

Bế Mai Hiền
Giới thiệu về bản thân



































+Điển Tích
-Trai anh hùng, gái thuyền quyên”:—“Tấn Dương được thấy mây rồng có phen”
-Giang hồ quen thú vẫy vùng, gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”:
+Điển Cố
-“Côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài”
-Mắt xanh chẳng để ai vào, có không?
-“Tri kỉ trước sau mấy người, khen cho con mắt tinh đời, anh hùng đoán giữa trần ai mới già!”
-“Muôn chung nghìn tứ, cũng là có nhau!”
Văn bản này kể về cuộc gặp gỡ giữa Từ Hải, một người anh hùng giang hồ, và Thúy Kiều, một cô gái tài sắc vẹn toàn trong “Truyện Kiều” của Nguyễn Du
Truyện ngắn “Ai biểu xấu” của Nguyễn Ngọc Tư mang đến một cái nhìn sâu sắc về sự khắc nghiệt của xã hội hiện đại, nơi mà ngoại hình và vẻ bề ngoài có thể quyết định phần lớn sự đánh giá về con người. Nội dung của truyện khai thác cảm xúc của nhân vật khi bị phê bình một cách tàn nhẫn về ngoại hình trong cuộc thi Tiếng hát truyền hình, một vấn đề rất thực tế trong cuộc sống, nơi mà nhiều người bị bỏ qua chỉ vì không đáp ứng tiêu chuẩn nhan sắc. Nguyễn Ngọc Tư đã rất tinh tế khi lồng ghép những cảm xúc đau đớn, uất ức của nhân vật vào từng chi tiết nhỏ trong câu chuyện, làm nổi bật lên sự thiếu nhạy cảm và sự tàn nhẫn của những lời nhận xét không khoan nhượng. Hình thức của truyện rất hiệu quả trong việc chuyển tải thông điệp về việc không nên đánh giá con người qua ngoại hình mà phải nhìn nhận bản chất bên trong. Truyện ngắn này cũng là một lời cảnh tỉnh về những định kiến xã hội và khơi gợi lòng trắc ẩn, sự cảm thông đối với những người xung quanh.
-Sự bất công trong cách đánh giá con người qua ngoại hình
-Nỗi đau từ những lời chê bai thiếu tinh tế
-Khát vọng được sống thật và được công nhận
-Phê phán quan niệm phiến diện về cái đẹp
Đoạn văn này phản ánh một sự thật sâu sắc về sự khác biệt giữa cảm giác và cách chúng ta bày tỏ cảm xúc. Cảm giác là thứ rất riêng tư, chỉ có người cảm nhận mới hiểu được nó. Nhưng khi chúng ta diễn đạt cảm xúc của mình ra lời, chúng có thể tác động đến người khác theo những cách không ngờ. Đặc biệt, trong xã hội hiện đại, đôi khi sự thẳng thắn, thiếu tế nhị có thể gây tổn thương cho người khác mà không hề hay biết. Lời nhận xét của vị giám khảo trong câu chuyện, mặc dù là một sự thật về ngoại hình của thí sinh, nhưng việc công khai nó trước đám đông, không chút dè dặt, đã thể hiện một sự thiếu tôn trọng và nhạy cảm. Đoạn văn này nhắc nhở chúng ta rằng dù trong suy nghĩ, ai cũng có quyền đánh giá, nhưng cách thể hiện, cách truyền tải những suy nghĩ ấy lại rất quan trọng. Lời nói có thể làm tổn thương, nhưng cũng có thể giúp người khác hiểu và tiến bộ, nếu được nói ra một cách khéo léo và đầy sự cảm thông.
- Cảm nhận:Trong cuộc thi Tiếng hát truyền hình, các thí sinh đã rơi vào một tình huống vô cùng khó xử: họ bị đánh giá không chỉ bằng giọng hát mà còn bởi… ngoại hình.
- cảm nhận: Cảm xúc của các thí sinh là sự tổn thương, xấu hổ, bất lực. Họ không thể thay đổi ngoại hình của mình, càng không thể phản bác giữa ánh đèn sân khấu và hàng ngàn người theo dõi. Họ cảm thấy bị xúc phạm, đau đớn đến mức “thân xác không còn là của mình”, nhưng vẫn phải gượng cười, cảm ơn và rời sân khấu như một “người thua cuộc bất đắc dĩ”
- cách ứng xử: Họ vẫn rất văn minh, nhẫn nhịn và tôn trọng sân khấu. Họ không phản ứng tiêu cực, không làm ầm lên để đòi công bằng, mà âm thầm chấp nhận nỗi đau. Đó là sự ứng xử điềm đạm nhưng cũng đầy bất lực trước một thực tế xã hội – nơi tài năng bị phủ mờ bởi vẻ bề ngoài
Qua đó, em nhận ra rằng nhan đề “Xấu” là một lời chất vấn xã hội, một tiếng nói mạnh mẽ nhưng đầy chua xót về sự bất công. Nó khiến người đọc không chỉ đồng cảm mà còn phải suy ngẫm, soi lại chính mình – đã bao lần ta đánh giá người khác chỉ qua một ánh nhìn?
Tự sự