

🍂 𝑳𝒂́ 𝑪𝒖𝒐̂́𝒊 𝑴𝒖̀𝒂🍂
Giới thiệu về bản thân



































còn
7;35
- "Do you have a dictionary?" Peter asked me. → Peter asked me if I had a dictionary.
- "Do you often go to school by bus?" Van asked me. → Van asked me if I often went to school by bus.
- "What time do you get up every day?" Mai asked me. → Mai asked me what time I got up every day.
- "How many cats do you have?" He asked me. → He asked me how many cats I had.
- "How far is it from Dien Bien to Ha Noi?" She asked me. → She asked me how far it was from Dien Bien to Ha Noi.
- "Are you going to the supermarket tomorrow?" He asked me. → He asked me if I was going to the supermarket the next day.
Áp dụng quy luật:
- Số thứ 1: 1
- Số thứ 2: 1
- Số thứ 3: 1 + 1 = 2
- Số thứ 4: 1 + 2 = 3
- Số thứ 5: 2 + 3 = 5
- Số thứ 6: 3 + 5 = 8
- Số thứ 7: 5 + 8 = 13
- Số thứ 8: 8 + 13 = 21
- Số thứ 9: 13 + 21 = 34
Kết luận: Số cần điền vào dấu ? là 34.
Theo quan điểm của em, việc Thúy làm không sai, nhưng đáng tiếc. Đó là một quyết định xuất phát từ tình thương, sự hy sinh và lòng thấu hiểu hoàn cảnh gia đình. Trong mắt nhiều người, Thúy có thể đã bỏ lỡ cơ hội đổi đời, nhưng trong trái tim cô, đó là cách để không gây thêm gánh nặng cho cha mẹ. Đó là một hành động đầy trách nhiệm và tình cảm.
Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận rằng giáo dục chính là con đường thoát nghèo bền vững nhất. Nếu Thúy mạnh dạn theo đuổi ước mơ, biết tìm kiếm học bổng, sự hỗ trợ từ xã hội, thì có thể cô đã vượt qua được khó khăn. Xã hội ngày nay có nhiều tổ chức, cá nhân sẵn sàng giúp đỡ những học sinh nghèo hiếu học. Vì vậy, thay vì từ bỏ, chúng ta nên khuyến khích những bạn như Thúy dũng cảm bước tiếp.
Tóm lại, hành động của Thúy không sai, mà là một biểu hiện đẹp của tình yêu thương và sự hy sinh. Nhưng cũng là lời nhắc nhở rằng: ước mơ không nên bị giới hạn bởi hoàn cảnh, và xã hội cần dang tay hỗ trợ để những tài năng như Thúy không bị bỏ lỡ. Tham khảo
We should not cut down and burn the forest trees.
🕊️ Bài văn kể về một người chị bị xử bắn trong thời chiến (1966–1979)
Trong ký ức của gia đình tôi, hình ảnh người chị – tên là Lan – luôn hiện lên như một biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Chị sinh ra và lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ nhỏ, chị đã bộc lộ tinh thần yêu nước mãnh liệt, luôn mong muốn góp sức mình cho độc lập tự do.
Năm 1968, khi mới tròn 18 tuổi, chị Lan gia nhập lực lượng giao liên của cách mạng, làm nhiệm vụ chuyển thư, tài liệu và thuốc men qua những vùng địch kiểm soát. Công việc nguy hiểm, nhưng chị chưa bao giờ tỏ ra sợ hãi. Chị thường nói: “Nếu mình không làm, ai sẽ làm? Tổ quốc cần thì mình phải đi.”
Một lần, trong chuyến công tác qua vùng địch đóng quân, chị bị bắt. Dù bị tra khảo, chị vẫn giữ vững tinh thần, không khai báo bất cứ điều gì. Cuối cùng, chị bị kết án tử hình. Ngày chị bị xử bắn, cả làng lặng đi trong đau đớn. Không ai dám ra mặt, nhưng trong lòng mỗi người đều thầm kính phục và thương tiếc.
Gia đình tôi giữ lại chiếc khăn rằn chị từng dùng như một kỷ vật thiêng liêng. Mỗi lần nhìn nó, tôi lại thấy như chị vẫn đang ở bên, tiếp thêm cho tôi sức mạnh và niềm tin. Dù chị không còn, nhưng tinh thần bất khuất của chị Lan vẫn sống mãi trong lòng những người yêu nước.
Câu chuyện về chị là lời nhắc nhở rằng tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người. Và trong số đó, có một người chị – người đã chọn con đường gian khổ để đất nước được bình yên. Tham khảo
Bài văn kể lại một trận chiến với quân Nhật năm 1943 (khoảng 500 chữ)
Năm 1943, khi đất nước còn chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp và phát xít Nhật, nhân dân Việt Nam đã không ngừng vùng lên đấu tranh giành lại tự do. Trong ký ức của ông tôi, một người từng tham gia lực lượng Việt Minh, trận chiến với quân Nhật tại vùng rừng núi Bắc Kạn là một dấu ấn không thể nào quên.
