Trần Ngọc Vân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Ngọc Vân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng lòng đau đớn, da diết của một con người sống trong tuyệt vọng, cô đơn và khát khao tình yêu giữa những đổ vỡ. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã đặt ra những câu hỏi đầy ám ảnh về sự sống, cái chết và nỗi khổ đau trong tâm hồn: “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi? / Bao giờ tôi hết được yêu vì…”. Những câu hỏi không lời đáp thể hiện sự bế tắc đến tận cùng. Tình yêu trong bài thơ không chỉ là khát vọng mà còn là nguồn cơn của nỗi đau. Hình ảnh “Một nửa hồn tôi mất, / Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ” gợi sự tan vỡ, mất mát cả thể xác lẫn tinh thần. Đặc biệt, khổ thơ cuối với hình ảnh “bông phượng nở trong màu huyết” và “những giọt châu” rơi vào lòng thể hiện sự giằng xé nội tâm, sự lãng mạn pha lẫn với bi kịch. Qua đó, Hàn Mặc Tử đã khắc họa một thế giới nội tâm đầy u uẩn nhưng cũng sâu sắc, thể hiện phong cách thơ giàu cảm xúc và ám ảnh của ông. Bài thơ là minh chứng cho tài năng và tâm hồn đau thương của một thi sĩ lớn.


Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm.

Câu 2:

Đề tài trong bài thơ là: Nỗi đau và sự tuyệt vọng trong tình yêu và cuộc sống, đặc biệt là sự dằn vặt nội tâm khi bị chia lìa, mất mát, gắn liền với khát vọng được yêu thương và sự ám ảnh về cái chết.

Câu 3:

Hình ảnh thơ mang tính tượng trưng: “Sao bông phượng nở trong màu huyết”.

Cảm nhận:

Hình ảnh này tượng trưng cho sự đau thương tột độ, khi cái đẹp (hoa phượng) lại gắn liền với màu của máu và cái chết. Hoa phượng thường gợi đến tuổi học trò, tình yêu đầu đời, nhưng ở đây nó nhuốm màu bi kịch, thể hiện nỗi đau đớn và tuyệt vọng đến tận cùng của nhà thơ.

Câu 4:



Câu 5:

Bài thơ có cấu tứ chặt chẽ với bố cục ba phần rõ ràng: Phần 1 (các câu đầu): Nỗi tuyệt vọng trước hiện thực đau đớn, khát khao được giải thoát. Phần 2: Tình yêu tan vỡ, nỗi đau khi bị chia lìa (một nửa hồn mất, một nửa hóa dại khờ). Phần 3 (khổ cuối): Hoang mang, khắc khoải, hình ảnh tượng trưng mang tính siêu thực thể hiện tâm trạng dằn vặt, cô đơn.




Câu 2:

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, đặc biệt là giới trẻ – những người đang ở độ tuổi học tập, khởi nghiệp và dấn thân – niềm tin vào bản thân chính là yếu tố cốt lõi tạo nên sức mạnh nội tại để vượt qua khó khăn, vươn tới thành công. Niềm tin ấy không chỉ giúp ta đứng vững trước thử thách mà còn là ngọn lửa âm ỉ thôi thúc ta không ngừng nỗ lực mỗi ngày.

Niềm tin vào bản thân là sự tin tưởng vào năng lực, giá trị và khả năng đạt được mục tiêu của chính mình. Đó không phải là sự tự mãn hay chủ quan, mà là nhận thức đúng đắn về bản thân, từ đó hình thành động lực hành động. Trong thời đại hiện nay – thời đại bùng nổ thông tin, cạnh tranh khốc liệt và thay đổi nhanh chóng – giới trẻ càng cần phải giữ vững niềm tin để tránh bị chùn bước trước thất bại hoặc lung lay trước những lời phán xét tiêu cực.

Thực tế đã chứng minh rằng, những người trẻ có niềm tin mạnh mẽ vào bản thân thường đạt được những thành tựu lớn. Họ dám nghĩ, dám làm, dám sai và học hỏi từ sai lầm. Những tấm gương như Nguyễn Hà Đông – người tạo ra trò chơi “Flappy Bird” gây sốt toàn thế giới, đều là minh chứng cho sức mạnh của lòng tin vào chính mình.

Tuy nhiên, hiện nay vẫn còn không ít bạn trẻ mất phương hướng, tự ti, ngại dấn thân hoặc quá phụ thuộc vào đánh giá của người khác. Điều đó khiến họ dễ từ bỏ ước mơ, sợ thất bại và sống một cuộc đời tầm thường. Chính vì thế, niềm tin vào bản thân không phải là điều tự nhiên mà có, nó cần được rèn luyện qua trải nghiệm thực tế, sự học hỏi không ngừng và một môi trường tích cực.

Là học sinh, sinh viên – những mầm xanh của tương lai – chúng ta cần nuôi dưỡng niềm tin vào chính mình mỗi ngày: bằng cách đặt ra mục tiêu rõ ràng, kiên trì với lựa chọn của bản thân, biết lắng nghe nhưng cũng dám giữ lập trường đúng đắn. Đừng ngại sai, đừng sợ bắt đầu lại. Mỗi bước đi vững chãi hôm nay chính là nền tảng cho thành công ngày mai.

