Nguyễn Tuấn Vũ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tuấn Vũ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:


Truyện ngắn "Con chim vàng" của Nguyễn Quang Sáng mở ra một góc khuất trong xã hội cũ, nơi thân phận con người bị chà đạp bởi áp bức và sự vô cảm. Nhân vật Bào, một cậu bé mười hai tuổi phải gánh chịu món nợ của mẹ, trở thành biểu tượng cho những kiếp người nhỏ bé, bất hạnh. Tình huống truyện xoay quanh yêu cầu phi lý của bà chủ: bắt con chim vàng quý hiếm cho cậu Quyên. Hành trình bắt chim của Bào không chỉ là chuỗi những khó khăn, nguy hiểm mà còn phơi bày sự đối lập sâu sắc giữa sự ngây thơ, ích kỷ của cậu chủ và nỗi sợ hãi, sự nhẫn nhịn đến đáng thương của Bào. Ngòi bút tác giả đã khắc họa sinh động diễn biến tâm lý của Bào, từ sự căm tức đến nỗi sợ hãi, rồi lại cố gắng tìm cách hoàn thành nhiệm vụ. Chi tiết Bào bị ngã từ trên cây xuống, còn mẹ thằng Quyên chỉ quan tâm đến con chim đã chết, là một đòn giáng mạnh vào lòng trắc ẩn của người đọc. Hình ảnh "Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai" là một ẩn dụ đầy sức nặng về sự cô đơn, tuyệt vọng và sự thiếu vắng tình người. Qua câu chuyện về con chim vàng và số phận bi thảm của Bào, Nguyễn Quang Sáng đã lên tiếng tố cáo sự bất công, sự tàn nhẫn của xã hội và khơi gợi lòng thương cảm sâu sắc đối với những mảnh đời nghèo khổ.

câu2:

Yêu thương là một khía cạnh không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi con người. Nhận thức về yêu thương không chỉ dừng lại ở việc thỏa mãn những nhu cầu cá nhân, mà còn là sự sẻ chia, cống hiến cho người khác. Trong bối cảnh đó, câu nói "Yêu thương cho đi là yêu thương còn mãi" mở ra nhiều suy tư sâu sắc về ý nghĩa cũng như giá trị của tình yêu thương.

Trước hết, yêu thương cho đi là hình thức thể hiện tình cảm chân thành và sâu sắc. Khi ta yêu thương ai đó, ta không chỉ muốn giữ riêng cho mình mà còn mong muốn mang lại hạnh phúc cho họ. Tình yêu thương đích thực không phải là sự chiếm hữu, mà là sự tự nguyện cho đi. Chỉ khi nào ta sẵn lòng hy sinh một phần bản thân mình cho người khác, ta mới thấy được giá trị của yêu thương. Điều này có thể là những hành động nhỏ, như việc lắng nghe, chia sẻ nỗi buồn, hay đơn giản chỉ là một nụ cười thân thiện. Những hành động này, dù nhỏ bé nhưng lại có thể làm ấm lòng người khác và để lại dấu ấn lâu dài trong tâm trí của họ.

Bên cạnh đó, yêu thương cho đi còn mang lại niềm vui kỳ diệu cho chính bản thân người cho đi. Nhiều nghiên cứu tâm lý cho thấy rằng khi chúng ta giúp đỡ người khác, bộ não sẽ tiết ra hormone oxytocin, giúp chúng ta cảm thấy hạnh phúc hơn. Tình yêu thương, khi được chia sẻ, sẽ tạo ra một vòng tròn khép kín, nơi mà người cho đi cũng nhận lại những điều tốt đẹp. Điều này lý giải tại sao những người cống hiến cho cộng đồng thường có đời sống tinh thần phong phú và hạnh phúc hơn. Họ không chỉ thỏa mãn nhu cầu cá nhân mà còn góp phần làm đẹp cho xã hội.

Tuy nhiên, việc yêu thương cho đi cũng không phải là điều dễ dàng. Nó yêu cầu chúng ta cần phải có lòng kiên nhẫn, sự thấu hiểu và khả năng chấp nhận. Trong một xã hội mà nhiều người vẫn còn đắm chìm trong những lo toan, ích kỷ, việc cho đi yêu thương đôi khi bị xem là điều xa xỉ. Nhiều người có thể cảm thấy không cần thiết phải cống hiến, bởi họ cho rằng chính bản thân mình cũng đang đau khổ. Nhưng nếu mải mê lo cho chính mình, ta sẽ bỏ lỡ những khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc sống, những kết nối chân thành mà yêu thương mang lại.

