

Nguyễn Minh Trang
Giới thiệu về bản thân



































a. Gọi p→1p1 và p→1′p1′ lần lượt là động lượng của vật 1 trước và sau khi xảy ra tương tác. Gọi p→2p2 và p→2′p2′ lần lượt là động lượng của vật 2 trước và sau khi xảy ra tương tác. Định luật bảo toàn động lượng: động lượng của một hệ kín luôn bảo toàn, nghĩa là động lượng của từng vật trong hệ có thể thay đổi, nhưng tổng động lượng của các vật trong hệ không đổi. Ta có: p→=p→1+p→2=p→1′+p=p1+p2=p1′+ p→2′p2′ b. - Va chạm đàn hồi là va chạm trong đó vật xuất hiện biến dạng đàn hồi trong khoảng thời gian va chạm. Sau va chạm, vật lấy lại hình dạng ban đầu và tiếp tục chuyển động tách rời nhau. Trong va chạm đàn hồi, cả động lượng và động năng của hệ đều được bảo toàn. - Va chạm mềm (hay va chạm không đàn hồi) xảy ra khi hai vật dính vào nhau và chuyển động với cùng vận tốc sau va chạm. Trong va chạm mềm, động lượng của hệ được bảo toàn, động năng của hệ sau va chạm nhỏ hơn động năng của hệ trước va chạm.
a. Điều kiện để một vật chuyển động tròn đều: Để một vật chuyển động tròn đều, cần có hai điều kiện sau: -Lực tác dụng: Phải có một lực hoặc hợp lực tác dụng lên vật, luôn hướng vào tâm của quỹ đạo tròn. Lực này được gọi là lực hướng tâm.
b. Các đặc điểm của lực hướng tâm:
Phương: trùng với bán kính quỹ đạo
Chiều : hướng vào tâm của đường tròn
Độ lớn :F=mv²=mω²r
Trong đó:
m là khối lượng của vật (kg);
v là vận tốc độ dài (m/s);
r là bán kính quỹ đạo (m);
ω là tốc độ góc(rad/s)
Ví dụ về lực hướng tâm trong thực tế: Vệ tinh nhân tạo chuyển động quanh Trái Đất:
Lực hấp dẫn giữa Trái Đất và vệ tinh đóng vai trò là lực hướng tâm, giữ cho vệ tinh chuyển động trên quỹ đạo tròn quanh Trái Đất.
Ô tô chuyển động trên đường vòng: Khi ô tô vào cua, lực ma sát giữa lốp xe và mặt đường (cùng với lực nâng của mặt đường nếu đường nghiêng) tạo thành lực hướng tâm, giúp xe chuyển động theo đường cong.
Vật nặng buộc vào sợi dây quay tròn: Khi quay một vật nặng buộc vào đầu sợi dây theo quỹ đạo tròn, lực căng của sợi dây đóng vai trò là lực hướng tâm, giữ cho vật chuyển động tròn đều .
