Nguyễn Minh Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài 3:

a. Thế năng của vật ở độ cao ban đầu: 

Wt=mgH=20 J Áp dụng công thức về chuyển động rơi tự do, ta có vận tốc của vật ngay trước khi chạm đất là: 

v=2gHv Động năng của vật khi đó: 

Wđ=1/2mv²=mgH=20 J Ta thấy động năng của vật lúc sắp chạm đất bằng thế năng ban đầu. b. Kí hiệu h là độ cao mà tại đó động năng của vật bằng thế năng. Ta có: mgh=1/2mv²       (1) Mặt khác theo công thức rơi tự do: v=2h(H−h)            (2) Thay (2) vào (1) ta tìm được: h=H/2=10 m

Bài 2:

a. Khi thang máy lên đều lực kéo của động cơ cân bằng với trọng lực: Fk=P=mg=12000N Công suất của động cơ:

 P=Fk.v=4000 W b. Áp dụng định luật 2 Newton ta có: a=Fk−m.g/m⇒Fk=m(g+a)=12600 N Thời gian thang đi quãng đường 10 m từ lúc xuất phát: s=at²/2⇒t=2s/a=5s Công suất trung bình của động cơ: P=Fk.vtb=Fk.st=25200 W

Bài 1:

Áp dụng định luật 2 Newton cho chuyển động của vật theo hai trục Ox, Oy ta được:

{Fx=Px−Fms=mgsinα−Fms=ma

Fy=N−Py=N−mgcosα=0

⇒Fms=mgsinα−ma Ta có:

 v²−v²0=2as⇒a=v²−v²0/2s=62−222.82 m/s²

a. Công của trọng AP=Psinα.s=mgsinα.s=1,5.10.sin30°.8=60 J

b. Công của lực ma sát:

AFms=−Fms.s=−(mgsinα−ma).s=−(1,5.10.sin30°−1,5.2).8=−36AFms​​=−36 J

Câu 1:

Tính sáng tạo đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống và phát triển của thế hệ trẻ hiện nay. Trong một thế giới luôn thay đổi và phát triển không ngừng, sáng tạo giúp thế hệ trẻ tìm ra những giải pháp mới, những ý tưởng độc đáo để giải quyết các vấn đề và vượt qua thách thức. Nhờ có tính sáng tạo, họ có thể tạo ra những sản phẩm, dịch vụ mới, mang lại giá trị cho bản thân và xã hội.Tính sáng tạo cũng giúp thế hệ trẻ phát triển tư duy linh hoạt, khả năng phân tích và giải quyết vấn đề một cách hiệu quả. Qua quá trình sáng tạo, họ học hỏi được cách thức tư duy độc lập, tự tin thể hiện ý tưởng của mình và hợp tác với người khác để đạt được mục tiêu chung. Hơn nữa, trong một nền kinh tế toàn cầu hóa, tính sáng tạo trở thành một kỹ năng cạnh tranh quan trọng. Những người có khả năng sáng tạo tốt sẽ có cơ hội nghề nghiệp rộng mở và có thể tạo ra những đột phá trong lĩnh vực của mình.Vì vậy, việc rèn luyện và phát triển tính sáng tạo từ sớm là điều cần thiết cho thế hệ trẻ. Thông qua việc học tập, tham gia các hoạt động ngoại khóa và trải nghiệm thực tế, họ có thể nuôi dưỡng khả năng sáng tạo và trở thành những người có tầm nhìn, có khả năng đổi mới và tạo ra giá trị cho xã hội.

