

Nguyễn Châu Anh
Giới thiệu về bản thân



































Trong thời đại tri thức ngày nay, việc học không chỉ giới hạn trong lớp học hay dưới sự hướng dẫn của thầy cô giáo. Để có thể tiếp thu hiệu quả, phát triển toàn diện và thích nghi với sự thay đổi không ngừng của xã hội, mỗi học sinh cần hình thành và nuôi dưỡng ý thức tự học. Vậy vì sao học sinh cần có ý thức tự học? Câu trả lời nằm ở vai trò thiết yếu của tự học đối với quá trình học tập, rèn luyện nhân cách và chuẩn bị cho tương lai. Trước hết, tự học giúp học sinh chủ động nắm bắt kiến thức. Trong nhà trường, thời gian học tập trên lớp có giới hạn, giáo viên không thể truyền tải tất cả mọi kiến thức một cách chi tiết và đầy đủ. Nếu chỉ dựa vào những gì được dạy trên lớp, học sinh sẽ khó nắm vững kiến thức sâu rộng, đặc biệt là trong những môn học đòi hỏi tư duy và sự tìm tòi như Toán học, Ngữ văn hay Khoa học tự nhiên. Khi có ý thức tự học, học sinh sẽ biết cách đọc thêm tài liệu, luyện tập thêm bài tập, tìm hiểu những nội dung mở rộng. Nhờ đó, các em sẽ hiểu bài sâu hơn, nhớ lâu hơn và học tập hiệu quả hơn. Thứ hai, tự học rèn luyện cho học sinh tính tự lập và kỹ năng giải quyết vấn đề. Quá trình tự học đòi hỏi học sinh phải biết sắp xếp thời gian, lập kế hoạch, xác định mục tiêu và kiên trì thực hiện. Những kỹ năng này không chỉ cần thiết trong học tập mà còn vô cùng quan trọng trong cuộc sống sau này. Người có ý thức tự học thường là người biết tự chịu trách nhiệm với bản thân, không trông chờ hay phụ thuộc vào người khác. Khi gặp khó khăn trong học tập, thay vì bỏ cuộc hay chờ sự trợ giúp, học sinh biết cách tự tìm kiếm giải pháp, từ đó trưởng thành hơn trong tư duy và hành động. Thứ ba, ý thức tự học giúp học sinh phát triển khả năng tư duy sáng tạo và năng lực cá nhân. Trong thời đại công nghệ và thông tin bùng nổ như hiện nay, người học không chỉ cần kiến thức mà còn cần khả năng phân tích, tổng hợp, chọn lọc và ứng dụng thông tin. Tự học không chỉ dừng lại ở việc đọc sách hay làm bài, mà còn là quá trình khám phá những điều mới mẻ, tự đặt câu hỏi và tự tìm câu trả lời. Điều này kích thích sự sáng tạo, khơi dậy niềm say mê học tập và khám phá của mỗi học sinh. Hơn nữa, khi tự học theo sở thích hoặc định hướng cá nhân, học sinh sẽ có cơ hội phát triển năng lực riêng, tạo nền tảng vững chắc cho nghề nghiệp tương lai. Cuối cùng, tự học là một kỹ năng sống suốt đời. Trong cuộc sống hiện đại, tri thức không ngừng thay đổi và phát triển. Kiến thức hôm nay có thể lỗi thời vào ngày mai. Người thành công không phải là người biết tất cả, mà là người biết cách học hỏi không ngừng. Ý thức tự học được hình thành từ khi còn là học sinh sẽ là hành trang quý báu giúp các em thích nghi và tiến bộ trong mọi hoàn cảnh. Tóm lại, học sinh cần có ý thức tự học vì đó là yếu tố quyết định sự chủ động trong tiếp thu kiến thức, giúp rèn luyện tính tự lập, phát triển tư duy sáng tạo và hình thành kỹ năng học tập suốt đời. Tự học không phải là nhiệm vụ nặng nề, mà là con đường giúp mỗi học sinh trở thành người học tập tích cực, độc lập và thành công trong tương lai.
