

Trần Thị Trang
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1. Tính sáng tạo là một phẩm chất thiết yếu, đóng vai trò quan trọng đối với thế hệ trẻ trong thời đại hiện nay. Trong một xã hội không ngừng thay đổi, sáng tạo giúp các bạn trẻ thích ứng linh hoạt, giải quyết vấn đề hiệu quả và tạo ra những giá trị mới cho cộng đồng. Người trẻ có tư duy sáng tạo sẽ không ngại thử thách, sẵn sàng đổi mới trong học tập, công việc và cả cuộc sống thường ngày. Nhờ đó, họ có thể làm chủ tri thức, phát minh ra công nghệ, sản phẩm, ý tưởng độc đáo góp phần thúc đẩy sự phát triển của xã hội. Không chỉ vậy, sáng tạo còn giúp người trẻ phát triển cá tính, khẳng định bản thân, vươn lên khẳng định vị trí trong cộng đồng toàn cầu. Tuy nhiên, để phát huy tính sáng tạo, người trẻ cần không ngừng học hỏi, rèn luyện kỹ năng tư duy độc lập, dám nghĩ, dám làm và không ngại thất bại. Như vậy, sáng tạo chính là “chìa khóa vàng” mở cánh cửa tương lai cho thế hệ trẻ trong hành trình khẳng định chính mình
Câu 2
Nguyễn Ngọc Tư – cây bút tài hoa của văn học Nam Bộ – luôn khiến người đọc rung động bởi những câu chuyện dung dị, chân thực nhưng giàu chiều sâu nhân văn. Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo đã góp phần khắc họa hình ảnh con người Nam Bộ với những vẻ đẹp đáng quý: giàu lòng nhân ái, thủy chung, chịu thương chịu khó và có bản lĩnh vươn lên giữa dòng đời ngược xuôi. Phi là một người trẻ lớn lên trong thiếu thốn cả vật chất lẫn tình cảm. Không cha, mẹ đi lấy chồng từ sớm, Phi được bà ngoại nuôi lớn trong những năm tháng đầy tổn thương. Dù vậy, ở Phi không có sự oán trách hay buông xuôi mà là sự âm thầm chịu đựng và lòng biết ơn. Anh thương ngoại, ngoan ngoãn, lễ phép và vẫn cố gắng sống tốt trong sự lạc lõng của mình. Cái “lôi thôi” của Phi không phải là sự buông thả mà là vết hằn của cô đơn, là biểu hiện của một tâm hồn từng chịu nhiều hụt hẫng. Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, phẩm chất tử tế, giàu tình cảm của Phi vẫn bừng lên – như khi anh đón nhận con bìm bịp ông Sáu gửi gắm, như một sợi dây tình nghĩa không lời. Trong khi đó, ông Sáu Đèo là nhân vật già – nhưng không “già nua” trong cách sống. Ông mang theo cả một đời đi tìm bóng dáng người vợ đã bỏ ông mà đi sau một lần cãi vã. Câu chuyện tưởng chừng chỉ là chuyện riêng của một người già cô đơn, nhưng lại mang đậm nét nhân văn. Gần bốn mươi năm, ba mươi ba lần chuyển nhà chỉ để tìm gặp lại người xưa – không để níu kéo, chỉ để “xin lỗi” – đã cho thấy một trái tim thủy chung và đầy nhân hậu. Ông Sáu Đèo còn là người sống trọn nghĩa, trọn tình. Dù nghèo, ông vẫn yêu thương con vật như ruột thịt, tin tưởng giao lại nó cho Phi như một sự kế thừa tình cảm, một niềm tin vào con người. Hai con người – một già, một trẻ – gặp nhau giữa "biển người mênh mông", kết nối bằng những yêu thương thầm lặng, đã gợi nên hình ảnh con người Nam Bộ vừa phóng khoáng, gần gũi, lại sâu sắc và chan chứa tình người. Họ không cần những lời hoa mỹ, không sống phô trương, nhưng ẩn sau lớp vỏ ngoài mộc mạc ấy là một thế giới nội tâm đầy yêu thương, nghĩa tình và thủy chung son sắt. Nguyễn Ngọc Tư đã dùng ngòi bút tinh tế của mình để khắc họa hình ảnh những con người miền Tây không chỉ mang âm hưởng đặc trưng của vùng sông nước, mà còn mang theo những giá trị nhân văn sâu sắc của con người Việt Nam: biết yêu, biết thương, biết giữ những điều tưởng như nhỏ nhoi nhưng lại làm nên cái đẹp bền bỉ trong đời sống.
Câu 1. Kiểu văn bản của ngữ liệu trên là:Thuyết minh. Câu 2. Liệt kê một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi là: - Người buôn bán và người mua đều đi bằng xuồng, ghe. - Những chiếc xuồng con len lỏi khéo léo giữa hàng trăm ghe thuyền mà hiếm khi có va quệt xảy ra. - Cách rao hàng bằng “cây bẹo”: treo hàng hoá trên sào tre để khách nhìn thấy từ xa. - Cây bẹo có thể treo trái cây, rau củ, thậm chí là tấm lá để rao bán ghe. - Cách rao hàng bằng âm thanh: tiếng kèn tay, kèn chân, tiếng rao của các cô gái bán đồ ăn, thức uống. Câu 3.
