

Trần Lê Hân
Giới thiệu về bản thân



































mình ko bt nhưng vẫn muốn giúp đỡ các bạn thì chúng ta vẫn có thể sử dụng AI nhưng mình nghĩ đôi khi cx không nên phụ thuộc vào nó quá ,điều đó sẽ khiến cho chúng ta trở nên thụ động trc các câu hỏi khác khi ko sử dụng AI á.
hướng dương ,ớt ,XOÀI ,MÍT
mình chưa hiểu ý của bạn lắm ,ý bạn là phê bình một số bạn dùng ai nhưng ko có chữ tham khảo và coi đó như bài của mình hay chữ tham khảo đó ko cần thiết ạ.
bye bạn nha
Class 5B was the noisiest class in school. On Monday, their math teacher came in and slipped on a banana peel! On Tuesday, someone filled the teacher’s chair with whipped cream. On Wednesday, they put googly eyes on the blackboard. The eyes kept shaking and made everyone laugh. Every day was a new prank. The teachers were tired. Even the principal didn’t want to visit the class! One day, the class got a new teacher — Ms. Anna. She walked in, smiled, and said, “Wow! You are the most creative class I’ve ever met.” Everyone was surprised. No teacher had ever said that before. Ms. Anna gave them fun projects, let them act in funny plays, and turned their energy into something good. Slowly, Class 5B became the most exciting and smartest class in the school
ĐÂY Ạ . NHỚ TICK CHO MÌNH NHÉ
tớ thích nhất là môn Ngữ Văn
Học Văn đối với tớ không chỉ là tiếp thu kiến thức, mà còn là cấch để tớ hiểu hơn về con người và cuộc sống. Qua mỗi tác phẩm, tớ học được cách nhìn nhận vấn đề một cách đa chiều, cảm nhận sâu sắc những tâm tư, nỗi niềm của người khác. Văn học còn giúp tớ rèn luyện khả năng suy luận và nuôi dưỡng một tâm hồn biết đồng cảm. Chính những điều đó đã làm ngọn lửa đam mê văn chương trong tớ bùng cháy, thôi thúc tớ khám phá và chinh phục thế giới đầy cảm xúc này.
Thu về nhẹ lướt qua phố nhỏ,
Lá vàng rơi trải lối thềm xưa.
Gió se se mang hương cốm mới,
Hồ Gươm lặng sóng bóng chiều thưa.
Phố cổ yên bình trong nắng dịu,
Hương hoa sữa thoang thoảng khắp nơi.
Mùa thu Hà Nội – khúc nhạc ngọt,
Nhớ mãi lòng tôi, thu Hà Nội.
(tg: Trần Lê Hân)
(MÙA HOA SỮA THỦ ĐÔ)
ĐÂY Ạ
Mỗi ngày, mặt trời lại thức dậy, mang ánh sáng rọi khắp nhân gian. Nhưng có lẽ, buổi sáng mùa hè luôn đặc biệt hơn – không chỉ vì sắc trời trong veo hay ánh nắng rực rỡ, mà còn bởi nó mang đến cảm giác sống động, căng tràn sức sống của một thiên nhiên đang độ viên mãn. Với tôi, buổi sáng mùa hè là bản hòa ca dịu dàng của đất trời, là khoảng lặng bình yên trước khi cuộc sống hối hả bắt đầu.
Từ khi mặt trời còn đang ẩn mình sau rặng cây phía xa, ánh sáng mờ nhạt đã kịp nhuộm lên bầu trời một sắc lam dịu nhẹ. Tôi tỉnh giấc giữa tiếng chim hót ríu rít trên mái nhà, tiếng gió khe khẽ đùa nghịch qua khung cửa sổ. Mọi thứ còn vương lại sự yên tĩnh của một đêm đã qua, nhưng trong đó đã manh nha chuyển động – nhẹ nhàng, tinh tế như tiếng đàn mở đầu cho một khúc nhạc du dương.
Tôi bước ra ngoài, đứng giữa khoảng sân nhỏ lát gạch, nơi mặt đất còn ẩm hơi sương. Cây cối quanh nhà đẫm mình trong ánh sáng mỏng manh, cành lá lấp lánh như được dát bạc bởi những giọt sương trong vắt. Hương cỏ mới cắt thoang thoảng trong không gian, quyện cùng mùi đất, mùi hoa… tạo nên thứ hương vị rất riêng của mùa hè – vừa nồng nàn, vừa ngọt ngào, mà chỉ cần hít một hơi cũng thấy lòng an yên đến lạ.
Mặt trời dần nhô lên, rực rỡ và tròn đầy như một vầng lửa mềm mại đang vén tấm màn sương. Ánh nắng không còn nhàn nhạt mà đã ngập tràn, chảy tràn xuống mái ngói, lấp lánh trên mặt ao, rắc vàng trên từng tán cây ngọn cỏ. Chim én chao liệng trên cao, để lại những đường cong uyển chuyển trên nền trời xanh biếc. Ở phía xa, tiếng cười nói rộn ràng bắt đầu vang lên – âm thanh của con người đang thức giấc, hào hứng bước vào một ngày mới đầy hứa hẹn.
