

Võ Thị Anh Thư
Giới thiệu về bản thân



































Câu 1. Văn bản thuộc thể thơ: Thất ngôn bát cú
Câu 2. Nhân vật trữ tình trong văn bản là người cha
Câu 3. Đề tài: Tình cảm gia đình trong bối cảnh đất nước bị chia cắt bởi chiến tranh. Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi nhớ con da diết và tình yêu thương sâu sắc, đầy hy vọng của người cha dành cho con của mình trong hoàn cảnh đất nước tạm thời chia cắt, khơi dậy khát vọng hòa bình, thống nhất non sông.
Câu 4.
Trong hai dòng thơ:
“Bâng khuâng cặp mắt đen tròn,
Chắt chiu vẳng tiếng chim non gọi đàn…”.
Biện pháp tu từ trong hai dòng thơ: Ẩn dụ
Hình ảnh “cặp mắt đen tròn” gợi lên vẻ ngây thơ, đáng yêu và nỗi buồn sâu kín của đứa trẻ. “Tiếng chim non gọi đàn” ẩn dụ cho tiếng lòng khát khao đoàn tụ, sự cô đơn và nỗi nhớ nhà da diết.
Câu 5. Văn bản trên cho gợi cho em những ấn tượng về tình cảm mà người cha dành cho người con của mình là sâu sắc về tình cảm ấm áp, chân thành và đầy thương nhớ mà người cha dành cho con gái. Dù cách xa về không gian và hoàn cảnh chiến tranh ngăn trở, tình cảm ấy vẫn luôn hiện hữu trong từng suy nghĩ, hành động và ước mơ của người cha. Ông không chỉ lo lắng cho con mà còn mong mỏi một ngày đoàn tụ, khi đất nước thanh bình, để có thể trao tận tay con chiếc áo ,biểu tượng của tình thương, niềm tin và hy vọng.
Câu 1. Viết đoạn văn
Nhân vật “tôi” trong truyện ngắn "Một lần và mãi mãi" là hình ảnh tiêu biểu cho một đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ nhưng cũng biết nhận ra lỗi lầm và có sự trưởng thành trong nhận thức. Ban đầu, “tôi” chỉ là một cậu bé bình thường, bị cuốn theo sự thèm muốn kẹo ngọt và trò lừa bà Bảy Nhiêu của bạn bè. Vì không có tiền, “tôi” đã dùng tờ giấy giả để đánh lừa bà cụ mù. Tuy nhiên, điều khiến nhân vật trở nên đáng quý là sau khi nghe tin bà mất và biết bà vẫn nhận ra sự gian dối nhưng im lặng chấp nhận, “tôi” đã vô cùng ân hận, sống lưng lạnh buốt, đứng chết lặng như bị chôn chân xuống đất. Sự hối hận ấy đã theo “tôi” suốt bốn mươi năm sau. Khi trưởng thành, trở thành một nhà văn, mỗi lần về quê, “tôi” vẫn cùng bạn ra thăm mộ bà và cầu mong được tha thứ. Nhân vật “tôi” chính là đại diện cho những con người biết sai, biết hối lỗi và luôn mang trong mình một tấm lòng hướng thiện, giúp người đọc nhận ra giá trị của sự chân thành và lòng biết ơn trong cuộc sống.
Câu 2. Viết bài văn nghị luận Giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động, khi mà vật chất, danh vọng và thành công dễ khiến con người bị cuốn theo, thì trung thực - một phẩm chất tưởng chừng giản dị – lại trở nên vô cùng đáng quý. Trung thực là sống thật với lòng mình, không gian dối, không lừa lọc. Đó là cái gốc của nhân cách, là nền tảng của sự tin tưởng và là ánh sáng soi đường cho mọi hành động đúng đắn. Một người trung thực là người dám đối diện với sự thật, dám nhận sai và sửa sai, không che giấu khuyết điểm, không vì cái lợi trước mắt mà đánh đổi nhân phẩm. Trong học tập, trung thực giúp chúng ta tiếp thu kiến thức một cách chân chính và rèn luyện đạo đức vững chắc. Trong công việc, trung thực tạo nên uy tín – điều không thể mua được bằng tiền. Trong cuộc sống, trung thực là chiếc cầu nối nuôi dưỡng tình thân, tình bạn và lòng tin giữa người với người. Tuy vậy, không thể phủ nhận rằng xã hội ngày nay vẫn tồn tại nhiều biểu hiện của sự thiếu trung thực: quay cóp trong thi cử, gian lận trong kinh doanh, nói dối để tránh trách nhiệm hay lợi dụng lòng tin của người khác để trục lợi cá nhân. Những hành vi ấy tuy có thể mang lại lợi ích tạm thời, nhưng về lâu dài lại khiến con người đánh mất niềm tin, uy tín và chính lương tâm của mình.
Là một tuổi hồng phượng em nhận ra được người trung thực có thể không nhanh chóng đạt được thành công, nhưng họ đi bằng đôi chân vững vàng, với cái đầu sáng suốt và trái tim bình yên. Sự trung thực không khiến bạn trở nên yếu thế, mà chính là sức mạnh âm thầm giúp bạn đứng vững trước những cám dỗ cuộc đời. Trung thực không chỉ là thước đo đạo đức mà còn là giá trị sống cốt lõi của mỗi con người. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chúng ta cũng cần giữ cho mình một tâm hồn trong sạch, sống thật, nghĩ thật, làm thật – để có thể tự hào nhìn lại chính mình, và để góp phần xây dựng một xã hội tử tế, nhân văn và giàu lòng tin yêu.
Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại: truyện ngắn
Câu 2. Ngôi kể được sử dụng trong văn bản: Ngôi kể thứ nhất, nhân vật xưng "tôi"
Câu 3. Cốt truyện của văn bản đơn giản nhưng xúc động, xoay quanh một kỉ niệm thời thơ ấu của nhân vật “tôi” với bà Bảy Nhiêu-một người bán kem mù loà. Truyện có cao trào khi bà Bảy mất và người ta phát hiện bà đã nhận ra những tờ giấy lộn nhưng vẫn im lặng cho đến ngày hôm nay. Cốt truyện giàu cảm xúc, để lại bài học sâu sắc về lương tâm, lòng tốt và sự hối hận muộn màng.
Câu 4.Văn bản thể hiện tình cảm chân thành, niềm hối hận và bài học đạo đức sâu sắc của người kể chuyện sau một lỗi lầm trong quá khứ. Đồng thời, văn bản còn ca ngợi tấm lòng bao dung, nhân hậu và sự hy sinh thầm lặng của bà Bảy Nhiêu.
Câu 5. Câu nói :"Trong đời, có những điều ta đã lầm lỡ, không bao giờ còn có dịp để sửa chữa được nữa." khiến em hiểu ra được rằng: Có những sai lầm vốn dĩ nó luôn có cơ hội để sữa chữa và bù đắp, nhưng chính chúng ta lại làm cho nó trở thành một niềm hối tiếc muộn màng. Câu nói là lời nhắc nhở về những sai lầm trong cuộc sống mà đôi khi chúng ta không thể quay lại để sửa chữa. Nó thể hiện sự nuối tiếc, hối hận khi đánh mất cơ hội làm điều đúng đắn. Qua đó, khuyên mỗi người hãy sống thật chân thành, biết trân trọng từng hành động, lời nói, đừng để đến khi không còn cơ hội mới thấy ân hận thì đã muộn.