a. Độ biến dạng của lò xo là:
Δl=l−l0=23−20=3Δl=l−l 0 =23−20=3 cm = 0,03 m
b. Khi vật ở trạng thái cân bằng, ta có: Fđh =P
Theo Định luật Hooke:
Fđh=k.ΔlF đh =k.Δl
Trọng lực của vật:
P=mg
Suy ra: kΔl=mg⇒k=mgΔl=0,3.10/0,03
=100 N/m
Câu 1:
Bê-li-cốp hiện lên trong đoạn trích "Người trong bao" như một hiện thân bi kịch của lối sống thu mình, sợ hãi thế giới xung quanh. Ngay từ những chi tiết ngoại hình kỳ dị như "giày cao su, cầm ô và nhất thiết là mặc áo bành tô ấm cốt bông" ngay cả trong thời tiết đẹp, ta đã thấy một sự phòng thủ, một khao khát mãnh liệt được ẩn náu. Không chỉ vậy, mọi vật dụng của hắn đều được "bao" lại cẩn thận, từ chiếc ô, đồng hồ đến con dao, cho thấy một nỗi bất an thường trực, một nỗ lực tuyệt vọng để tự cách ly khỏi mọi tác động bên ngoài.Sự "bao bọc" này không chỉ dừng lại ở vật chất mà còn xâm nhập sâu vào thế giới tinh thần của Bê-li-cốp. Hắn chỉ tin vào những quy tắc, chỉ thị cứng nhắc, xa lánh hiện tại và tôn sùng một quá khứ mơ hồ, không có thật. Ngay cả ngôn ngữ Hy Lạp cổ điển hắn dạy cũng trở thành một công cụ để trốn tránh thực tại. Thói quen đến nhà đồng nghiệp ngồi im lặng hàng giờ thể hiện sự cô đơn và nỗi sợ hãi giao tiếp. Lối sống quái gở của Bê-li-cốp không chỉ khiến bản thân hắn trở nên lạc lõng mà còn lan tỏa sự sợ hãi, kìm hãm sự tự do và sáng tạo của cả một cộng đồng, cho thấy sức mạnh tiêu cực của một lối sống khép kín và bảo thủ.
Câu 2:
Cuộc sống là một chu trình không ngừng thay đổi, và nếu chúng ta cứ mãi sống trong những giới hạn tự đặt ra, chúng ta sẽ không thể phát triển và tiến bộ. Do đó, giới trẻ cần mạnh dạn “ra khỏi vùng an toàn”. Vùng an toàn là khu vực mà mỗi người tự tạo ra, nơi họ sống trong sự thoải mái và yên bình mà không có bất kỳ sự thay đổi hay đột phá nào. Đây là môi trường quen thuộc, không có áp lực hay mạo hiểm, nơi mà mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Một nghiên cứu cho thấy rằng phần lớn những người sống mãi trong vùng an toàn của chính mình và không dám bước ra là thế hệ trẻ. Đây là một vấn đề đáng lo ngại. Tuổi trẻ là khoảng thời gian tươi đẹp nhất, chúng ta có năng lượng, thời gian và khả năng học hỏi những điều mới. Vậy tại sao lại chôn vùi khả năng đó trong một lớp vỏ bọc vô hình của bản thân? Con đường đời của mỗi người chưa bao giờ là bằng phẳng, vì vậy chúng ta cần chấp nhận thực tế và mở rộng vùng an toàn của mình. Khi thoát ra khỏi vùng an toàn, chúng ta sẽ tích lũy được nguồn kiến thức phong phú, những bài học kinh nghiệm đầy giá trị làm nền tảng cho sự bứt phá trong những lĩnh vực mới, những hướng đi mới. Bước ra khỏi ranh giới của bản thân nghĩa là ta đã hoàn toàn sống độc lập, có khả năng xử lý và giải quyết những tình huống khó khăn, những sóng gió bất ngờ ập đến trên con đường đến đỉnh vinh quang.Khi phá vỡ bức tường an toàn, chắc chắn sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy yếu lòng, mệt mỏi hay choáng ngợp vì những thay đổi lớn, nhưng đó sẽ là cơ sở để chúng ta rèn luyện tính nhẫn nại, kiên trì bền bỉ, không vì chút khó khăn mà nản lòng hay từ bỏ giữa chừng.Câu chuyện của nữ doanh nhân Hồ Ngọc Trâm là một minh chứng tiêu biểu. Chị đã dám từ bỏ vị trí quản lý nhân sự cấp cao của một công ty nước ngoài để bắt đầu công việc yêu thích của mình là xây dựng nông trại cung cấp nông sản sạch, một công việc hoàn toàn xa lạ với chuyên ngành của chị. Quá trình ấy không hề dễ dàng nhưng chị đã rất thành công, minh chứng cho việc dám thoát ra khỏi vùng an toàn và thực hiện những điều mới mẻ. Trái với những tấm gương tiêu biểu ấy, ta vẫn thường bắt gặp nhiều thanh niên trẻ vì ngại bị từ chối mà không dám nộp hồ sơ vào các công ty lớn hay sống một cuộc sống lặp đi lặp lại theo quy củ, không có gì đột phá, không có gì thay đổi. Đó là những người suốt cuộc đời chỉ có thể dậm chân tại chỗ, chấp nhận cuộc sống tẻ nhạt và thậm chí là không thể thành công.