Tôi lặng lẽ quan sát mọi chuyển động quanh mình. Cảnh vật không quá phô trương, mà bình dị, mộc mạc. Nhưng chính cái bình dị ấy lại khiến tôi xúc động. Một buổi sáng mùa hè không cần phải thật khác biệt, nhưng chính sự lặp lại êm đềm ấy lại là điều khiến tôi yêu đến da diết – như thể được sống giữa một nhịp điệu rất đời, rất thực và rất đáng quý.
Trong ánh sáng ban mai, tôi thấy lòng mình nhẹ tênh – không vướng bận, không áp lực, chỉ có thiên nhiên, ánh sáng và những suy nghĩ miên man về cuộc sống. Có lẽ, đó cũng là món quà đẹp nhất mà mùa hè mang lại: không chỉ là sự khởi đầu của một ngày, mà là sự thức tỉnh của tâm hồn.
THAM KHẢO
Theo em, "đoàn kết" có nghĩa là mọi người cùng nhau hợp tác, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau vì một mục tiêu chung. Khi đoàn kết, chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn, dễ vượt qua khó khăn và đạt được kết quả tốt hơn trong học tập, công việc hay cuộc sống.
Trong hành trình lớn lên của mỗi người, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra một lần nhưng để lại dấu ấn không thể phai mờ. Với tôi, đó chính là buổi sáng đầu tiên bước chân vào ngôi trường tiểu học – ngày tựu trường đầu đời, một kỉ niệm thiêng liêng mà cho đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại, lòng tôi vẫn nguyên vẹn cảm xúc bồi hồi.
Sáng hôm ấy, bầu trời trong vắt không gợn một áng mây. Những tia nắng đầu thu nhẹ nhàng rải xuống sân trường, soi lên từng mái ngói đỏ tươi, lấp lánh trên những hàng cây còn đẫm sương, mẹ nắm lấy bàn tay tôi như một lời động viên không thành tiếng. Tôi lặng lẽ bước qua cánh cổng trường, trái tim nhỏ bé rộn ràng bởi cảm xúc xen lẫn giữa lo âu và háo hức.
Ngôi trường hiện ra trước mắt tôi thật rộng lớn. Tiếng nói cười, tiếng bước chân, tiếng loa vang vọng khắp sân. Tất cả khiến tôi thấy mình thật nhỏ bé. Tôi len lén nhìn những gương mặt lạ lẫm xung quanh , ai cũng giống tôi: áo trắng tinh khôi, mắt tròn xoe, tay níu lấy người thân, lòng đầy bỡ ngỡ. Có bạn đã òa khóc, có bạn bám chặt vào mẹ không buông. Còn tôi, dù không khóc, nhưng bàn tay cũng đẫm mồ hôi và tim đập thình thịch.
Trước cửa lớp, một cô giáo đang đứng đón học sinh. Khuôn mặt hiền hậu, giọng nói dịu dàng và nụ cười ấm áp của cô khiến tôi thấy nhẹ lòng. Cô cúi xuống hỏi han, rồi nhẹ nhàng dắt tay tôi vào lớp. Khi cánh cửa lớp học khép lại, tôi biết mình đã thực sự bước vào một thế giới mới – thế giới của con chữ, của tri thức, và của những ước mơ vừa mới chớm nở.
Tiết học đầu tiên là những bài học giản đơn nào là học cách chào cô, cách ngồi ngay ngắn, cách giơ tay phát biểu. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy, với tôi lúc ấy, lại là cả một chặng đường lớn. Tôi chăm chú nghe giảng, viết từng nét chữ đầu tiên, vụng về nhưng đầy cố gắng. Khi cô mỉm cười khen ngợi, tôi thấy lòng mình ấm lên , một niềm vui nhỏ bé nhưng khiến tôi tự tin hơn biết bao.
Giờ ra chơi, tôi làm quen với một vài người bạn mới. Chúng tôi cùng chia nhau chiếc bánh nhỏ trong cặp, cùng kể về ngôi nhà, con mèo, cái cây trước sân nhà. Thật kỳ diệu khi chỉ trong một buổi sáng, những người xa lạ lại có thể trở nên thân thiết đến thế.
Buổi học đầu tiên kết thúc, tôi chạy ùa ra cổng trong ánh nắng dịu nhẹ. Trên đường về, tôi với mẹ kể về lớp học, về cô giáo, về những người bạn mới bằng giọng hồ hởi chưa từng thấy. Lúc ấy, tôi nhận ra: mình đã lớn thêm một chút, không chỉ vì đã bước vào trường học, mà vì đã sẵn sàng đối diện với một thế giới rộng lớn hơn.
Dù thời gian có trôi qua bao lâu, những trang sách có dày thêm theo năm tháng, thì ký ức về buổi sáng đầu thu hôm ấy vẫn còn mãi trong tôi – vẹn nguyên như lần đầu tiên trái tim tôi run lên vì hồi hộp, vì háo hức trước khi bắt đầu một hành trình mới.
TỰ MÌNH VIẾT ,KHÔNG CHÉP MẠNG Ạ