho sự đổi thay, sự lụi tàn của quê hương. Những xúc cảm của thi sĩ được bộc lộ một cách trực tiếp bằng hai câu luận. Nghệ thuật chơi chữ đồng âm độc đáo kết hợp với biện pháp nhân hóa " đau lòng" "mỏi miệng" cùng chuyển đổi cảm giác từ nỗi lòng thành tiếng thương tạo ấn tượng mạnh đã cho ta thấy bức tranh ấy không chỉ là cảnh vật mà còn là bức tranh tâm trạng của Bà Huyện Thanh Quan với tình yêu thương nước nhà.

Với kết cấu đầu cuối tương ứng, hai câu kết khép lại những tâm trạng của thi nhân:

“Dừng chân đứng lại: trời, non, nước
Một mảnh tình riêng ta với ta”

Cảnh vật khiến dừng bước chân trên con đường đến Phú Xuân. Cái bao la của đất trời, cái hùng vĩ của núi non, cái mênh mông của sông nước như níu bước chân nữ thi sĩ. Nhưng đứng trước không gian bao la của đèo Ngang , tác giả chợt nhận ra nỗi cô đơn trong lòng mình dần lấp đầy tâm hồn, bao trùm lên mọi cảnh vật"một mảnh tình riêng ta với ta". Khung cảnh thiên nhiên càng rộng lớn bao nhiêu thì nỗi cô đơn của người lữ khách càng vơi đầy. Một mảnh tình riêng, một tâm tư sâu kín, những tâm trong lòng mà chẳng tìm nổi một người để sẻ chia. Nỗi buồn cứ vậy lắng vào cảnh vật, tâm trạng kéo dài miên man. Chỉ có "ta" và "ta" giữa mênh mông trời đất.

Bài thơ khép lại, mở ra những suy tư cho người đọc. Khiến người ta nhớ về một thời đại lụi tàn, một nữ thi sĩ bơ vơ. Bức tranh cảnh vật và tâm trạng ấy để lại biết bao cảm xúc trong lòng người đọc.

~HT~

“(1) Thiên nhiên Hạ Long chẳng những kì vĩ mà còn duyên dáng. (2) Nét duyên dáng của Hạ Long chính là cái tươi mát của sóng nước, cái rạng rỡ của đất trời. (3) Sóng nước Hạ Long quanh năm trong xanh, đất trời Hạ Long bốn mùa sáng nắng. (4) Bốn mùa Hạ Long, mang trên mình một màu xanh đằm thắm: xanh biếc của biển, xanh lam của núi,...
Đọc tiếp

“(1) Thiên nhiên Hạ Long chẳng những kì vĩ mà còn duyên dáng. (2) Nét duyên dáng của Hạ Long chính là cái tươi mát của sóng nước, cái rạng rỡ của đất trời. (3) Sóng nước Hạ Long quanh năm trong xanh, đất trời Hạ Long bốn mùa sáng nắng. (4) Bốn mùa Hạ Long, mang trên mình một màu xanh đằm thắm: xanh biếc của biển, xanh lam của núi, xanh lục của trời, màu xanh ấy như trường cửu, lúc nào cũng bát ngát, cũng trẻ trung, cũng phơi phới.” 

(Vịnh Hạ Long – Thi Sảnh) 

a. Hãy liệt kê các danh từ, động từ, tính từ trong đoạn văn trên.
b. Hãy chỉ ra những câu ghép trong đoạn văn. 
c. Xác định thành phần chủ ngữ, thành phần vị ngữ trong một câu ghép vừa tìm được. 

d. Có thể thay thế từ “rạng rỡ” bằng từ “rực rỡ” không? Vì sao? 
 Viết một câu văn có sử dụng từ “rạng rỡ” và “rực rỡ”. 

0
19 tháng 10 2021

TL:

Mình tròn, mũi nhọn chẳng phải bò trâu Uống nước ao sâu Lên cày ruộng cạn.

~HT~

TL

Mình tròn, mũi nhọn Chẳng phải bò, trâu. Uống nước ao sâu Lên cày ruộng cạn. Là cài gì?

⇨ Đó là cái bút máy.

HT

Có lẽ sau này khi đã lớn, tôi sẽ đi rất nhiều nơi, qua rất nhiều con đường khác có thể to, có thể nhỏ, có thể giàu nhưng trong một góc ở trong tim mình, mọi đường nét của con đường từ nhà đến trường sẽ không bao giờ có thể phai nhòa.

Mỗi sớm mai thức dậy, khi bình minh lên trên thành phố, tôi sải từng bước trên con đường đến trường trong niềm vui hân hoan đón đợi. Nhà tôi ở trong một con ngõ nhỏ hướng ra mặt phố, đi từ ngõ ra là đường lớn và khoảng cách trường vẻn vẹn năm trăm mét đường thẳng. Trên con đường xi măng phẳng lì còn lấp lánh khi ánh mai tỏa rạng ngời, không bao giờ vắng những lượt xe đi ngang. Dù mỗi sáng, khi tôi đi học còn khá sớm nhưng trên đường vẫn rộn ràng tiếng người, tiếng xe làm cho lòng tôi chợt thấy nhuốm màu mùi vị của cuộc sống tươi vui, nhiệt thành. Hai bên đường là nhà cửa cao tầng mọc san sát nhau với những mảng sơn lúc nào cũng tươi mới, càng rực rỡ hơn trong nắng và gió. Trên hè phố, luôn có thể nhìn thấy những tốp người đi bộ buổi sáng, những tốp học sinh đi học,… hòa mình trong không khí tươi vui nói cười của dòng người trên hè phố trong làn gió nhẹ khiến cho tôi yêu quý cuộc sống này biết bao. Dọc con đường còn có những hàng ăn sáng rất khang trang và phong phú như hàng phở, bánh mì, bánh cuốn,… Tôi vẫn thường hay tạt vào các quán trên con đường này để mua đồ ăn sáng, có lẽ đã quen nên tôi luôn thấy đồ ăn trên con đường này là ngon nhất. Trên con đường ấy, cách trường khoảng năm mươi mét, sau khi qua một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, hai bên đường lúc này chỉ còn là hai hàng cây xanh ngắt tỏa bóng mát khắp con đường, dải màu xanh dẫn đến ngôi trường thân yêu.

Khi đã bước vào cung đường này, nếu là mùa hè thì cái nóng bức ngoài kia không còn đáng lo ngại nữa mà thay vào đó là những luồng gió mát rượi và những tiếng chim hót líu lo trong vòng cây kẽ lá khiến cho ai cũng phải yêu đời hơn.Trong tôi, con đường đi học lúc nào cũng đẹp, cũng thân thương, là con đường vô cùng quan trọng trong cuộc đời tôi. Đây là con đường đưa tôi đến với ước mơ, với niềm vui mỗi ngày, là con đường cả đời tôi không bao giờ có thể quên.

19 tháng 10 2021

kết bài dài dài và hay hộ với, tui cho Mk nà~

Lẹ lẹ nhe!

19 tháng 10 2021

Đây ạ😅😅😅😅😅😅

19 tháng 10 2021

Đây nè em

19 tháng 10 2021

À thế à

19 tháng 10 2021

KB LÀ CÁI J DZẬY

AH THANH NIÊN ỚI ỜI ƠI

ANH DA TRẮNG ƠI

AH DA ĐEN