Cuộc sống muôn hình vạn trạng, không ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Vì vậy, tuổi trẻ chúng ta hãy tập cho mình lối sống hòa nhập với những điều mới, hãy bước khỏi vùng an toàn của bản thân để trở thành những người bản lĩnh, kiên cường, tràn đầy kinh nghiệm và lòng nhiệt huyết. Chỉ khi dám đối mặt và vượt qua những thử thách, chúng ta mới có thể phát triển toàn diện và đạt được những thành công đáng kể trong cuộc sống.
Câu 1:
- Phương thức biểu đạt chính : tự sự kết hợp với miêu tả. Câu 2:
- Nhân vật trung tâm của đoạn trích là Bê-li-cốp. Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất "tôi". Tác dụng của ngôi kể thứ nhất: - Tạo sự gần gũi, chân thực, đáng tin cậy cho lời kể. Người kể xưng "tôi" là một nhân chứng, một người đồng nghiệp của Bê-li-cốp, do đó những thông tin và đánh giá về nhân vật trở nên khách quan và có sức thuyết phục hơn. - Giúp người đọc dễ dàng tiếp cận và cảm nhận sâu sắc hơn về nhân vật Bê-li-cốp thông qua cái nhìn và cảm xúc của người kể chuyện. Câu 4: Những chi tiết miêu tả chân dung nhân vật Bê-li-cốp: - "lúc nào cũng vậy, thậm chí cả vào khi rất đẹp trời, hắn đều đi giày cao su, cầm ô và nhất thiết là mặc áo bành tô ấm cốt bông." - "Ô hắn để trong bao, chiếc đồng hồ quả quýt cũng để trong bao bằng da hươu; và khi rút chiếc dao nhỏ để gọt bút chì thì chiếc dao ấy cũng đặt trong bao;" - "cả bộ mặt hắn ta nữa dường như cũng ở trong bao vì lúc nào hắn cũng giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên." - "Hắn đeo kính râm, mặc áo bông chần, lỗ tai nhét bông, và khi ngồi lên xe ngựa thì bao giờ cũng cho kéo mui lên." - "Mấy thứ ngôn ngữ cổ mà hắn dạy đối với hắn thật ra cũng chỉ là một thứ giày cao su, một thứ ô che mà nhờ đó hắn có thể trốn tránh được cuộc sống thực." Nhan đề đoạn trích được đặt là "Người trong bao" bởi vì: - Nó thể hiện một cách hình ảnh và khái quát lối sống thu mình, khép kín, luôn cố gắng tạo ra một vỏ bọc để ngăn cách bản thân với thế giới bên ngoài của nhân vật Bê-li-cốp. - Không chỉ đồ vật mà cả suy nghĩ, hành động và dường như cả con người Bê-li-cốp đều muốn "chui" vào một cái "bao" vô hình để trốn tránh những tác động của cuộc sống. Câu 5:
Bài học rút ra được từ đoạn trích: Lối sống thu mình, khép kín, sợ hãi sự thay đổi và những ảnh hưởng từ bên ngoài có thể khiến một người trở nên lạc lõng, cô đơn và thậm chí kìm hãm sự phát triển của cả một cộng đồng. Sự tự do cá nhân và tinh thần cởi mở, hòa nhập là cần thiết cho sự tiến bộ và hạnh phúc của mỗi người và toàn xã hội.Cần phê phán những tư tưởng bảo thủ, trì trệ, gây ra sự sợ hãi và kìm hãm sự phát triển của xã hội.
