Bàn tay người nghệ sĩ
Ngay từ nhỏ, Trương Bạch đã rất yêu thích thiên nhiên. Lúc nhàn rỗi, cậu nặn những con giống bằng đất sét trông y như thật. Lớn lên, Trương Bạch xin đi làm ở một cửa hàng đồ ngọc. Anh say mê làm việc hết mình, không bao giờ chịu dừng khi thấy những chỗ cần gia công tinh tế mà mình chưa làm được. Sự kiên nhẫn của Trương Bạch khiến người dạy nghề cũng phải kinh ngạc. Một hôm có người mang một khối ngọc thạch đến và nhờ anh tạc cho một pho tượng Quan Âm. Trương Bạch tự nhủ sẽ gắng công tạo nên một tác phẩm tuyệt trần, mỹ mãn. Pho tượng làm xong, quả là một tác phẩm trác tuyệt. Từ dung mạo đến dáng vẻ của Quan Âm đều toát lên sự ung dung và cực kì mỹ lệ. Điều vô cùng lí thú là pho tượng sống động đến lạ lùng, giống như một người sống vậy. Nếu đi một vòng xung quanh pho tượng, đôi mắt Quan Âm như biết nhìn theo. Hiển nhiên đây là điều không thể nào tưởng tượng nổi
Nếu em gặp Trương Bạch, em sẽ nói điều gì với anh?
Nếu em gặp Trương Bạch, em sẽ nói rằng tài năng của anh thật đáng khâm phục. Từ khi còn nhỏ, anh đã ươm tình yêu thiên nhiên vào trong tim, đến nỗi anh có thể nặn những con giống bằng đất sét y như thật. Lớn lên, anh vẫn không hề từ bỏ niềm đam mê mà đi làm công cho một cửa hàng đồ ngọc. Anh lúc nào cũng tỉ mỉ gia công từng chi tiết nhỏ nhất và gắng công tạo nên một tác phẩm để đời của riêng mình. Không chỉ vậy, lý do quan trọng nhất khiến anh có thể trở thành một thợ điêu khắc tài ba là sự say mê với công việc, sự chăm chỉ, kiên trì luyện tập gia công và tình yêu lớn lao mà anh dành cho thiên nhiên và cuộc sống. Phải yêu thiên nhiên, con người như nào mà anh có thể điêu khắc từng chi tiết một cách chân thực và sống động đến vậy. Qủa thật, anh là một người tài ba mang trong mình nhiều đức tính tốt đẹp.
em sẻ cảm mơn anh và không bao giờ làm anh tức giận