Tô Thị Trà My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tô Thị Trà My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

                         Bài làm 

Bài thơ "Ca sợi chỉ" của Hồ Chí Minh là một tác phẩm văn chương mang tính chất tượng trưng, sử dụng hình ảnh của sợi chỉ để diễn tả ý nghĩa về sức mạnh của đoàn kết và tình yêu thương trong xã hội. Bài thơ được viết bằng ngôn ngữ đơn giản, gần gũi, nhưng lại chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc.

 

Đầu tiên, bài thơ mô tả về sức mạnh của sợi chỉ. Sợi chỉ được ví như một đóa hoa trong sạch, nhỏ bé nhưng rất quan trọng. Ban đầu, sợi chỉ yếu ớt và dễ đứt, nhưng khi đã thành chỉ, nó vẫn còn yếu và không thể tự mình tồn tại. Tuy nhiên, sợi chỉ lại có khả năng kết nối và liên kết với nhau, tạo thành tấm vải mỹ miều, bền hơn lụa và điều hơn da. Điều này cho thấy sức mạnh của sợi chỉ không chỉ nằm ở cái mỏng manh và yếu đuối của nó, mà còn ở khả năng tạo ra sự đoàn kết và sự liên kết mạnh mẽ.

 

Bài thơ cũng nhấn mạnh về tầm quan trọng của đoàn kết trong xã hội. Hồ Chí Minh gửi thông điệp đến con cháu Hồng Bàng rằng, để phát triển và bảo vệ đất nước, chúng ta cần phải biết kết đoàn và yêu thương nhau. Việt Minh hội - tổ chức cách mạng do Hồ Chí Minh thành lập - được nhắc đến như một ví dụ về sự đoàn kết và tình yêu thương trong cuộc sống. Bài thơ khuyến khích mọi người nhanh chóng tham gia vào Việt Minh hội để cùng nhau xây dựng và bảo vệ đất nước.

 

Từ bài thơ, chúng ta có thể thấy rằng Hồ Chí Minh đã sử dụng hình ảnh của sợi chỉ để truyền tải ý nghĩa về sức mạnh của đoàn kết và tình yêu thương trong xã hội. Dù chỉ là một sợi chỉ nhỏ bé, nhưng khi được kết nối với nhau, chúng có thể tạo ra sự vững mạnh và mạnh mẽ. Bài thơ cũng gợi mở về tầm quan trọng của việc đoàn kết và yêu thương nhau trong cuộc sống hàng ngày, không chỉ trong lĩnh vực chính trị mà còn trong mọi khía cạnh của xã hội.

 

Tổng kết lại, bài thơ "Ca sợi chỉ" của Hồ Chí Minh là một tác phẩm văn chương tượng trưng, sử dụng hình ảnh của sợi chỉ để diễn tả ý nghĩa về sức mạnh của đoàn kết và tình yêu thương trong xã hội. Bài thơ khuyến khích mọi người nhanh chóng tham gia vào Việt Minh hội để cùng nhau xây dựng và bảo vệ đất nước.

Câu 2

                         Bài làm

Từ thuở sơ khai, bởi con người biết tập hợp lại thành một tập hợp lớn, biết gắn kết sức mạnh của các cá thể bằng những nguyên tắc chặt chẽ đã làm nên sức mạnh to lớn nhất trên mặt đất và từng bước chinh phục thế giới tự nhiên.