Yêu thương không chỉ là một cảm xúc, mà còn là hành động cụ thể. "Cho đi" ở đây không chỉ đơn thuần là vật chất, mà còn là thời gian, sự chú ý và tình cảm chân thành. Khi chúng ta dũng cảm bước ra khỏi cái tôi của mình để cho đi, chúng ta không chỉ phát triển bản thân mà còn nuôi dưỡng những mối quan hệ xung quanh. Tình yêu thương khi cho đi sẽ tràn đầy và không bao giờ cạn kiệt, điều này sẽ trở thành nguồn động lực mạnh mẽ cho mỗi người trong hành trình sống.

Cuối cùng, yêu thương cho đi là một triết lý sống đẹp, giúp con người nhận thấy rằng cuộc đời này còn nhiều điều quý giá hơn cả những gì cá nhân tích lũy được. Hãy sống và cống hiến bằng tình yêu thương, và bạn sẽ nhận được nhiều hơn những gì bạn cho đi. Yêu thương cho đi là yêu thương còn mãi, không chỉ trong trái tim mỗi người mà còn lan tỏa ra khắp mọi nơi, tạo nên một thế giới tươi đẹp hơn.


Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là tự sự.


Câu 2: Tình huống truyện của đoạn trích là việc thằng Bào, một đứa ở đợ mười hai tuổi, bị bà chủ độc ác sai tìm cách bắt con chim vàng quý hiếm cho cậu chủ là thằng Quyên mười tuổi. Trong quá trình tìm bắt chim, Bào vừa phải chịu đựng sự áp bức, đánh đập của bà chủ, vừa phải đối diện với sự vô tư, thậm chí có phần ích kỷ của cậu chủ. Cuối cùng, Bào bị ngã từ trên cây xuống đất bị thương nặng, còn con chim vàng cũng chết.


Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng của ngôi kể này là:


Tạo sự khách quan: Người kể chuyện đứng ngoài câu chuyện, thuật lại các sự việc, hành động, lời nói và cả diễn biến tâm lý của các nhân vật một cách trung thực, không bị giới hạn bởi điểm nhìn của một nhân vật cụ thể.

Mở rộng phạm vi phản ánh: Người kể có thể dễ dàng đi sâu vào nội tâm của nhiều nhân vật, miêu tả khung cảnh, diễn biến sự việc ở nhiều thời điểm và không gian khác nhau, giúp người đọc có cái nhìn toàn diện về câu chuyện.

Thể hiện rõ thái độ của tác giả: Dù không trực tiếp tham gia vào câu chuyện, người kể vẫn có thể lựa chọn chi tiết, ngôn ngữ để thể hiện sự đồng cảm, xót thương đối với nhân vật Bào và sự phê phán đối với sự độc ác của bà chủ.

Câu 4: Chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai” có ý nghĩa sâu sắc:


Thể hiện sự tuyệt vọng và cô đơn tột cùng của Bào: Trong cơn nguy kịch, Bào mong mỏi một sự giúp đỡ, một bàn tay cứu vớt. Hình ảnh bàn tay mẹ thằng Quyên xuất hiện như một tia hy vọng mong manh. Tuy nhiên, nỗ lực "với tới, với mãi" mà không được cho thấy sự cô độc, không ai thực sự quan tâm đến số phận của em.

Tái hiện sự thờ ơ, vô cảm của mẹ thằng Quyên: Thay vì cứu giúp Bào đang bị thương nặng, bà ta lại chỉ quan tâm đến con chim vàng đã chết. Bàn tay thò xuống không phải để nâng đỡ Bào mà là để nhặt xác chim. Điều này phơi bày sự lạnh lùng, ích kỷ và coi thường mạng sống của người ở đợ.Gợi lên sự đối lập sâu sắc giữa thân phận của Bào và con chim: Cả hai đều là nạn nhân, nhưng con chim chết lại được mẹ thằng Quyên thương xót, còn Bào thì bị bỏ mặc trong đau đớn. Chi tiết này càng làm nổi bật sự bất công và bi kịch trong cuộc đời của Bào.

Câu 5: Nhân vật cậu bé Bào trong đoạn trích hiện lên là một người hiền lành, nhẫn nhịn nhưng cũng có sự phản kháng yếu ớt. Em phải chịu đựng sự áp bức, đánh đập tàn nhẫn của bà chủ chỉ vì món nợ của mẹ. Dù căm tức, em vẫn sợ hãi và cố gắng thực hiện yêu cầu vô lý của cậu chủ. Hành động dùng mưu mẹo để bắt chim (dùng bẫy, xin chuối) cho thấy sự thông minh và cố gắng của em. Tuy nhiên, cuối cùng, sự cố gắng ấy lại dẫn đến tai nạn thương tâm.