Câu 1 : Tự sự, miêu tả, biểu cảm
Câu 2 : Tình yêu quê hương sâu sắc và sự gắn bó tha thiết với cảnh vật, con người nơi làng quê Việt Nam
Câu 3 : a) Sự triển khai ý từ nhỏ đến lớn, từ cụ thể đến khái quát
b) phép liên kết : phép nối
Câu 4 : Một số từ ngữ, hình ảnh là: Thân thiết, gắn bó, lưu luyến,… Cảm nhận về cái tôi của tác giả là : cái tôi của tác giả thể hiện là một người nhạy cảm, giàu tình yêu quê hương và gắn bó sâu sắc với những giá trị truyền thống dân tộc Câu 5 : tác giả
Câu 6 : Câu văn thể hiện một thông điệp sâu sắc về giá trị của truyền thống và tấm lòng thành kính trong văn hóa dân gian. Dù mâm lễ có sang trọng đến đâu, nếu thiếu đĩa xôi nấu bằng lá rau cúc – một món ăn mang đậm bản sắc quê hương – thì vẫn chưa trọn vẹn. Điều đó cho thấy phong tục truyền thống và sự chân thành mới là điều cốt lõi, không thể thay thế trong đời sống tâm linh. Tác giả muốn nhấn mạnh rằng giữ gìn bản sắc quê hương và đặt cái tâm vào mỗi việc làm mới là điều thiêng liêng nhất. Đây là lời nhắc nhở trân trọng những gì mộc mạc, giản dị mà đầy ý nghĩa trong cuộc sống thôn quê.
Dân tộc Việt Nam từ ngàn đời nay luôn tự hào với truyền thống nhân ái, tương thân tương ái, trong đó nổi bật là truyền thống “Lá lành đùm lá rách”. Câu tục ngữ giản dị mà sâu sắc này đã ăn sâu vào tâm thức của bao thế hệ người Việt, trở thành một trong những giá trị đạo đức quan trọng, góp phần làm nên bản sắc văn hóa dân tộc. Trong thời đại hiện nay, khi xã hội ngày càng phát triển và biến đổi nhanh chóng, việc gìn giữ truyền thống “Lá lành đùm lá rách” càng trở nên cần thiết và mang nhiều ý nghĩa sâu xa. Trước hết, “Lá lành đùm lá rách” là biểu hiện cao đẹp của lòng nhân ái, sự sẻ chia và tình đoàn kết giữa con người với con người. Từ những ngày đầu dựng nước, ông cha ta đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn, gian khổ bằng tình làng nghĩa xóm, bằng sự đùm bọc lẫn nhau trong hoạn nạn. Tinh thần ấy đã trở thành nền tảng đạo đức, gắn kết mọi người trong cộng đồng thành một khối thống nhất, cùng nhau xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Chính tinh thần đó đã giúp dân tộc ta vượt qua bao cuộc chiến tranh gian khổ và chiến thắng những thiên tai khắc nghiệt. Thứ hai, việc gìn giữ truyền thống này còn góp phần xây dựng một xã hội nhân văn, bền vững và hài hòa. Trong xã hội hiện đại, không ít người còn gặp hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Khi mỗi người biết cảm thông, chia sẻ, biết dang tay nâng đỡ những mảnh đời kém may mắn, thì xã hội sẽ bớt đi những khoảng cách, giảm thiểu sự phân hóa giàu nghèo, đồng thời lan tỏa sự yêu thương, mang đến niềm tin cho những người yếu thế. Đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là biểu hiện của một xã hội văn minh. Bên cạnh đó, truyền thống “Lá lành đùm lá rách” còn giáo dục thế hệ trẻ về đạo lý làm người, về cách sống yêu thương và biết sống vì người khác. Khi trẻ em được nuôi dưỡng trong một môi trường đầy lòng nhân ái, các em sẽ trưởng thành với ý thức cộng đồng cao, với tinh thần trách nhiệm và trái tim biết sẻ chia. Đó chính là nền móng để xây dựng tương lai tốt đẹp cho đất nước. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại, với nhịp sống nhanh và sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ, lối sống cá nhân và thực dụng đôi khi khiến con người trở nên vô cảm, thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Do đó, càng cần phải gìn giữ, phát huy truyền thống tốt đẹp này, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động cụ thể: giúp đỡ người nghèo, tham gia hoạt động từ thiện, sẻ chia trong những lúc thiên tai, dịch bệnh… Mỗi hành động dù nhỏ nhưng đều góp phần giữ gìn và lan tỏa giá trị của truyền thống ấy trong xã hội hôm nay. Tóm lại, “Lá lành đùm lá rách” không chỉ là một truyền thống, mà còn là biểu tượng của lòng nhân ái và sự đoàn kết dân tộc. Gìn giữ truyền thống ấy chính là gìn giữ cội nguồn yêu thương của dân tộc Việt, là tiếp nối những giá trị cao đẹp để dựng xây một xã hội ngày càng tiến bộ, văn minh và nghĩa tình.