Tên các địa danh trong văn bản là: Cái Bè, Cái Răng, Ngã Bảy...) Tác dụng:Tăng tính chân thực và sinh động cho văn bản.Gợi cho người đọc hình dung rõ hơn về sự đa dạng, phong phú của các chợ nổi ở miền Tây.Thể hiện bản sắc văn hoá vùng miền, tạo dấu ấn địa phương rõ rệt. Câu 4.
Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ được sử dụng là:Cây bẹo (dùng để treo hàng hóa), tiếng kèn (âm thanh rao hàng)...
tác dụng:Thu hút sự chú ý của khách hàng từ xa.Giúp việc rao bán trở nên thuận tiện, nhanh chóng và thú vị hơn.Tạo nét đặc trưng độc đáo, mang đậm bản sắc văn hoá của chợ nổi miền Tây. Câu 5. Chợ nổi không chỉ là nơi giao thương, buôn bán hàng hoá mà còn là một phần không thể thiếu trong đời sống văn hoá của người dân miền Tây. Chợ nổi phản ánh nếp sống sông nước, sự khéo léo, linh hoạt của người dân nơi đây. Ngoài ra, nó còn góp phần phát triển du lịch, giữ gìn và quảng bá bản sắc văn hoá đặc trưng của vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
a )Thành tựu cách mạng công nghiệp lần thứ tư là:
+Kinh tế tăng trưởng nhanh nhờ khoa học công nghệ
+ Năng suất lao động tăng
+Hiệu quả kinh tế lớn
+Đưa loài người bước sang nền văn minh thông tin
+Thúc đẩy quá trình toàn cầu hoá mạnh mẽ
+Giúp giải phóng sức lao động của con người, đặc biệt trong lĩnh vực nguy hiểm
+Số lượng công nhân có tri thức ngày càng tăng
+Tiết kiệm thời gian lao động
Mở rộng giao lưu
b) Nếu là một trong những người nhận được thông tin đó, em nên xử lí đúng là:
+Kiểm tra nguồn thông tin
+Cẩn trọng với thông tin gây sốc hoặc kích động
+Không vội chia sẻ khi chưa chắc chắn
+Tìm hiểu và phân tích thông tin
1Những câu nói về trẻ thơ:
+ Trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm
+ Chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hệt sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,.... Tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều. Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được.
+ Bản chất của trẻ em là nghệ thuật
+ Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người
Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy nhằm nhấn mạnh nghệ thuật qua cái nhìn của trẻ em là nghệ thuật chân thật, chân chính nhất và tuổi thơ là lúc chúng ta có thể dễ dàng cảm nhận tư vị của cái đẹp.
2Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ là giàu lòng đồng cảm.
- Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở tác giả phát hiện “bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”. Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thành sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu. Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hồn nhiên cây cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chung chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều.
1 Văn bản nói về tấm lòng đồng cảm không chỉ của đứa bé hay người họa sĩ mà còn cả sự đồng cảm của mọi nghề nghiệp. Người nghệ sĩ cũng giống như trẻ em, luôn đồng cảm với mọi sự vật, kể cả những đồ vật từ cái bàn, cái ghế đến bông hoa, cây cỏ,...
Văn bản khẳng định quan niệm của tác giả về lòng đồng cảm của người nghệ sĩ và tôn trọng, ngợi ca tấm lòng đồng cảm của trẻ em.
2Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này.Bấy giờ tôi mới sực nhận ra đó là tâm cảnh trước cái đẹp, là thủ pháp thường dùng trong văn miêu tả, là vấn đề cấu trúc thường gặp trong hội hoạ. Những thứ đó đều được phát triển ra từ sự đồng cảm. Người bình thường chỉ có thể đồng cảm với đồng loại hoặc cùng lắm là với động vật mà thôi, còn nghệ sĩ lại có lòng đồng cảm bao la quảng đại như tấm lòng trời đất, trải khắp vạn vật có tình cũng như không có tình.
3Cách mở đầu bài viết bằng một câu chuyện gây ra sự tò mò trong lòng bạn đọc, bạn đọc sẽ muốn khám phá câu chuyện mở đầu sẽ gợi dẫn ra điều gì ở phía sau.
1,Trước một gốc cây, nhà khoa học thấy được tính chất và trạng thái của nó, bác làm vườn thấy sức sống của nó, chú thợ mộc thấy chất liệu của nó, anh hoạ sĩ thấy dáng vẻ của nó. Ba người kia đều có mục đích, đều nghĩ tới quan hệ nhân quả của cái cây, còn anh hoạ sĩ lại chỉ thưởng thức dáng vẻ của cái cây hiện tại, không còn mục đích nào khác.
2Thế nên anh hoạ sĩ thường nhìn thấy khía cạnh hình thức, chứ không phải khía cạnh thực tiễn. Nói cách khác là chỉ thấy thế giới của Mĩ chứ không phải thế giới của Chân và Thiện