Coi hệ gồm người và xe là một hệ kín. Theo định luật bảo toàn động lượng ta có:
m1v→1+m2v→2=(m1+m2)v′→ Chọn chiều dương là chiều chuyển động của xe. a. Nếu người nhảy cùng chiều chuyển động của xe, ta có: m1v1 + m2v2 = (m1 + m2 )v' ⇒v′=-m1 v1 + m2 v2 / m1 + m2 =60.4+100.3 / 60 + 100 = 3,375 m/s b. Nếu người nhảy ngược chiều chuyển động của xe, ta có: − m1v1 + m2v2 = (m1+m2)v′ ⇒v′=−m1v1+m2v2/ m1+m2 =−60.4+100.3/60+100=0,375 m/s
Coi hệ gồm người và xe là một hệ kín. Theo định luật bảo toàn động lượng ta có:
m1v→1+m2v→2=(m1+m2)v′→ Chọn chiều dương là chiều chuyển động của xe. a. Nếu người nhảy cùng chiều chuyển động của xe, ta có: m1v1 + m2v2 = (m1 + m2 )v' ⇒v′=-m1 v1 + m2 v2 / m1 + m2 =60.4+100.3 / 60 + 100 = 3,375 m/s b. Nếu người nhảy ngược chiều chuyển động của xe, ta có: − m1v1 + m2v2 = (m1+m2)v′ ⇒v′=−m1v1+m2v2/ m1+m2 =−60.4+100.3/60+100=0,375 m/s
Bài 2:
a. Khi vật ở vị trí cân bằng:
Fđh = P = mg = 0,5.10= 5N
Theo Định luật Hooke: Fđh = k .∣Δl∣⇒∣Δl∣ = Fđh/k = 5/100 = 0,05 = 5cm
Do lò xo bị biến dạng kéo nên : Δl=5cm Δl=5cm Δl = l − l0 ⇒ l = l0 + Δl = 40 + 5 = 45cm b. Độ biến dạng của lò xo khi đó là:
b. Độ biến dạng của lò xo khi đó là: Δl′ = l′ − l0 = 48 − 40 = 8cm = 0,08m Δl′= l′ − l0 = 48 − 40 = 8cm = 0,08m Theo Định luật Hooke: Fđh′=k.∣Δl′∣= 100.0,08 = 8N Khi vật ở vị trí cân bằng: Fđh′ =P′ = 8 N
Vậy khối lượng cần treo khi đó là:
m =P'/g = 8/10 = 0,8kg
Câu 1:
Đoạn trích "Con chim vàng" của Nguyễn Quang Sáng khắc họa một bức tranh xã hội đầy bất công và sự đối lập sâu sắc giữa những thân phận khác nhau. Nhân vật trung tâm, cậu bé Bào, hiện lên như một biểu tượng cho những người nghèo khổ, bị áp bức trong xã hội cũ. Sự hiền lành, nhẫn nhục của Bào thể hiện qua việc cậu cố gắng hết sức để làm hài lòng bà chủ độc ác, ngay cả khi bị đánh đập, xỉa xói. Chi tiết Bào tin vào việc chim ăn chuối cho thấy sự ngây thơ, thật thà, đồng thời làm nổi bật sự khác biệt giữa thế giới trong sáng của trẻ thơ và sự khắc nghiệt của cuộc đời. Hình ảnh con chim vàng, với vẻ đẹp rực rỡ "cánh vàng như nghệ, mỏ đỏ như son", tương phản mạnh mẽ với cuộc sống tối tăm, khổ cực của Bào. Việc bà chủ bằng mọi giá muốn chiếm đoạt con chim cho thấy sự ích kỷ, tham lam và coi thường mạng sống, phẩm giá của người khác. Cái chết thương tâm của cả Bào và con chim ở cuối đoạn trích là một lời tố cáo đanh thép đối với sự vô nhân đạo của tầng lớp thống trị. Nguyễn Quang Sáng đã sử dụng ngôi kể thứ ba khách quan, kết hợp với những chi tiết giàu sức gợi hình, gợi cảm để tái hiện một cách chân thực tình cảnh của Bào. Đoạn trích không chỉ khơi gợi lòng thương cảm sâu sắc trong người đọc mà còn đặt ra những câu hỏi nhức nhối về giá trị nhân đạo và sự công bằng trong xã hội. Chi tiết bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống nhặt xác chim, bỏ mặc Bào hấp hối, là một điểm nhấn đầy ám ảnh, thể hiện sự thờ ơ, lạnh lùng đến tột cùng của những kẻ có tiền, có quyền. Qua đó, tác giả đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc về sự cần thiết của tình yêu thương và lòng trắc ẩn trong cuộc sống.
