

THIDAPHONE VONGCHAOLEUANG
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1. Thể thơ được sử dụng trong bài thơ là thể thơ tự do.
Câu 2. Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ là biểu cảm, kết hợp với miêu tả và tự sự.
Câu 3. Một số hình ảnh, dòng thơ gợi kỷ niệm với trường cũ:
- “Lời hát đầu xin hát về trường cũ”
- “Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ”
- “Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi”
- “Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên”
- “Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi”
→ Những kỷ niệm ấy đặc biệt bởi chúng không chỉ lưu giữ những hình ảnh quen thuộc của tuổi học trò, mà còn thấm đẫm cảm xúc yêu thương, tiếc nuối và rung động đầu đời. Đó là những hồi ức hồn nhiên, trong sáng và đáng trân trọng, đi theo suốt cuộc đời con người như một phần ký ức đẹp đẽ không thể nào quên.
Câu 4.
Biện pháp tu từ trong dòng thơ: “Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước” là nhân hóa và ẩn dụ.
→ Tác dụng:
- Nhân hóa tiếng ve như một sinh thể có khả năng “xé đôi” mặt hồ, tạo cảm giác mạnh mẽ và sống động.
- Gợi tả không khí mùa hè đặc trưng của tuổi học trò: tiếng ve vang vọng, xao động không gian, đánh dấu sự chuyển giao thời gian – thời khắc chia tay tuổi thơ, trường lớp.
- Thể hiện nỗi xao xuyến, tiếc nuối, rung động trong tâm hồn của người sắp rời xa mái trường.
Câu 5. Hình ảnh gây ấn tượng nhất với em là: “Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.”
→ Vì:
- Hình ảnh chiếc lá đầu tiên mang tính biểu tượng, gợi nhớ đến sự khởi đầu trong trẻo của tuổi học trò, của tình yêu đầu, và của những rung động ngây thơ.
- Câu thơ chất chứa nỗi buồn, sự tiếc nuối khi tất cả đã qua đi, không thể trở lại.
- Đồng thời, nó thể hiện sự trưởng thành – khi con người ngoảnh lại quá khứ với tất cả sự trân trọng và nhớ thương.
Câu 1: Viết văn nghị luận (khoảng 400 chữ) trình bày suy nghĩ về câu nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.”
Quê hương là nơi ta được sinh ra, lớn lên, nơi in dấu bao kỷ niệm tuổi thơ và hình thành nhân cách con người. Raxun Gamzatov từng nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” – một câu nói ngắn gọn nhưng giàu ý nghĩa về mối quan hệ thiêng liêng giữa con người và quê hương.
Câu nói cho thấy: dù ta có đi xa đến đâu, sống ở đâu, thì hình bóng quê hương vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Quê hương không chỉ là địa danh, mà còn là văn hóa, là ký ức, là máu thịt hòa quyện trong tâm hồn mỗi con người. Tách con người ra khỏi quê hương là tách về mặt địa lý, còn trong chiều sâu tâm hồn, quê hương luôn hiện diện như một phần bản ngã không thể phai nhòa.Thực tế có biết bao người xa xứ, đi lập nghiệp nơi khác, nhưng trong lòng họ, quê hương luôn là nơi chốn để nhớ về, là nơi dạy họ bài học đầu đời, cho họ giọng nói, tiếng cười, tình người. Quê hương có thể nghèo khó, gian nan, nhưng luôn gắn liền với cảm xúc yêu thương và tự hào. Ngay cả trong nghệ thuật, âm nhạc, văn học – hình ảnh quê hương vẫn luôn là nguồn cảm hứng bất tận.Tuy nhiên, để quê hương thật sự “không rời khỏi con người”, mỗi chúng ta cần trân trọng, giữ gìn và đóng góp cho quê hương bằng những hành động thiết thực: sống tử tế, học tập tốt, lan tỏa những giá trị văn hóa tích cực và hướng về cội nguồn.
Tóm lại, câu nói của Raxun Gamzatov là một lời nhắc nhở sâu sắc về vai trò của quê hương trong đời sống tinh thần. Quê hương không chỉ là nơi ta đến từ, mà còn là nơi mãi ở lại trong trái tim ta, cho dù ta đi bất cứ nơi đâu.
Câu 2: Bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) trình bày suy nghĩ về câu nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” (Raxun Gamzatov)
Quê hương là nơi ta được sinh ra, lớn lên, nơi in dấu bao kỷ niệm tuổi thơ và hình thành nhân cách con người. Raxun Gamzatov từng nói: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” – một câu nói ngắn gọn nhưng giàu ý nghĩa về mối quan hệ thiêng liêng giữa con người và quê hương.