Câu2:

Văn học Nam Bộ, đặc biệt qua ngòi bút của Nguyễn Ngọc Tư, luôn mang đến một vẻ đẹp mộc mạc, giản dị mà sâu xa, như chính con người và vùng đất nơi đây. Truyện ngắn Biển người mênh mông là một tác phẩm như thế nhẹ nhàng, không cao trào, không kịch tính, nhưng khiến người đọc lặng đi trong nỗi niềm. Thông qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, nhà văn đã gửi gắm hình ảnh con người Nam Bộ giàu lòng nhân hậu, nghĩa tình và thủy chung son sắt những con người tuy bình thường nhưng lại mang trong mình vẻ đẹp lặng thầm và bền bỉ như chính dòng sông quê hương họ. Phi là một thanh niên trưởng thành trong thiếu thốn, là hiện thân của những thân phận nhỏ bé giữa biển đời rộng lớn. Ngay từ khi sinh ra, Phi đã không có một mái ấm trọn vẹn. Cha anh một người lính trở về sau chiến tranh không thể chấp nhận đứa con mang dòng máu mơ hồ, mẹ anh vì hoàn cảnh mà bỏ đi, để lại Phi trong sự bao bọc và nuôi nấng của người bà tần tảo. Tuổi thơ của Phi là chuỗi ngày cô đơn, sống lặng lẽ bên cạnh một bà ngoại già yếu, không ai dạy anh cách yêu thương, nhưng anh đã học được cách sống nhẫn nhịn, trầm mặc và đầy lòng cảm thông từ chính những mất mát của mình.Hình ảnh Phi trong truyện là điển hình của người trẻ miền Nam lớn lên trong khốn khó: không quá hào nhoáng, không phô trương, có phần lôi thôi, xuề xòa, nhưng ẩn sâu bên trong là một tâm hồn biết sống vì người khác. Khi bà ngoại mất người thân duy nhất và cũng là điểm tựa duy nhất Phi sống lặng lẽ và có phần buông thả. Nhưng đó không phải là sự buông xuôi vô nghĩa, mà là hệ quả của một đời thiếu vắng tình thân. Tuy nhiên, điều đáng quý ở Phi là dù thiếu thốn yêu thương, anh vẫn không đánh mất sự tử tế. Sự hiện diện của ông Sáu Đèo người hàng xóm già nghèo khổ đã thức tỉnh trong Phi bản năng yêu thương, trách nhiệm và đồng cảm.Ông Sáu Đèo là một lão già đơn chiếc, không tài sản, không người thân lại mang trong mình một trái tim đầy tình nghĩa. Trong con người già nua, gầy gò ấy là một tình yêu suốt gần 40 năm dành cho người vợ cũ. Chỉ vì một lần cãi vã, người vợ bỏ đi, và ông dành gần như cả đời để tìm kiếm chỉ để nói một lời xin lỗi. Một hành trình tưởng như vô vọng, nhưng lại cho thấy sự thủy chung, bền bỉ và sâu sắc trong tâm hồn người đàn ông miền Nam. Có người sẽ cho rằng ông khờ dại, nhưng với Nguyễn Ngọc Tư, đó là thứ tình cảm đáng quý, là chất người rất đẹp của những con người tưởng như nhỏ bé, lạc lõng giữa cuộc đời.Điều khiến người đọc xúc động là niềm tin mà ông Sáu Đèo gửi gắm nơi Phi là một người mà ông chỉ mới quen không lâu. Ông tin tưởng giao con bìm bịp sinh vật duy nhất còn sót lại từ cuộc đời lênh đênh của ông cho Phi nuôi dưỡng. Dường như ông đã nhìn thấy nơi Phi một tâm hồn đủ tử tế, đủ nhân hậu để chăm lo điều nhỏ nhoi nhưng quan trọng ấy. Sự gửi gắm này không chỉ là lời nhờ cậy, mà còn là một sự kết nối, là minh chứng cho thứ tình cảm lặng lẽ nhưng bền chặt giữa hai con người chẳng có máu mủ, thân thích một nét đẹp rất Nam Bộ.Qua mối quan hệ giữa Phi và ông Sáu Đèo, Nguyễn Ngọc Tư đã vẽ nên một bức tranh giàu tính nhân văn về con người Nam Bộ. Đó là những con người sống âm thầm, chịu đựng, không kể lể những mất mát hay nỗi buồn. Họ không cần nói nhiều, không cần giải thích hay biện minh, nhưng lại sống rất thật, rất tình. Trong Phi là sự bao dung của một người từng chịu tổn thương nhưng không oán trách. Trong ông Sáu Đèo là lòng chung thủy son sắt, là nghĩa vợ chồng không bao giờ phai mờ dù năm tháng trôi qua. Nguyễn Ngọc Tư đã dùng văn chương để cất lên tiếng nói cho những số phận thầm lặng. Chị không tạo ra những nhân vật anh hùng, mà để họ sống đời thường, đối diện với cô đơn, với thiếu thốn, và từ đó lặng lẽ toát lên phẩm chất cao quý. Văn của chị như sông nước miền Tây: chảy chậm, mềm mại nhưng sâu lắng và giàu phù sa. Và những nhân vật như Phi hay ông Sáu Đèo – tuy nhỏ bé giữa "biển người mênh mông" – lại là những điểm sáng làm nên vẻ đẹp của đời sống, của con người vùng đất phương Nam. Tóm lại, Biển người mênh mông không chỉ là một truyện ngắn hay về số phận và tình người, mà còn là một tác phẩm mang đậm tinh thần nhân văn, thể hiện sâu sắc vẻ đẹp của con người Nam Bộ: bình dị, thủy chung, giàu nghĩa tình và biết sống vì nhau. Trong cái mênh mông của biển người, Nguyễn Ngọc Tư đã tìm ra những con người đẹp như hạt ngọc – nhỏ bé, lặng thầm nhưng lấp lánh bởi tấm lòng.