     Từ bài học đó, nếu bạn muốn có sức mạnh, muốn có thành công, nhất định bạn phải biết đoàn kết. Nếu bạn muốn đi được nhanh, bạn hãy đi một mình. Nếu bạn muốn đi được xa, bạn hãy đi cùng nhau. Một người không thể tạo ra cả thế giới. Nhưng nhiều người và rất nhiều người thì điều đó hoàn toàn khả thi.Câu chuyện bó đũa là một trong những bài học sâu sắc nhất về sức mạnh của tinh thần đoàn kết trong kho tàng trí tuệ của con người. Chuyện kể rằng có một người cha ở cùng ba người con trai. Cả ba người con đều rất chăm chỉ làm lụng. Thế nhưng, hằng ngày, họ lại thường hay cãi cọ nhau chỉ vì những việc nhỏ nhặt. Việc ấy khiến người cha rất buồn lòng. Dù ông khuyên giải nhiều lần nhưng các con ông chẳng nghe. Người cha nghĩ cứ thế này mãi sao được, phải lấy thực tế để dạy chúng vậy.Một hôm, người cha gọi ba người con lại và lấy ra một bó đũa đặt trên bàn. Người cha lấy một sợi dây chỉ đỏ buộc chặt những chiếc đũa vào với nhau rồi nói:Trong ba con, ai có thể bẻ gãy bó đũa này, người đó sẽ được cha để lại mọi thứ.Dù bất ngờ và ngạc nhiên trước hành động của người cha nhưng ba người con trai cũng ngoan ngoãn làm theo. Dù đã gắng hết sức nhưng chẳng ai bẻ nỗi bó đũa đó.Lúc này, người cha bèn tháo sợi dây ra, đưa cho mỗi con một chiếc đũa rồi nói:Bây giờ, các con thử đi, xem có bẻ được không?Ông vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng: Rắc, rắc… Cả ba người con đều bẻ gãy chiếc đũa trong nháy mắt. Người cha trầm ngâm giải thích:Các con cũng giống như ba chiếc đũa này. Khi bó nó lại, nó rất vững chắc. Khi tháo nó ra, nó rất mềm yếu. Nếu các con biết đoàn kết lại thì chẳng bao giờ bị thất bại. Song, nếu các con cứ suốt ngày chỉ biết cãi cọ, làm mất tình nghĩa anh em thì sẽ dễ bị bẻ gãy như những chiếc đũa kia. Sợi chỉ đỏ buộc những chiếc đũa lại với nhau chính là tình yêu thương mà các con có thể dành cho nhau. Hãy nhớ lời cha, khi cha không còn nữa, nhất định các con phải biết yêu thương, đoàn kết với nhau. Không ai có thể chia rẽ các con trừ khi các con muốn làm điều đó. Đoàn kết sẽ làm nên sức mạnh vô địch.Cả ba người con trai đều đã hiểu lời người cha dạy. Từ đó trở đi, họ biết sống hòa thuận nhau, đồng tâm hiệp lực, làm gì cũng có nhau. Vì thế mà cuộc sống của họ ngày càng khấm khá, tươi đẹp hơn.Nếu tất cả mọi người cùng nhau tiến về phía trước, thì thành công sẽ tự nó sẽ tìm đến. Những cây liễu yếu ớt kiên trì lớn lên từng ngày cho tới một hôm tán lá của nó kết thành một bức tường chống lại cơn gió. Một cành củi khô sẽ bị cuốn trôi trong dòng nước nhưng nhiều cành củi khô kết lại với nhau đến một lúc nào đó nó sẽ làm thành bức tường ngăn dòng nước lại. Khi đứng riêng rẽ, mỗi chúng ta chỉ là một giọt nước. Khi đứng cùng nhau, chúng ta là đại dương. Không ai trong chúng ta mạnh bằng tất cả chúng ta. Nhiều người chúng ta có thể làm được nhiều hơn là một số chúng ta, nhưng không ai trong chúng ta có thể làm được nhiều như tất cả chúng ta. Bởi thế, không có gì đáng kinh ngạc khi bạn nhìn thấy cảnh hàng triệu con kiến nhỏ có thể xẻ thịt một con voi. Dòng nước mềm yếu có thể làm nên cơn cơn lũ khủng khiếp. Những hạt cát bé nhỏ có thể ngăn cách biển cả. Một cơn mưa có thể giải cứu cánh đồng đang kì khô hạn.

