Hoàng Minh Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Minh Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

 

 

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính trong văn bản là miêu tả và tự sự. Tác giả sử dụng những hình ảnh cụ thể để miêu tả những tổn thương mà con người có thể gây ra cho thiên nhiên, đồng thời thể hiện sự tự suy ngẫm và chiêm nghiệm về hành động của mình đối với thế giới xung quanh.

 

Câu 2: Nội dung của văn bản thể hiện sự tự vấn của tác giả về những hành động vô tình hoặc cố ý mà con người gây ra cho thiên nhiên, đồng thời nhấn mạnh sự cần thiết phải nhận thức được những tổn thương mà con người mang lại. Tác giả khuyên rằng đôi khi cần phải nhận thức về những tổn thương (như bàn chân bị gai đâm) để tỉnh thức và thay đổi hành động.

Câu 3: Biện pháp tu từ trong đoạn (7) là nhân hóa. Tác giả nhân hóa các yếu tố thiên nhiên như “mặt đất”, “đại dương”, “cánh rừng”, “những dòng sông”, “những hồ đầm”, “những nẻo đường”, “những góc vườn”, v.v. để thể hiện sự bao dung, tha thứ và sự im lặng của thiên nhiên trước những tổn thương mà con người gây ra. Điều này làm tăng sức gợi hình và tạo ra một không khí đầy sự thấu hiểu, chở che từ thiên nhiên đối với con người.

Câu 4: Tác giả nói “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm” vì muốn nhấn mạnh rằng tổn thương là một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Những tổn thương này giúp con người tỉnh thức, nhận ra giá trị của những điều mình đã làm, những gì mình đã bỏ qua hay gây tổn hại. Gai đâm vào chân là một hình ảnh tượng trưng cho những tổn thương nhỏ nhưng có thể giúp chúng ta nhìn nhận lại cuộc sống và các hành động của mình.

 

Câu 5: Bài học ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản là cần có sự nhận thức về những tổn thương mà mình gây ra trong cuộc sống. Cả thiên nhiên và con người đều có những yếu tố dễ bị tổn thương. Tổn thương là điều không thể tránh khỏi, nhưng nó cũng là cơ hội để con người thức tỉnh, nhìn nhận và sửa chữa những hành động sai lầm, đồng thời học cách yêu thương và tha thứ.