Câu 2 :
Trong dòng chảy bất tận của cuộc đời, tình yêu thương tựa như ngọn hải đăng soi đường, là nguồn sức mạnh nuôi dưỡng tâm hồn và kết nối con người với nhau. Nó không chỉ là một cảm xúc nhất thời mà còn là một giá trị nhân văn sâu sắc, mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với sự tồn tại và phát triển của mỗi cá nhân và toàn xã hội.
Trước hết, tình yêu thương là nền tảng của mọi mối quan hệ tốt đẹp. Từ tình cảm gia đình thiêng liêng, tình bạn chân thành đến tình yêu đôi lứa lãng mạn, tất cả đều được xây dựng và vun đắp bằng sự quan tâm, sẻ chia và thấu hiểu. Một gia đình hạnh phúc là nơi các thành viên trao cho nhau tình yêu vô điều kiện, tạo nên một mái ấm vững chắc để mỗi người tìm về sau những bộn bề của cuộc sống. Tình bạn là sự đồng điệu tâm hồn, là nơi ta tìm thấy sự an ủi, động viên và cùng nhau vượt qua khó khăn. Tình yêu đôi lứa mang đến những cảm xúc thăng hoa, là động lực để con người hoàn thiện bản thân và hướng tới tương lai. Thiếu vắng tình yêu thương, các mối quan hệ sẽ trở nên lạnh lẽo, xa cách, thậm chí đổ vỡ, gây ra những tổn thương sâu sắc cho cả người cho và người nhận. Không chỉ vậy, tình yêu thương còn là sức mạnh cảm hóa kỳ diệu, có khả năng chữa lành những vết thương tinh thần và khơi dậy những điều tốt đẹp trong mỗi con người. Một ánh mắt cảm thông, một lời động viên chân thành, một hành động giúp đỡ có thể mang lại niềm tin và hy vọng cho những người đang tuyệt vọng. Trong xã hội, tình yêu thương được lan tỏa qua những hành động nhân ái, từ thiện, sự sẻ chia với những hoàn cảnh khó khăn. Nó xóa nhòa ranh giới, vượt qua mọi khác biệt về địa vị, tôn giáo, màu da, kết nối con người bằng sợi dây đồng cảm và lòng trắc ẩn. Một xã hội tràn đầy tình yêu thương là một xã hội văn minh, nhân ái, nơi mọi người sống chan hòa, giúp đỡ lẫn nhau để cùng nhau phát triển.Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại với nhịp sống hối hả và những áp lực vật chất, đôi khi con người ta lại vô tình lãng quên đi giá trị của tình yêu thương. Sự thờ ơ, ích kỷ, thậm chí là vô cảm đang dần trở thành một căn bệnh nguy hiểm, bào mòn những mối quan hệ tốt đẹp và làm suy yếu đi sự gắn kết cộng đồng. Chúng ta dễ dàng lên án những hành vi bạo lực, bất công, nhưng đôi khi lại thiếu đi sự quan tâm, sẻ chia với những người xung quanh, những người đang âm thầm chịu đựng những nỗi đau.