       Sức mạnh của đoàn kết được kết hành từ tình yêu thương, niềm tin tưởng và lợi ích của tập thể và cá nhân. Không ai đoàn kết mà không có một mục đích nào. Muốn làm nên điều vĩ đại, chắc chắn, bạn cần có một tập thể vĩ đại.

 

Câu 1: 

                         Bài làm

         Trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ", diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được thể hiện rõ ràng và sâu sắc. Ban đầu, Chi-hon cảm thấy bực tức và trách móc mọi người trong gia đình vì đã không đón bố mẹ ở ga tàu điện ngầm. Tuy nhiên, khi phải đối mặt với tình trạng hỗn loạn ở ga, cô nhận ra rằng mẹ mình cũng đã trải qua cảm giác tương tự và bắt đầu cảm thấy nỗi ân hận, day dứt. Những ký ức về mẹ từ thuở nhỏ dần trỗi dậy, làm cho Chi-hon ngập tràn trong cảm giác tội lỗi vì sự vô tâm của mình. Cô hối tiếc vì đã không thấu hiểu và trân trọng những điều mẹ làm cho cô, nhận ra mình đã thiếu sót và vô trách nhiệm. Tình cảm, suy nghĩ và cảm xúc của Chi-hon là một hành trình tự vấn, tự trách, và cuối cùng là sự nhận thức về tình mẫu tử sâu đậm, tình yêu và sự hy sinh mà mẹ dành cho cô. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp về giá trị của tình cảm gia đình và tầm quan trọng của việc chăm sóc, yêu thương những người thân yêu khi còn có thể.

Câu 2: 

                              Bài làm

        Kí ức về những người thân yêu là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mỗi con người. Những kỉ niệm về họ không chỉ là những khoảnh khắc đáng nhớ mà còn mang ý nghĩa sâu sắc, tạo nên bản sắc cá nhân và là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn trong hành trình sống.

       Kí ức là những trải nghiệm, sự kiện đã qua được lưu giữ trong tâm trí con người. Đây là những hình ảnh, cảm xúc và suy nghĩ mà chúng ta từng trải qua và còn đọng lại trong tâm trí. Kí ức về những người thân yêu là những khoảnh khắc, kỉ niệm liên quan đến gia đình, bạn bè và những người quan trọng trong cuộc đời chúng ta. Những kỉ niệm này không chỉ là những dấu ấn về quá khứ mà còn mang ý nghĩa sâu sắc, tạo nên bản sắc cá nhân và là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn trong hành trình sống.

        Kí ức về những người thân yêu giúp định hình nên bản sắc cá nhân của mỗi chúng ta. Những trải nghiệm, bài học và tình cảm mà chúng ta nhận được từ gia đình, bạn bè, người thân tạo nên những giá trị, nguyên tắc sống và tính cách của chúng ta. Những kí ức về cha mẹ, ông bà, anh chị em và bạn bè thân thiết giúp chúng ta hiểu rõ hơn về chính mình, về nguồn gốc và những giá trị cốt lõi mà chúng ta được thừa hưởng.

       Trong cuộc sống, không tránh khỏi những lúc chúng ta phải đối mặt với khó khăn, thử thách. Chính trong những khoảnh khắc đó, kí ức về những người thân yêu trở thành nguồn động viên to lớn, giúp chúng ta có thêm sức mạnh để vượt qua mọi trở ngại. Nhớ lại những lời động viên, những cái ôm ấm áp hay những kỉ niệm vui vẻ bên gia đình, bạn bè có thể giúp chúng ta lấy lại niềm tin và nghị lực để tiếp tục chiến đấu với những khó khăn.

         Kí ức về những người thân yêu cũng giúp duy trì và gắn kết các mối quan hệ gia đình, tạo nên những truyền thống tốt đẹp. Những kỉ niệm về các dịp lễ, tết, những bữa cơm gia đình ấm cúng hay những chuyến du lịch cùng nhau đều là những kí ức quý báu, góp phần làm cho gia đình thêm khăng khít, gắn bó. Thông qua việc gìn giữ và truyền đạt những kí ức này cho thế hệ sau, chúng ta không chỉ duy trì được truyền thống gia đình mà còn giáo dục con cháu về những giá trị đạo đức, nhân văn.