Câu 1 : miêu tả, tự sự, nghị luận
Câu 2 : Ca ngợi món phở – một tinh hoa ẩm thực truyền thống của dân tộc Việt Nam, thể hiện sự gắn bó, tự hào và tình cảm sâu sắc của người Việt đối với món ăn này.
Câu 3 : a) phép liên kết lặp
b) phép nối
Câu 4 : Nhận xét về cái tôi của tác giả trong đoạn văn:Cái tôi của tác giả hiện lên là một người tinh tế, giàu cảm xúc và sâu sắc trong cách cảm nhận cuộc sống. Tác giả dùng những hình ảnh rất bình dị, đời thường như bếp lửa, hàng phở, bác xích lô, khách chờ ăn… để gợi tả một mùa đông đậm chất Việt Nam – không lạnh lẽo mà ấm áp, gần gũi, chan chứa tình người.Cái tôi ấy còn thể hiện tình yêu sâu nặng với văn hóa truyền thống, đặc biệt là hình ảnh phở như một phần không thể thiếu trong ngày Tết. Tác giả không chỉ kể lại một khung cảnh mà còn truyền tải niềm tự hào, sự gắn bó và sự rung động chân thành trước vẻ đẹp bình dị của quê hương, con người và nếp sống Việt.
Câu 5 : “Dùng hình ảnh dạ bình dị để nói lên mùa đông ở Việt Nam tôi cho không gì nên thơ bằng cái hình ảnh một bếp lửa hàng phở…” → Câu văn này bộc lộ sự trân trọng và xúc động của tác giả trước vẻ đẹp giản dị, ấm áp của cuộc sống Việt Nam. Hình ảnh "bếp lửa hàng phở" không chỉ gợi không khí mùa đông mà còn là biểu tượng của tình người, sự sum vầy và hồn quê hương. “Bác mình vai rụt xuống một tí, người nhún nhảy như trẻ em đang thú giời Tết…” → Câu văn này thể hiện sự ấm áp, gần gũi và hóm hỉnh. Qua cái nhìn đầy yêu thương và quan sát tinh tế, tác giả cảm nhận niềm vui hồn nhiên, giản dị của con người trong không khí Tết, qua đó bộc lộ tình cảm yêu mến đối với nếp sống đời thường của người Việt. “Nhà ai cũng bánh chưng, cá kho, thịt đông, nhưng vẫn rất đông người tình cờ mừng tuổi nhau ở những hiệu phở khai trương từ mùng 2 Tết.” → Câu văn cho thấy sự gắn bó sâu sắc của phở với đời sống tinh thần người Việt, đặc biệt là trong dịp Tết – thời điểm sum vầy. Tác giả thể hiện sự tự hào và xúc động khi thấy phở không chỉ là món ăn mà còn là nơi kết nối con người, chứa đựng phong vị truyền thống và tình thân. Tổng kết: Qua những câu văn trên, cảm xúc của tác giả được thể hiện chân thành, tinh tế và sâu lắng, cho thấy cái nhìn yêu thương và đầy tự hào với món phở – biểu tượng văn hóa bình dị mà thiêng liêng của dân tộc Việt.
Câu 6 : Với em, tuổi thơ gắn liền với những buổi chiều theo bà ra chợ, tay cầm que kẹo kéo ngọt lịm, dính cả vào tóc mà vẫn cười toe toét. Mỗi lần nghe tiếng rao "ai xôi lạc, xôi đỗ đen đây..." vang lên đầu ngõ, em lại chạy vội ra mua một gói, vừa ăn vừa tíu tít kể chuyện ở lớp. Những món quà rong ấy tuy đơn sơ nhưng chứa đựng cả một trời ký ức ngọt ngào, bình dị. Em nhớ cái cảm giác háo hức khi được mẹ thưởng cho chiếc bánh rán sau giờ tan học, nhớ tiếng leng keng của xe kem mát lạnh giữa trưa hè. Tuổi thơ em tuy không có đồ chơi đắt tiền, nhưng có đầy ắp yêu thương và những hương vị không thể nào quên.