

Lê Khánh Ngọc
Giới thiệu về bản thân



































a. Tính chất nhiệt đới ẩm gió mùa thể hiện trong lớp phủ thổ nhưỡng của nước ta:
Hình thành đất feralit phổ biến ở vùng đồi núi, do quá trình phong hóa mạnh mẽ.
Đất phù sa màu mỡ ở đồng bằng do sông ngòi bồi đắp.
Độ ẩm cao làm đất dễ bị rửa trôi, xói mòn, nhất là ở miền núi.
b. Nguyên nhân suy giảm tài nguyên sinh vật ở nước ta:
Nạn phá rừng, khai thác gỗ bừa bãi làm mất môi trường sống của nhiều loài.
Săn bắt động vật hoang dã trái phép.
Ô nhiễm môi trường nước, đất, không khí.
Biến đổi khí hậu, thời tiết khắc nghiệt ảnh hưởng đến hệ sinh thái.
Nếu cần giải thích thêm, bạn cứ hỏi nhé!
a. Những nét chính về tình hình kinh tế thời Nguyễn:
Nông nghiệp: Ruộng đất bị tập trung vào tay địa chủ, nông dân mất đất, đời sống khó khăn. Nhà nước tổ chức khai hoang nhưng hiệu quả thấp.
Công thương nghiệp: Bị kìm hãm do chính sách "bế quan tỏa cảng", hạn chế giao thương với nước ngoài. Thủ công nghiệp đình trệ.
b. Tình hình xã hội thời Nguyễn và suy nghĩ từ các cuộc khởi nghĩa:
Xã hội có sự phân hóa sâu sắc giữa giai cấp thống trị và nhân dân.
Đời sống nhân dân cực khổ do thuế khóa nặng nề, chế độ lao dịch khắc nghiệt.
Nhiều cuộc khởi nghĩa nổ ra (như khởi nghĩa Phan Bá Vành, Cao Bá Quát...) chứng tỏ sự bất mãn cao độ của nhân dân, phản ánh sự suy yếu của triều đình
Bài thơ Làm lẽ thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc qua sự đồng cảm với số phận người phụ nữ, lên án xã hội phong kiến bất công và khẳng định khát vọng hạnh phúc. Hồ Xuân Hương đã bày tỏ nỗi xót xa trước cảnh cô đơn, tủi hờn của người vợ lẽ khi bị chồng lạnh nhạt, bạc bẽo. Đồng thời, bài thơ cũng tố cáo chế độ đa thê đã tước đoạt quyền được yêu thương, khiến người phụ nữ phải sống trong cam chịu và đau khổ. Không chỉ vậy, câu kết “Thà trước thôi đành ở vậy xong” thể hiện ý thức phản kháng, khẳng định quyền lựa chọn hạnh phúc của người phụ nữ. Như vậy, bài thơ không chỉ bày tỏ niềm thương cảm mà còn là tiếng nói đòi quyền sống, quyền hạnh phúc cho họ.
Trong bài thơ Làm lẽ, Hồ Xuân Hương đã sử dụng nhiều thành ngữ dân gian như “năm thì mười họa”, “cố đấm ăn xôi”, “xôi lại hẩm”, “làm mướn không công” để diễn tả nỗi đau và sự bất công mà người vợ lẽ phải chịu đựng. Thành ngữ "năm thì mười họa" thể hiện sự thưa thớt, hiếm hoi, ám chỉ việc người chồng ít khi đoái hoài đến vợ lẽ, khiến họ rơi vào cảnh cô đơn, lẻ loi. Tiếp đó, "cố đấm ăn xôi" diễn tả sự cam chịu, nhẫn nhục của người phụ nữ với hy vọng có được hạnh phúc, nhưng cuối cùng "xôi lại hẩm", nghĩa là những gì họ nhận được chẳng như mong đợi, thậm chí còn mang lại đau khổ. Không chỉ vậy, thành ngữ "làm mướn không công" còn nhấn mạnh sự bất công trong số phận của người vợ lẽ khi phải hy sinh, phục vụ nhưng lại không được đền đáp. Việc sử dụng thành ngữ giúp bài thơ thêm súc tích, giàu hình ảnh, gần gũi với ngôn ngữ đời thường, qua đó khắc họa rõ nét tâm trạng tủi hờn, uất ức của người phụ nữ trong xã hội phong kiến, đồng thời thể hiện sự phê phán mạnh mẽ chế độ đa thê bất công.