        Cuối cùng, kí ức về những người thân yêu mang lại cho chúng ta sự bình yên và hạnh phúc. Nhớ về những khoảnh khắc đáng nhớ bên gia đình và bạn bè có thể giúp chúng ta cảm thấy yêu đời hơn, biết trân trọng những gì mình đang có và sống một cách tích cực hơn. Những kí ức này như một chiếc neo giữ chúng ta lại giữa biển đời xô bồ, giúp chúng ta cảm thấy an yên và hạnh phúc hơn trong cuộc sống hàng ngày.

         Những tấm gương nổi tiếng về việc gìn giữ kí ức về người thân yêu có thể kể đến như Helen Keller, người luôn ghi nhớ và trân trọng những bài học quý giá từ người thầy của mình, Anne Sullivan. Kí ức về sự dạy dỗ, chăm sóc của Anne đã trở thành nguồn động viên lớn lao giúp Helen vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. 

       Tuy nhiên, có những người lại không chú trọng vào kí ức gia đình, họ cho rằng việc sống với hiện tại và hướng tới tương lai mới là quan trọng. Họ tin rằng kí ức có thể khiến họ bị vướng mắc vào quá khứ, làm mất đi cơ hội và động lực để tiến bước. Tuy vậy, việc không nhìn lại quá khứ cũng có thể làm mất đi những giá trị và bài học quý giá mà chúng ta có thể học hỏi từ những người thân yêu.

        Tóm lại, kí ức về những người thân yêu có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi con người. Chúng giúp định hình bản sắc cá nhân, mang lại sức mạnh tinh thần, gắn kết gia đình và mang lại sự bình yên, hạnh phúc. Chính vì vậy, chúng ta nên trân trọng và gìn giữ những kí ức này như những báu vật quý giá trong cuộc sống. Đồng thời, cần nhận thức rằng việc học hỏi từ quá khứ và sống trong hiện tại không hề mâu thuẫn, mà ngược lại, sẽ giúp chúng ta có một cuộc sống ý nghĩa và trọn vẹn hơn.

Câu 1:

Ngôi kể: ngôi thứ nhất 

Câu 2: 

Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của Chi-hon(hạn tri)

Câu 3:

Biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong đoạn văn trên là đối lập thời gian>< không gian

 Bằng biện pháp nghệ thuật đối lập làm nổi bật sự hối tiếc và cảm giác tội lỗi của Chi-hon khi cô đang bận rộn với sự nghiệp cá nhân ở một nơi xa trong khi mẹ cô lạc mất tại Seoul. Điều này nhấn mạnh sự vắng mặt của cô trong những khoảnh khắc quan trọng và sự vô tâm của cô đối với mẹ.

Câu 4:

Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của Chi-hon bao gồm sự kiên cường, tận tụy và yêu thương con cái. 

Câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống...”.

Câu 5:

Chi-hon hối tiếc vì đã không thấu hiểu và trân trọng những hy sinh của mẹ khi còn có thể. Cô nhận ra mình đã vô tâm và thiếu quan tâm đến mẹ, đặc biệt là trong những khoảnh khắc quan trọng. Những hành động vô tâm, thiếu sự quan tâm và lắng nghe có thể gây tổn thương sâu sắc đến những người thân yêu của chúng ta. Khi không nhận ra sự hy sinh và tình yêu thương của họ, chúng ta có thể khiến họ cảm thấy bị lãng quên và không được trân trọng. Điều này dẫn đến sự đau khổ và mất mát, không chỉ cho họ mà còn cho chính chúng ta khi cuối cùng nhận ra sự vô tâm của mình. Vì vậy, hãy luôn biết ơn và thể hiện tình yêu thương đối với những người thân yêu khi còn có thể.