Nguyễn Ngọc Bảo Trâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Bảo Trâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc đời của mỗi học sinh đều có một người thầy, người cô mà mình yêu quý và kính trọng nhất. Trong năm năm học tiểu học, các thầy cô đều rất nhiệt tình chỉ dạy cho tôi những kiến ​​thức mới, nhưng tôi yêu quý cô Tươi nhất. 

Cô Tươi là giáo viên chủ nhiệm của tôi khi tôi học lớp năm dưới mái trường tiểu học. Cao Thị Tươi là tên đầy đủ của cô. Thật là một cái tên đẹp làm sao! Cô có thân hình mảnh mai và dong dỏng cao. Cô năm nay đã ngoài ba mươi tuổi, nhưng hình như thời gian rất ưu ái nên tôi thấy cô trẻ hơn nhiều so với tuổi của mình. Khuôn mặt cô hình trái xoan. Mái tóc đen dài óng ả thường xõa xuống ôm lấy khuôn mặt thanh tú. 

Cô có đôi mắt rất đẹp, đây là nét nổi bật nhất trên khuôn mặt của cô giáo. Mọi người thường nói rằng cô có đôi mắt biết cười vì mỗi khi cười, khoé đuôi mắt cô cong lại như mặt trăng vậy. Dưới đôi mắt tinh anh là chiếc mũi mỏng thật thanh tú! Cô cười rất nhiều và mỗi khi cười, cô để lộ hàm răng trắng tinh sau đôi môi đỏ tươi. Cô rất thích mặc áo dài, có lẽ đó là lí do cô thường mặc áo dài đến lớp. Với cô, áo dài là nét đẹp của văn hóa Việt Nam mà cô rất muốn gìn giữ. Mọi người trong lớp tôi đều nói rằng cô là đẹp nhất trường. Đứa con gái nào cũng muốn được giống như cô. 

Cô Tươi là một giáo viên có kinh nghiệm và tâm huyết đã giảng dạy hơn sáu năm. Cô rất yêu học sinh của mình và luôn muốn giúp đỡ các em học tập tốt, đạt kết quả tốt. Cô nhiệt tình đến từng học sinh hướng dẫn bài tập, có lúc nắm tay chúng tôi giải thích từng chữ. Có khoảng sáu học sinh trong lớp tôi năm đó học không tốt. Vì vậy mà cô hướng dẫn dạy phụ đạo cho các bạn mà không nhận một đồng nào từ phụ huynh. Cô  cũng cố gắng đến trường sớm để cùng soát bài với chúng tôi. 

Bên cạnh đó cô còn dành sự quan tâm và tình thương để giúp đỡ những bạn có hoàn cảnh khó khăn. Bằng chứng là cô đã đến nhà của các bạn nghèo tặng quà khiến bố mẹ các bạn vô cùng cảm động. Một lần, bạn Tú Anh trong lớp bị ốm nặng phải nghỉ học cả tuần, cô liền đến thăm và nhờ chúng tôi chép bài hộ. Phụ huynh và các bạn trong lớp rất cảm động trước tình thương bao la của cô dành cho học sinh. 

Mẹ tôi nói rằng: “Cô Tươi là một giáo viên rất tốt, tận tâm với học sinh. Mẹ rất vui vì cô ấy đã dạy con.” Tôi thầm nghĩ mẹ nói đúng, vì cô Tươi là một giáo viên tận tâm, nếu chúng tôi không hiểu chỗ nào, cô sẵn sàng giải thích cặn kẽ cho chúng tôi hiểu. Tôi thấy mình thật may mắn khi được vào học lớp cô.

Đối với đồng nghiệp, cô luôn vui vẻ, cởi mở và luôn hướng dẫn đồng nghiệp trẻ tuổi biết kính trọng thầy cô lớn tuổi.Vào ngày có kết quả thi cuối kỳ, cô đã tặng những bạn đạt điểm cao nhất một cây bút máy màu xanh rất đẹp mà đến bây giờ tôi vẫn còn giữ.

Bây giờ tôi đã học lớp bảy, nhưng tôi vẫn rất nhớ cô giáo dạy tôi năm lớp năm hồi nào. Tôi rất yêu quý, kính trọng và ngưỡng mộ cô Tươi. Cho đến hôm nay, tôi vẫn không thể quay lại trường cũ thăm cô được. Tôi cảm thấy có lỗi nếu tôi không đến thăm cô vào ngày 20-11. Đối với tôi, cô Tươi là cô giáo mà tôi yêu quý và kính trọng nhất. 