Vào một buổi sáng mùa đông lạnh giá, đơn vị của ông tôi nhận được tin báo: một toán lính Nhật đang tiến vào làng để càn quét và bắt bớ những người tình nghi tham gia kháng chiến. Không chần chừ, các chiến sĩ Việt Minh đã nhanh chóng lên kế hoạch phục kích. Dưới tán rừng rậm rạp, họ đào hầm, bố trí lực lượng và chuẩn bị vũ khí thô sơ – chủ yếu là súng trường, lựu đạn tự chế và tinh thần quả cảm.
Khi toán lính Nhật tiến vào, trận đánh diễn ra quyết liệt. Tiếng súng vang lên giữa núi rừng, xen lẫn tiếng hô xung phong đầy khí thế. Dù quân Nhật trang bị hiện đại hơn, nhưng với sự thông thạo địa hình và lòng yêu nước cháy bỏng, các chiến sĩ đã khiến chúng phải tháo chạy. Trận đánh tuy nhỏ, nhưng đã bảo vệ được dân làng và tiếp thêm niềm tin cho phong trào kháng chiến.
Ông tôi kể lại, sau trận ấy, nhiều người dân đã tự nguyện tham gia Việt Minh, tiếp tế lương thực, che giấu cán bộ và truyền tin. Tinh thần đoàn kết giữa quân và dân chính là sức mạnh lớn nhất giúp Việt Nam vượt qua những năm tháng gian khổ.
Chiến tranh là đau thương, nhưng cũng là nơi tỏa sáng của lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Trận chiến năm 1943 với quân Nhật không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà còn là biểu tượng cho tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam trong hành trình giành lại độc lập.
Tham khảoCâu 1: Đoạn văn trình bày cảm nghĩ về một truyện cổ tích yêu thích (có sử dụng 2 trạng ngữ)
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, truyện “Tấm Cám” luôn để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Ngay từ khi còn nhỏ, em đã bị cuốn hút bởi hành trình đầy gian truân của cô Tấm – một người con gái hiền lành, chịu nhiều bất công nhưng cuối cùng vẫn được hưởng hạnh phúc. Với lòng nhân hậu và sự kiên trì, Tấm đã vượt qua bao thử thách, từ việc bị mẹ con Cám hãm hại đến những lần hóa thân kỳ diệu để trở về. Truyện không chỉ hấp dẫn bởi yếu tố kỳ ảo mà còn mang thông điệp nhân văn sâu sắc: cái thiện luôn chiến thắng cái ác. Qua đó, em học được bài học về sự kiên cường, lòng tốt và niềm tin vào công lý. Truyện “Tấm Cám” đã nuôi dưỡng trong em tình yêu đối với văn hóa dân gian và niềm tin vào những giá trị đạo đức truyền thống.
📖 Câu 2: Bài văn kể lại một truyện cổ tích yêu thích (khoảng 500 chữ)
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em yêu thích nhất là truyện “Cây khế” – một câu chuyện giản dị nhưng đầy ý nghĩa về lòng nhân hậu và sự công bằng.
Ngày xưa, có hai anh em sống cùng nhau. Sau khi cha mẹ mất, người anh tham lam chiếm hết tài sản, chỉ để lại cho người em một cây khế và căn nhà nhỏ. Người em tuy nghèo nhưng sống hiền lành, chăm chỉ. Một hôm, có con chim lạ đến ăn khế và hứa sẽ đền ơn bằng vàng. Người em đưa chim chiếc túi ba gang, và chim đã chở em đến đảo vàng. Nhờ đó, người em trở nên giàu có. Biết chuyện, người anh đòi đổi hết tài sản để lấy cây khế. Chim cũng hứa đền ơn, nhưng vì lòng tham, người anh mang theo túi sáu gang. Khi trở về, vì túi quá nặng, chim không thể bay nổi, người anh rơi xuống biển và không trở về nữa.
Truyện “Cây khế” khiến em cảm thấy xúc động và thấm thía bài học về lòng tham và sự công bằng. Người em hiền lành, sống tử tế nên được đền đáp xứng đáng. Ngược lại, người anh tham lam đã phải trả giá cho hành động của mình. Qua câu chuyện, em hiểu rằng trong cuộc sống, cần sống chân thành, biết chia sẻ và không nên ích kỷ. Truyện cổ tích không chỉ là những câu chuyện kỳ ảo mà còn là bài học đạo đức quý giá, giúp em trưởng thành hơn từng ngày.Tham khảo
bn ấy gửi hình ảnh nhưng bị lỗi file