Câu 1 :

Kiểu văn bản của ngữ liệu trên là văn bản thông tin.

Câu 2 :

Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi là:

+ Người buôn bán trên chợ Nổi nhóm họp bằng xuồng, người đi mua đến chợ bằng xuồng, ghe.

+ Rao hàng bằng cây bẹo dựng đứng phía trên xuồng nhìn như một cột "ăng - ten" di động. Có kèn bấm bằng tay (loại kèn nhỏ, bằng nhựa), có kèn đạp bằng chân (loại kèn lớn, còn gọi là kèn cóc).

+ Các ghe bán hàng dạo chế ra cách “bẹo” hàng bằng âm thanh lạ tai của những chiếc kèn: Có kèn bấm bằng tay (loại kèn nhỏ, bằng nhựa), có kèn đạp bằng chân (loại kèn lớn, còn gọi là kèn cóc).

+ Những tiếng rao: Ai ăn chè đậu đen, nước dừa đường cát hôn...? Ai ăn bánh bò hôn...? Những tiếng rao mời mọc nơi chợ nổi, nghe sao mà lảnh lót, thiết tha!

Câu 3 :

Tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản trên là: liệt kê, đưa ra thêm thông tin.

Câu 4 :

Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản trên là:

Hình ảnh - Tác dụng: Hình minh họa trong văn bản giữ vai trò quan trọng. Nó giúp làm rõ được lời thuyết minh trong văn bản và qua đó, giúp văn bản trở nên hấp dẫn và thuyết phục hơn đối với người đọc.

Câu 5 :

Suy nghĩ của em về vai trò của chợ nổi đối với đời sống của người dân miền Tây là: Chợ nổi đóng vai trò rất quan trọng trong đời sống của người dân miền Tây nói riêng và người dân cả nước nói chung cũng như khách du lịch trên toàn thế giới, nó không chỉ là nơi mua bán hàng hóa mà còn là biểu tượng văn hóa độc đáo của vùng đất này. Chợ nổi không chỉ đáp ứng nhu cầu cơ bản về mặt hàng hóa, mà còn là nơi giao lưu, trao đổi văn hóa, kết nối cộng đồng với nhau. Nó thể hiện sự giàu có và đa dạng về nền văn hóa, đồng thời phản ánh tinh thần sáng tạo và lòng tự hào của những người dân miền Tây. Chợ nổi còn là nguồn cảm hứng cho nhà văn, nghệ sĩ thể hiện trong nhiều tác phẩm nghệ thuật. Tóm lại, vai trò của chợ nổi trong đời sống người dân miền Tây không chỉ là về kinh tế mà còn cả về văn hóa và xã hội.

a) Thang máy đi lên đều. Ta có: Fk=P=mg=800.10=8000 N Công của động cơ khi đó là AF=F.s=8000.12=96000 J b) Thang máy đi lên nhanh dần đều. Ta có: Fk−P=ma→Fk=P+ma=8800 N Công của động cơ khi đó là AF=F.s=8800.12=105600 J

a) Ta có công của lực F:

AF=Fscos45°=10.2.2/2=14,14 J

Công của lực ma sát là

AFms=Fms.s.cos180°=−μ.N.s=−μ.