Vì vậy, hơn bao giờ hết, mỗi chúng ta cần ý thức sâu sắc về ý nghĩa cao đẹp của tình yêu thương và hành động để lan tỏa nó trong cuộc sống hàng ngày. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: một nụ cười thân thiện, một lời hỏi thăm ân cần, một sự giúp đỡ kịp thời. Hãy mở lòng mình để cảm nhận và trao đi yêu thương, bởi chính khi cho đi, ta cũng sẽ nhận lại được những giá trị tinh thần vô giá. Tình yêu thương không chỉ làm đẹp thêm cuộc sống của mỗi cá nhân mà còn góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, nơi con người sống hạnh phúc và ý nghĩa hơn.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt: tự sự
Câu 2:
Tình huống truyện của đoạn trích là: Thằng Bào, một đứa ở chăn trâu cho nhà chủ, bị bà chủ độc ác sai bắt con chim vàng quý hiếm cho cậu chủ Quyên. Trong quá trình cố gắng bắt chim, Bào đã gặp phải sự phản kháng, sợ hãi, và cuối cùng bị ngã từ trên cây xuống đất, còn con chim vàng cũng chết.
Câu 3:
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba.
Tác dụng của ngôi kể thứ ba: Giúp người kể thuận lợi trong việc miêu tả khách quan diễn biến sự việc, hành động, lời nói và cả những diễn biến tâm lý phức tạp của nhiều nhân vật trong truyện.
Câu 4:
Chi tiết "Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai" mang ý nghĩa sâu sắc:
- Sự cô đơn, tuyệt vọng tột cùng của Bào: Trong cơn hấp hối, điều Bào mong mỏi có lẽ là một sự cứu giúp, một bàn tay nhân ái nâng đỡ. Hình ảnh bàn tay mẹ thằng Quyên hiện ra có thể là ảo ảnh trong cơn mê man, hoặc cũng có thể là sự xuất hiện thực tế. Tuy nhiên, dù là gì, việc Bào cố gắng với tới trong vô vọng càng làm nổi bật sự cô đơn, không nơi nương tựa của cậu bé.
- Sự thờ ơ, lạnh lùng của người lớn: Thay vì quan tâm đến tình trạng nguy kịch của Bào, mẹ thằng Quyên lại chỉ chú ý đến con chim vàng đã chết. Chi tiết này cho thấy sự vô cảm, thậm chí là tàn nhẫn của bà ta đối với số phận của đứa ở. Bàn tay thò xuống không phải để cứu giúp mà để nhặt xác con chim, càng khắc sâu sự đối lập giữa tình người và sự ích kỷ.
-Bi kịch về thân phận: Cái với tay tuyệt vọng của Bào như một lời kêu cứu thầm lặng cho thân phận nhỏ bé, bị áp bức, không được coi trọng. Cậu bé đã cố gắng hết sức để làm vừa lòng người khác, nhưng cuối cùng lại phải chịu đựng đau đớn và sự thờ ơ đến tận giây phút cuối cùng.
Câu 5:
Bào hiện lên là một cậu bé hiền lành, nhẫn nhục và giàu lòng trắc ẩn. Dù bị đối xử tàn tệ, đánh đập, xỉa xói, Bào vẫn cố gắng thực hiện yêu cầu của bà chủ vì sợ hãi và có lẽ cũng vì một chút hy vọng mong manh vào sự thay đổi. Cậu bé còn có sự ngây thơ, thật thà khi tin rằng chim vàng ăn chuối và cố gắng dùng cách đó để bắt chim cho cậu chủ. Hành động quấn lá cây để trèo lên cao bắt chim cho thấy sự chăm chỉ, cố gắng của Bào. Tuy nhiên, cuối cùng, Bào lại trở thành nạn nhân của sự vô tâm và độc ác của người lớn.
Qua nhân vật Bào, Nguyễn Quang Sáng gửi gắm một sự xót thương sâu sắc đối với những thân phận nghèo khổ, bị áp bức trong xã hội cũ. Tác giả thể hiện sự phẫn uất, lên án đối với sự độc ác, lạnh lùng của những kẻ có quyền thế, đặc biệt là hình ảnh bà chủ. Đồng thời, tác giả cũng trân trọng những phẩm chất tốt đẹp của Bào như sự hiền lành, nhẫn nhục và tinh thần trách nhiệm.