Niềm tin vào bản thân không đảm bảo thành công ngay lập tức, nhưng chắc chắn là điều kiện tiên quyết để đến gần thành công hơn. Hãy tin rằng bạn có thể – và bạn sẽ làm được.


Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là biểu cảm.

Câu 2:

Hình ảnh đời mẹ được so sánh với những sự vật, hiện tượng sau: “Bến vắng bên sông” “Cây tự quên mình trong quả” “Trời xanh nhẫn nại sau mây”
→ Những hình ảnh này đều mang tính biểu tượng, thể hiện sự lặng lẽ hy sinh, bền bỉ, thầm lặng và bao dung của người mẹ.

Câu 3:

Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu: “Quả chín rồi ai dễ nhớ ơn cây” là ẩn dụ. Tác dụng:
Ẩn dụ “quả” là hình ảnh người con đã trưởng thành, còn “cây” tượng trưng cho người mẹ đã hi sinh cả đời. Câu thơ thể hiện sự nhắc nhở về lòng biết ơn đối với công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ — điều dễ bị lãng quên khi ta đã thành công.

Câu 4:

Hai dòng thơ thể hiện ước muốn tha thiết và chân thành của người con: mong được dành những lời yêu thương, sự quan tâm, vỗ về để làm dịu đi những tháng ngày tuổi già cô đơn và đầy hi sinh của mẹ. Đó là lời tri ân sâu sắc của người con dành cho mẹ.

Câu 5:

Biết trân trọng và ghi nhớ công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ.Cần quan tâm, chăm sóc cha mẹ khi còn có thể, nhất là lúc cha mẹ già yếu.Sống yêu thương, có trách nhiệm, luôn biết ơn và thể hiện tình cảm với đấng sinh thành.









Câu 1:

Bài làm

Mùa thu Hà Nội từ lâu đã đi vào thi ca như một biểu tượng của sự dịu dàng, sâu lắng và gợi nhiều hoài niệm. Trong đoạn thơ trích từ bài Thu Hà Nội, Hoàng Cát đã phác họa một bức tranh thu đậm chất thơ, vừa có vẻ đẹp tự nhiên vừa gợi lên chiều sâu tâm trạng. Hình ảnh “Se sẽ gió heo may, xào xạc lạnh”, “lá vàng khô lùa trên phố bâng khuâng” khiến ta cảm nhận rõ sự chuyển mình dịu nhẹ của đất trời, không khí se lạnh đặc trưng của thu Hà Nội. Cảnh vật như nhuốm màu thời gian và ký ức. Giữa không gian ấy, con người hiện lên với nỗi cô đơn, trầm lặng (“Ta lặng lẽ một mình… Nhớ người xa”), gợi cảm giác buồn man mác, xa xăm. Hình ảnh “Hàng sấu vẫn còn đây quả sót”, “ta nhặt được cả chùm nắng hạ” là nét chấm phá độc đáo cho thấy mùa thu là sự tiếp nối nhẹ nhàng của mùa hè. Vẻ đẹp của mùa thu Hà Nội không chỉ nằm ở thiên nhiên mà còn lắng đọng trong tâm hồn con người, là sự kết tinh giữa cảm xúc và không gian, giữa thơ mộng và hoài niệm.

Câu 2:



Câu 1: —Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là biểu cảm.

Câu 2:

Những từ ngữ thể hiện năm khốn khó “Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở” “Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn “Anh em con chịu đói suốt ngày tròn” “Có gì nấu đâu mà nhóm lửa” “Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về…”

→ Những từ ngữ, hình ảnh này gợi tả cuộc sống nghèo khổ, thiếu thốn, thiên tai, và sự vất vả, tảo tần của mẹ trong thời gian khó khăn.

Câu 3:

→ Biện pháp tu từ: Ẩn dụ và nhân hóa: “Tiếng lòng” là ẩn dụ cho nỗi nhớ, tình cảm, tiếng gọi từ trái tim người con. “Chẳng thể nào vang vọng” là nhân hóa cảm xúc, gợi sự bất lực, đau xót khi không thể truyền đạt trọn vẹn tình yêu thương đến mẹ.

→ Tác dụng: Làm nổi bật tình cảm sâu nặng, nỗi đau và sự tiếc nuối của người con khi không thể bày tỏ, báo đáp công ơn mẹ dù lòng luôn hướng về mẹ.

Câu 4:

Câu thơ gợi hình ảnh mẹ tảo tần, lam lũ, vội vã mưu sinh trong buổi chiều tà. “Xộc xệch” không chỉ nói về dáng vẻ vội vã, mà còn gợi ra sự vất vả, nhọc nhằn của mẹ. Đây là biểu tượng cho cuộc đời gian truân, hy sinh thầm lặng của người mẹ vì con cái.

Câu 5:

Thông điệp tâm đắc: Hãy luôn biết ơn và trân trọng tình mẹ, bởi mẹ là người đã hy sinh cả cuộc đời vì con cái, dù trong nghèo khó, gian truân.

Lý do chọn: Bởi đoạn thơ không chỉ là hồi ức cá nhân mà còn đánh thức tình cảm thiêng liêng trong mỗi con người. Nó nhắc ta nhớ về công ơn cha mẹ, về những ngày thơ ấu thiếu thốn nhưng chan chứa yêu thương, và thôi thúc ta sống tốt hơn, yêu thương nhiều hơn.