(P−F.sin45°).s AFms=−0,2.

(2.10−10.22).2=−5,17 J

b) Công có ích là

Aci=AF−∣AFms∣=14,14−5,17=8,97J

Hiệu suất là

H=AciAtp.100%=8,97\14,14.100%=63,44%

Quả cầu đang lăn trên sườn núi có tốc độ ngày càng tăng vì khi nó giảm độ cao, thế năng của nó chuyển dần thành động năng. Thế năng của quả cầu phụ thuộc vào độ cao so với mốc thế năng. Khi quả cầu lăn xuống, độ cao giảm khiến thế năng giảm và phần năng lượng giảm đi đó chuyển hóa thành động năng.

Câu 1.

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là biểu hiện của một cá nhân trưởng thành và có văn hoá. Trong xã hội đa dạng ngày nay, mỗi người đều có quyền được sống theo cách riêng của mình, từ lối sống, quan điểm cho đến cách thể hiện bản thân. Việc chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt không chỉ giúp xây dựng mối quan hệ hài hoà, mà còn là tiền đề để xã hội phát triển bền vững trong tinh thần cởi mở, bao dung. Khi chúng ta biết lắng nghe, thấu hiểu người khác, ta sẽ học được nhiều điều mới mẻ và mở rộng thế giới quan của bản thân. Ngược lại, áp đặt quan điểm cá nhân hay kỳ thị sự khác biệt sẽ chỉ dẫn đến xung đột và chia rẽ. Tôn trọng sự khác biệt cũng là tôn trọng chính mình, bởi không ai muốn mình bị đánh giá chỉ vì “khác người”. Mỗi người là một mảnh ghép độc đáo của cuộc sống – hãy trân trọng điều đó như một giá trị nhân văn cao đẹp.

Câu2.

“Nắng mới” là một trong những bài thơ tiêu biểu của nhà thơ Lưu Trọng Lư – người được xem là một trong những người đặt nền móng cho phong trào Thơ mới ở Việt Nam.

Bài thơ không chỉ ghi dấu bởi vẻ đẹp ngôn từ, cấu trúc tinh tế, mà còn gây xúc động sâu sắc bởi nỗi niềm hoài niệm về tình mẫu tử thiêng liêng, được khơi dậy từ khoảnh khắc rất đời thường: ánh nắng mới chiếu qua ô cửa. Trong dòng thơ ấy, ánh nắng đã hóa thành nhịp cầu nối hiện tại với quá khứ, khiến hình bóng người mẹ thân yêu của nhà thơ hiện lên rõ nét và xúc động vô cùng.Ngay từ khổ thơ đầu, không gian thơ hiện ra vừa quen thuộc vừa gợi cảm:

“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác, gà trưa gáy não nùng,

Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,

Chập chờn sống lại những ngày không.”

Ánh “nắng mới” không chỉ là tín hiệu của thời gian – một ngày mới, một mùa mới – mà còn là ngọn lửa đánh thức miền ký ức xa xăm trong tâm hồn thi sĩ. Âm thanh “gà trưa gáy não nùng” gợi cảm giác hoang vắng, quạnh hiu, tạo nên khung cảnh rất đặc trưng của một miền quê lặng lẽ. Những cảm xúc man mác, buồn rượi rượi lan toả qua hình ảnh “chập chờn sống lại những ngày không”, khiến người đọc cảm nhận được sự mơ hồ, như có như không, như một cơn mộng về những kỷ niệm xưa.Từ khung cảnh gợi nhớ, nhà thơ đi vào nỗi nhớ cụ thể – nỗi nhớ về mẹ:

“Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời

Lúc người còn sống, tôi lên mười;

Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,

Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”

Hai chữ “me tôi” – cách gọi mẹ theo phương ngữ miền Trung – không chỉ gợi âm hưởng dân dã, gần gũi, mà còn gói trọn sự trìu mến, thiết tha. Nỗi nhớ mẹ gắn liền với tuổi thơ, với những năm tháng mẹ còn sống và với những buổi sáng có nắng reo ngoài nội. Hình ảnh “áo đỏ người đưa trước giậu phơi” là một chi tiết rất đắt, rất thơ. Đó không chỉ là ký ức hình ảnh mà còn là ký ức cảm xúc – nơi mẹ hiện ra giữa ánh sáng rực rỡ, sống động và đầy ấm áp. Khổ thơ cuối là hình ảnh mẹ được khắc họa rõ hơn trong những chuyển động đời thường, rất đỗi thân quen:

“Hình dáng me tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.”

Dù thời gian đã trôi qua, nhưng bóng dáng người mẹ vẫn in sâu trong ký ức nhà thơ. Hình ảnh “nét cười đen nhánh sau tay áo” vừa cụ thể, vừa độc đáo, gợi vẻ đẹp lam lũ, tảo tần mà vẫn toát lên nét duyên dáng, thân thương. Nhà thơ đã sử dụng nghệ thuật miêu tả rất tinh tế: không cần nói quá nhiều, chỉ một nụ cười, một chiếc áo, một ánh trưa hè... cũng đủ làm sống dậy cả một trời yêu thương.Bài thơ ngắn, cấu trúc ba khổ thơ tứ tuyệt nhưng chứa đựng bao tầng cảm xúc. Lưu Trọng Lư đã thành công trong việc vận dụng ngôn ngữ mộc mạc, tinh tế, kết hợp giữa cảm xúc chân thành và nghệ thuật gợi tả đặc sắc. Ánh nắng – một hình ảnh tưởng chừng vô tri – đã trở thành biểu tượng của ký ức, của tình mẹ, và cả nỗi tiếc nuối khi người mẹ đã khuất. Qua bài thơ, người đọc không chỉ cảm nhận được nỗi nhớ mẹ da diết mà còn thấm thía vẻ đẹp bất tử của tình mẫu tử trong đời sống tinh thần người Việt.

Tóm lại, “Nắng mới” là một bài thơ đầy xúc cảm, mang phong cách đặc trưng của Thơ mới – đề cao cái tôi cá nhân, tìm về thế giới nội tâm sâu sắc. Từ những hình ảnh nhỏ bé, đời thường, nhà thơ đã dựng nên một chân dung mẹ sống động, thân thuộc và đầy ám ảnh. Bài thơ không chỉ để lại dư âm buồn man mác mà còn là một bản tình ca dịu dàng về mẹ - người đã khuất nhưng chưa bao giờ vắng bóng trong trái tim người con.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. Câu 2. Hai cặp từ, cụm từ đối lập trong đoạn (1): “Tằn tiện” <=>“phung phí” “Hào phóng” <=>“keo kiệt” (Có thể chấp nhận các cặp như: “ở nhà” <=> “bay nhảy”, “bỏ bê gia đình” <=> “không biết hưởng thụ”…) Câu 3. Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người có hoàn cảnh, tính cách, lựa chọn sống khác nhau. Việc phán xét thiếu suy nghĩ có thể tạo nên sự áp đặt, định kiến và làm tổn thương người khác mà không hiểu được toàn bộ sự thật đằng sau hành động của họ. Câu 4. Quan điểm “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” nghĩa là: Khi sống theo định kiến – đặc biệt là của người khác – chúng ta đánh mất sự tự do cá nhân, từ bỏ quyền được sống là chính mình. Đó là sự tự trói buộc vào những suy nghĩ cứng nhắc, khiến cuộc sống trở nên gò bó, nặng nề và thiếu hạnh phúc. Câu 5. Thông điệp rút ra: Mỗi người cần học cách tôn trọng sự khác biệt, sống thật với bản thân và không để những định kiến, phán xét của người khác chi phối suy nghĩ, hành động của mình.