Ma Doãn Hồng Sơn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ma Doãn Hồng Sơn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Em đồng tình với ý kiên trên

lời nhận định của Nam Cao không chỉ là một chiêm nghiệm sâu sắc về con người mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta trong cách sống và đối xử với người khác. Khi ta biết tôn trọng người khác, cũng là lúc ta đang góp phần nuôi dưỡng nhân cách của họ và xây dựng một xã hội nhân văn hơn

triết lí nhân sinh được gửi gắm là lời phê phán sự tha hóa nhân cách trong xã hội suy đồi và cảnh báo về nguy cơ đánh mất đạo đức khi con người sống chạy theo quyền lực, lợi ích cá nhân

biện pháp lặp cấu trúc không chỉ giúp làm nổi bật đặc điểm nhân vật mà còn thể hiện giọng điệu trào phúng sắc sảo của tác giả

Trong xã hội truyền thống, quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” đã trở thành một lẽ sống quen thuộc, đặc biệt trong vấn đề hôn nhân. Đây là một tư tưởng phản ánh sự ảnh hưởng sâu rộng của gia đình, đặc biệt là cha mẹ, đối với cuộc đời con cái. Tuy nhiên, trong bối cảnh xã hội hiện đại, quan niệm này đang nhận phải những ý kiến trái chiều. Bài viết này sẽ trình bày những suy nghĩ của tôi về quan niệm ấy.

Trước hết, phải thừa nhận rằng trong quá khứ, việc cha mẹ quyết định hôn nhân của con cái là một điều bình thường và hợp lý. Trong một xã hội phong kiến, nơi mà những giá trị gia đình, xã hội được coi trọng, cha mẹ là người có kinh nghiệm sống và luôn mong muốn điều tốt nhất cho con cái. Quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” phản ánh sự tôn trọng đối với ý chí của cha mẹ, đồng thời thể hiện sự ổn định trong các mối quan hệ gia đình. Khi đó, cha mẹ tin rằng, thông qua sự lựa chọn của mình, họ sẽ mang lại hạnh phúc, hòa hợp cho con cái.

Tuy nhiên, trong xã hội ngày nay, khi mà quyền tự do cá nhân và tự quyết định trong các vấn đề quan trọng được tôn trọng hơn, quan niệm này đang dần trở nên lạc hậu và không còn phù hợp nữa. Hôn nhân là một quyết định quan trọng, ảnh hưởng sâu sắc đến hạnh phúc suốt đời của mỗi người. Vì vậy, việc đặt cuộc sống hôn nhân của con cái dưới sự kiểm soát của cha mẹ có thể khiến họ cảm thấy mất đi quyền tự do và độc lập trong lựa chọn của mình. Nếu cha mẹ áp đặt một cách quá mức, con cái có thể cảm thấy bế tắc, không thể tự do sống theo ý muốn, thậm chí dẫn đến những mâu thuẫn gia đình khó giải quyết.

Hơn nữa, một yếu tố quan trọng trong hôn nhân là tình yêu và sự thấu hiểu giữa hai người. Chỉ khi hai người thực sự yêu thương, tôn trọng lẫn nhau, họ mới có thể xây dựng một mái ấm hạnh phúc. Cha mẹ có thể là người định hướng và góp ý, nhưng không nên thay thế hoàn toàn quyết định của con cái trong việc lựa chọn bạn đời. Một mối quan hệ hôn nhân hạnh phúc không thể chỉ dựa vào những chuẩn mực hay sự sắp xếp của người ngoài mà cần đến sự tự nguyện và sự chọn lựa từ cả hai phía.

Tuy nhiên, cũng không thể phủ nhận rằng vai trò của cha mẹ trong hôn nhân của con cái là rất quan trọng. Cha mẹ có thể là những người tư vấn, là người bạn đáng tin cậy giúp con cái nhìn nhận và đánh giá một mối quan hệ. Họ có thể chia sẻ những kinh nghiệm sống, những lời khuyên quý báu để con cái có thể đưa ra quyết định đúng đắn. Sự góp ý của cha mẹ trong hôn nhân là cần thiết, nhưng nó cần phải mang tính chất tư vấn, hỗ trợ, chứ không phải là sự áp đặt

Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ trước gió, biết bao giờ khô."

Trong hai dòng thơ "Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa,/ Bằng con chẫu chuộc thôi", tác giả đã sử dụng hình ảnh so sánh để thể hiện sự mỏng manh, yếu đuối và sự tự ti trong bản thân. Bọ ngựa và chẫu chuộc đều là những loài vật nhỏ bé, dễ bị tổn thương, điều này phản ánh tâm trạng của nhân vật trữ tình. Cảm giác "chỉ bằng" nhấn mạnh sự tầm thường, nhỏ bé, tựa như nhân vật cảm thấy mình không có giá trị, không thể vươn lên trong xã hội hay trong mối quan hệ. Tuy nhiên, qua việc lựa chọn hình ảnh động vật này, câu thơ cũng khơi gợi sự khiêm nhường, bình dị và là lời tự nhận thức về thân phận, đồng thời cũng thể hiện sự bất lực, yếu đuối trước những thử thách trong cuộc sống. Dù vậy, cũng có thể thấy đây là sự tự nhận thức sâu sắc, nơi con người đối diện với bản thân một cách chân thật và không né tránh.