Dương Kiều Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Kiều Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong thời đại công nghệ số phát triển mạnh mẽ, trí tuệ nhân tạo (AI) đang ngày càng đóng vai trò quan trọng trong đời sống con người. Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá mức vào AI lại đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. AI giúp con người tiết kiệm thời gian, tăng hiệu suất lao động và hỗ trợ giải quyết nhiều công việc phức tạp. Nhưng nếu quá lệ thuộc vào công nghệ, con người có thể dần mất đi khả năng tư duy độc lập, sáng tạo và kỹ năng sống thực tế. Nhiều người hiện nay dần ỷ lại vào AI để làm thay mọi việc, từ học tập đến ra quyết định, điều này có thể làm giảm đi sự chủ động và khả năng giải quyết vấn đề trong cuộc sống. Công nghệ chỉ là công cụ phục vụ con người, không thể thay thế hoàn toàn trí tuệ và cảm xúc con người. Do đó, chúng ta cần sử dụng AI một cách thông minh, hợp lý và có chọn lọc, để vừa tận dụng được lợi ích, vừa giữ được bản chất, giá trị của con người trong thời đại số.

Câu 2

Bài thơ “Đừng chạm tay” của Vũ Thị Huyền Trang là một thi phẩm nhẹ nhàng, sâu lắng, mang đậm chất triết lý và nhân văn. Qua hình ảnh cụ già ngồi bên con dốc và cuộc hành trình của người khách lạ, nhà thơ đã khơi gợi những suy ngẫm về ký ức, tuổi già, thời gian, và cả sự thấu cảm giữa con người với nhau. Tác phẩm không chỉ là một cuộc gặp gỡ giữa hai con người, mà còn là cuộc đối thoại giữa hiện tại và quá khứ, giữa sự tò mò và những điều cần được tôn trọng.


Về nội dung, bài thơ mở đầu bằng hình ảnh cụ già ngồi sưởi nắng – một hình ảnh quen thuộc, mang nét bình dị và gần gũi. Tuy nhiên, khi khách hỏi đường và đi theo chỉ tay của cụ, hành trình ấy không dẫn đến một nơi chốn cụ thể nào, mà lại đưa người khách bước vào “thế giới một người già”. Đó là một thế giới riêng biệt, thưa vắng dấu chân người, không có trên bản đồ du lịch, không mang tính khám phá hay trải nghiệm như người ta mong đợi, mà chỉ là những mảnh ký ức tĩnh lặng, nguyên sơ. Chính điều đó làm nổi bật thông điệp của bài thơ: ký ức của người già không phải là nơi ai cũng có thể hiểu hay bước vào một cách dễ dàng.


Khách đã kỳ vọng sẽ đến một nơi nào đó có dấu ấn rõ ràng, nhưng thực tế chỉ là tiếng gió reo, núi sẻ, đồng san, và cả những khối bê tông lạnh lẽo – biểu tượng cho sự đổi thay, cho những mất mát không thể phục hồi. Những hình ảnh ấy khiến người đọc liên tưởng đến sự xung đột giữa ký ức và hiện tại, giữa quá khứ gắn bó với thiên nhiên và hiện tại khô cứng bởi bê tông, hiện đại hóa. Cuối cùng, khách trở lại con dốc, định nói điều gì đó với cụ già, nhưng rồi lại im lặng, vì nhận ra rằng: “Đừng khuấy lên ký ức một người già”. Câu thơ kết bài vừa là một lời nhắc nhở đầy tinh tế, vừa thể hiện sự thấu cảm và trân trọng dành cho quá khứ, cho những điều thiêng liêng đã đi qua.


Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng kết cấu lớp lang, theo hành trình cảm xúc của người khách từ tò mò, khám phá đến thấu hiểu và im lặng. Giọng điệu thơ nhẹ nhàng, chậm rãi, giàu chất tự sự, gợi cảm giác như đang kể lại một câu chuyện đời thường nhưng đầy suy ngẫm. Hình ảnh thơ giản dị, gần gũi nhưng có tính biểu tượng cao: cụ già – biểu tượng của ký ức; con dốc – biểu tượng cho ranh giới giữa hiện tại và quá khứ; và hành trình của khách – hành trình đi vào thế giới nội tâm người khác. Đặc biệt, câu kết bài với cụm từ “đừng khuấy lên” mang sức gợi mạnh mẽ, thể hiện sự tôn trọng cần thiết dành cho những miền ký ức dễ vỡ, dễ tổn thương.


Tóm lại, “Đừng chạm tay” là một bài thơ sâu sắc về con người, ký ức và thời gian. Tác phẩm không chỉ nói lên sự cô đơn, trầm lặng của người già mà còn khơi gợi cách ứng xử đầy tinh tế của con người hiện đại với quá khứ – rằng, đôi khi, im lặng và tôn trọng chính là cách thể hiện sự yêu thương chân thành nhất.




Câu 1: Những phương thức biểu đạt là thuyết minh, miêu tả,tự sự, biểu cảm

Câu 2: Ứng dụng Sakura AI Camera ra đời do nhiều chính quyền địa phương ở Nhật Bản không thể thu thập đầy đủ dữ liệu để bảo tồn hoa anh đào vì thiếu lao động và ngân sách

Câu3: nhan đề nêu được việc Nhật Bản ứng dụng AI để bảo tồn hoa anh đào. Sapo mô tả được cách người dân có thể góp phần bảo vệ cây thông qua một ứng dụng AI

Câu 4: tác dụng là tăng tính trực quan, sinh động, tạo sự hấp dẫn, khẳng định thực tế, hiện đại

Câu 5: một số lĩnh vực có ý tưởng ứng dụng AI vào đời sống như là: y tế,giáo dục,nông nghiệp, giao thông,..

Câu 1: Những phương thức biểu đạt là thuyết minh, miêu tả,tự sự, biểu cảm

Câu 2: Ứng dụng Sakura AI Camera ra đời do nhiều chính quyền địa phương ở Nhật Bản không thể thu thập đầy đủ dữ liệu để bảo tồn hoa anh đào vì thiếu lao động và ngân sách

Câu3: nhan đề nêu được việc Nhật Bản ứng dụng AI để bảo tồn hoa anh đào. Sapo mô tả được cách người dân có thể góp phần bảo vệ cây thông qua một ứng dụng AI

Câu 4: tác dụng là tăng tính trực quan, sinh động, tạo sự hấp dẫn, khẳng định thực tế, hiện đại

Câu 5: một số lĩnh vực có ý tưởng ứng dụng AI vào đời sống như là: y tế,giáo dục,nông nghiệp, giao thông,..