Câu nói cho thấy: dù ta có đi xa đến đâu, sống ở đâu, thì hình bóng quê hương vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Quê hương không chỉ là địa danh, mà còn là văn hóa, là ký ức, là máu thịt hòa quyện trong tâm hồn mỗi con người. Tách con người ra khỏi quê hương là tách về mặt địa lý, còn trong chiều sâu tâm hồn, quê hương luôn hiện diện như một phần bản ngã không thể phai nhòa.Thực tế có biết bao người xa xứ, đi lập nghiệp nơi khác, nhưng trong lòng họ, quê hương luôn là nơi chốn để nhớ về, là nơi dạy họ bài học đầu đời, cho họ giọng nói, tiếng cười, tình người. Quê hương có thể nghèo khó, gian nan, nhưng luôn gắn liền với cảm xúc yêu thương và tự hào. Ngay cả trong nghệ thuật, âm nhạc, văn học – hình ảnh quê hương vẫn luôn là nguồn cảm hứng bất tận.Tuy nhiên, để quê hương thật sự “không rời khỏi con người”, mỗi chúng ta cần trân trọng, giữ gìn và đóng góp cho quê hương bằng những hành động thiết thực: sống tử tế, học tập tốt, lan tỏa những giá trị văn hóa tích cực và hướng về cội nguồn.
Tóm lại, câu nói của Raxun Gamzatov là một lời nhắc nhở sâu sắc về vai trò của quê hương trong đời sống tinh thần. Quê hương không chỉ là nơi ta đến từ, mà còn là nơi mãi ở lại trong trái tim ta, cho dù ta đi bất cứ nơi đâu.
Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2: Các phương thức biểu đạt được sử dụng trong bài thơ:
- Biểu cảm (thể hiện tình cảm yêu thương, tự hào về người con và quê hương)
- Tự sự (kể lại quá trình trưởng thành, trở về quê của người con)
- Miêu tả (mô tả cảnh vật làng quê và cảm xúc của nhân vật)
Câu 3. Nhan đề “Con là con trai của mẹ”:
- Gợi cảm xúc thân thương, gần gũi, thiêng liêng giữa mẹ và con, giữa gia đình và quê hương.
- Khẳng định gốc gác, bản sắc của người con – một người đàn ông trưởng thành từ gian khổ, chiến tranh, mang đậm dấu ấn quê hương.
- Tác dụng: Là sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài thơ, giúp thể hiện rõ tình mẫu tử, lòng biết ơn, và niềm tự hào về nguồn cội.
Câu 4. Việc lặp lại dòng thơ “Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ”:
- Nhấn mạnh nguồn gốc, bản sắc của người con – gắn với quê hương cụ thể là làng Hiếu Lễ.
- Tạo nhịp điệu, âm vang, làm nổi bật hình ảnh người đàn ông trưởng thành từ gian khổ nhưng luôn nhớ về cội nguồn.
- Làm nổi bật chủ đề quê hương và truyền thống, đồng thời thể hiện niềm tự hào về nguồn cội.
Câu 5. Nội dung bài thơ:
Bài thơ thể hiện hình ảnh người con trai trở về từ chiến tranh, bắt đầu cuộc sống mới với tình yêu, gia đình và quê hương. Tác giả ca ngợi tình mẫu tử, lòng biết ơn quê hương, đồng thời thể hiện sự trưởng thành, ý thức về cội nguồn và bản sắc văn hóa dân tộc qua hình ảnh “người đàn ông ở làng Hiếu Lễ”.
Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2: Các phương thức biểu đạt được sử dụng trong bài thơ:
- Biểu cảm (thể hiện tình cảm yêu thương, tự hào về người con và quê hương)
- Tự sự (kể lại quá trình trưởng thành, trở về quê của người con)
- Miêu tả (mô tả cảnh vật làng quê và cảm xúc của nhân vật)
Câu 3. Nhan đề “Con là con trai của mẹ”:
- Gợi cảm xúc thân thương, gần gũi, thiêng liêng giữa mẹ và con, giữa gia đình và quê hương.
- Khẳng định gốc gác, bản sắc của người con – một người đàn ông trưởng thành từ gian khổ, chiến tranh, mang đậm dấu ấn quê hương.
- Tác dụng: Là sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài thơ, giúp thể hiện rõ tình mẫu tử, lòng biết ơn, và niềm tự hào về nguồn cội.
Câu 4. Việc lặp lại dòng thơ “Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ”:
- Nhấn mạnh nguồn gốc, bản sắc của người con – gắn với quê hương cụ thể là làng Hiếu Lễ.
- Tạo nhịp điệu, âm vang, làm nổi bật hình ảnh người đàn ông trưởng thành từ gian khổ nhưng luôn nhớ về cội nguồn.
- Làm nổi bật chủ đề quê hương và truyền thống, đồng thời thể hiện niềm tự hào về nguồn cội.
Câu 5. Nội dung bài thơ:
Bài thơ thể hiện hình ảnh người con trai trở về từ chiến tranh, bắt đầu cuộc sống mới với tình yêu, gia đình và quê hương. Tác giả ca ngợi tình mẫu tử, lòng biết ơn quê hương, đồng thời thể hiện sự trưởng thành, ý thức về cội nguồn và bản sắc văn hóa dân tộc qua hình ảnh “người đàn ông ở làng Hiếu Lễ”.