Hoàng Trung Hiếu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Trung Hiếu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tôi đồng tình với ý kiến của Nam Cao vì lời nói và thái độ của người khác có thể ảnh hưởng lớn đến nhân cách một con người. Khi bị coi thường và xúc phạm liên tục, con người dễ mất lòng tự trọng và trở nên đê tiện. Ngược lại, nếu được tôn trọng và khích lệ, họ sẽ có động lực sống tốt hơn. Câu nói là lời nhắc nhở chúng ta hãy cư xử nhân ái để không vô tình làm tha hóa người khác.

Triết lí nhân sinh được gửi gắm trong tác phẩm "Tư cách mõ" là: Khi xã hội suy đồi, những kẻ thấp hèn, đê tiện lại được xem là “chuẩn mực”, con người bị tha hóa và phẩm giá bị đảo lộn.

Biện pháp lặp cấu trúc “cũng… cũng… cũng…” trong câu văn nhấn mạnh mức độ đậm đặc và toàn diện của những phẩm chất xấu (đê tiện, lầy là, tham ăn), tạo nhịp điệu, tăng sức biểu cảm, đồng thời thể hiện rõ thái độ mỉa mai, châm biếm sâu cay của tác giả đối với nhân vật và xã hội tha hóa con người từ gốc đến ngọn.

"Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” là một quan niệm truyền thống lâu đời trong hôn nhân, cho rằng cha mẹ có quyền quyết định, sắp xếp hôn nhân cho con cái, vì họ cho rằng mình hiểu rõ con cái nhất và biết lựa chọn những gì tốt nhất cho con. Quan niệm này thể hiện sự tôn trọng đối với kinh nghiệm và sự khôn ngoan của người lớn trong việc tìm kiếm bạn đời cho con, nhưng trong xã hội hiện đại, quan niệm này đã bộc lộ nhiều hạn chế và không còn phù hợp nữa.

Trên thực tế, quan niệm này vẫn tồn tại trong nhiều gia đình, đặc biệt là ở những vùng nông thôn hoặc những gia đình bảo thủ. Nhiều bậc phụ huynh vẫn can thiệp sâu vào chuyện hôn nhân của con cái, thậm chí quyết định bạn đời cho con mà không tham khảo ý kiến của con. Các bậc cha mẹ cho rằng họ có nhiều kinh nghiệm sống và hiểu rõ con cái hơn ai hết, nên họ tin rằng sự lựa chọn của mình sẽ giúp con có một cuộc sống ổn định và hạnh phúc. Tuy nhiên, điều này dẫn đến tình trạng con cái bị ép buộc kết hôn với người mà họ không yêu, hoặc phải sống trong một cuộc hôn nhân thiếu sự đồng thuận từ cả hai phía.

Nguyên nhân chính của việc duy trì quan niệm này là ảnh hưởng của truyền thống và văn hóa gia đình. Trong xã hội xưa, khi vai trò của gia đình và cộng đồng lớn hơn, hôn nhân không chỉ là sự kết nối giữa hai cá nhân mà còn là sự liên kết giữa hai gia đình. Vì vậy, cha mẹ có quyền quyết định sự sắp xếp hôn nhân để bảo vệ danh dự gia đình, duy trì sự ổn định trong cộng đồng. Hơn nữa, trong quan niệm xưa, hôn nhân cũng là một sự bảo đảm cho tương lai của con cái, và cha mẹ luôn nghĩ rằng mình biết cái gì là tốt nhất cho con.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, quan niệm này đã dần lạc hậu. Hôn nhân là sự kết nối giữa hai cá nhân, và tình yêu, sự đồng thuận của cả hai mới là yếu tố quan trọng để xây dựng một gia đình hạnh phúc. Nếu chỉ dựa vào sự sắp xếp của cha mẹ mà không có sự đồng ý và tình yêu từ hai người, cuộc hôn nhân đó sẽ không thể bền vững. Các cặp đôi có thể cảm thấy áp lực, gượng ép và không tìm được sự đồng điệu trong cuộc sống hôn nhân. Điều này dễ dẫn đến mâu thuẫn, thậm chí là tan vỡ, ảnh hưởng đến sự phát triển của các cá nhân và gây tổn thương cho các thành viên trong gia đình.

Để giải quyết vấn đề này, cần có sự thay đổi trong nhận thức của cả cha mẹ và con cái. Cha mẹ cần hiểu rằng hôn nhân của con cái là quyền tự quyết của con, và việc tôn trọng sự lựa chọn của con sẽ giúp xây dựng mối quan hệ gia đình tốt đẹp hơn. Cha mẹ có thể đưa ra lời khuyên và chia sẻ kinh nghiệm, nhưng không nên áp đặt quyết định của mình lên con cái. Con cái, mặt khác, cũng cần có trách nhiệm trong việc tìm hiểu và lựa chọn bạn đời, chủ động đưa ra quyết định dựa trên tình yêu và sự hiểu biết, không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi sự áp đặt của gia đình.

Tóm lại, quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” trong hôn nhân là một quan niệm đã lỗi thời và không còn phù hợp trong xã hội hiện đại. Hôn nhân phải dựa trên tình yêu và sự đồng thuận của cả hai người. Cha mẹ có thể là người hỗ trợ và tư vấn, nhưng quyết định cuối cùng về hôn nhân phải thuộc về con cái. Hôn nhân hạnh phúc sẽ chỉ có thể xây dựng được khi cả hai người trong cuộc đều tự nguyện và yêu thương nhau.

Câu ca dao: "Thân em như tấm lụa đào, / Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai."

Hai dòng thơ "Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa,/ Bằng con chẫu chuộc thôi" thể hiện sự tự ti, nhỏ bé của nhân vật trữ tình. Hình ảnh con bọ ngựa và chẫu chuộc làm nổi bật sự yếu đuối, mong manh của thân phận con người. Câu thơ phản ánh sự tự nhận thức về sự yếu đuối, dễ tổn thương trong cuộc sống.

Câu "Em nhớ anh nát cả ruột gan" phá vỡ ngôn ngữ thông thường để nhấn mạnh nỗi nhớ đau đớn, giày vò. "Nát cả ruột gan" không chỉ diễn tả sự nhớ nhung mà còn thể hiện sự tổn thương, nỗi khổ tâm tột cùng. Cách dùng từ này làm tăng tính biểu cảm cho câu thơ.