Dân tộc Việt Nam để có được hòa bình như hôm nay đã phải trải qua biết bao nhiêu cuộc chiến. Trong những cuộc chiến đó, luôn có sự hi sinh của các anh hùng, liệt sĩ. Họ là những chiến sĩ trên chiến trường, nói cách khác là nơi tiền tuyến. Ở hậu phương, trong những năm tháng chiến tranh, cũng có biết bao là sự hi sinh thầm lặng của người phụ nữ. Nhắc đến đây, tôi nghĩ tới nhân vật dì Bảy trong bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà của Huỳnh Như Phương.

Dì Bảy là một nhân vật đã để lại trong tôi nhiều sự thương mến và cảm phục. Dì lấy chồng khi mới 20 tuổi. Dượng Bảy lại phải đi tập kết và chiến đấu. Vậy là từ ngày cưới, cả hai vợ chồng dì chưa được ở cạnh nhau bao lâu. Họ gặp nhau chỉ qua những cánh thư. 20 năm sau, Dượng Bảy mới có thể nhờ người gửi chiếc nón bài thơ cho dì làm quà và để chứng tỏ tình cảm của mình, để an ủi những người đang chờ mong. Thế nhưng, trước khi chiến tranh kết thúc khoảng mươi ngày, dì Bảy đã chở thành người phụ nữ góa chồng. Vậy là suốt hơn 20 năm chờ đợi, biết bao thương nhớ, biết bao buồn tủi, biết bao là những nỗi lo lắng, bồn chồn, cuối cùng dượng Bảy đã không thể cho dì được một hạnh phúc trọn vẹn.

Mất chồng, dì Bảy vẫn cứ lầm lũi ngồi bên bậc thềm, nhìn ra xa như trông đợi điều gì. Dì Bảy đã phải hi sinh hạnh phúc cá nhân mình vì nghĩa lớn. Tôi biết, không chỉ có dì Bảy, mà còn có rất nhiều người phụ nữ trên dải đất hình chữ S này cũng chung cảnh ngộ như dì. Họ đều đã hi sinh thầm lặng, cao cả cho cuộc kháng chiến, để đất nước được thống nhất và phát triển. Chúng ta, những thế hệ hôm nay phải biết ơn và làm được điều gì để đền đáp được công ơn đó.

Dì Bảy đã cho tôi hiểu về đức hi sinh của con người. Tôi tin rằng thế hệ tôi và những thế hệ mai sau sẽ đều ghi nhớ công ơn của các thế hệ trước. Nhưng tôi cũng mong sẽ không còn ai phải chịu cảnh ngộ, phải hi sinh như dì Bảy.

Trong quãng đời học sinh của mỗi chúng ta, ắt hẳn sẽ có những người thầy, người cô để lại trong lòng ta những ấn tượng sâu sắc. Đối với em, cô giáo Ngọc – người đã dạy em trong suốt ba năm cấp 2, là một trong những người mà em yêu quý nhất.

Cô Ngọc không chỉ là một người thầy, mà còn là một người mẹ hiền thứ hai trong cuộc sống của em. Mỗi buổi học, cô đều mang đến không khí vui tươi, ấm áp. Cái cách cô giảng bài, nhẹ nhàng và tràn đầy cảm hứng, khiến cho những bài học khô cứng trở nên sinh động hơn bao giờ hết. Cô không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn gieo vào tâm hồn chúng em những ước mơ, hoài bão. Em nhớ như in những tiết học văn đầy cảm xúc, nơi cô không ngần ngại chia sẻ những tâm tư, nguyện vọng từ chính những tác phẩm văn học.

Ngoài việc dạy học, cô còn là người luôn theo dõi và quan tâm đến từng học sinh. Cô hiểu rõ từng điểm mạnh, điểm yếu của mỗi người. Khi em gặp khó khăn trong học tập, cô là người đầu tiên phát hiện ra và đến bên em, động viên em không ngừng cố gắng. Những lời nói của cô như ngọn đèn sáng, chỉ lối dẫn đường cho em vượt qua nước mắt và nỗi sợ hãi. Cô có một khả năng đặc biệt trong việc khơi dậy niềm tin trong lòng mỗi học sinh. Những câu chuyện của cô về cuộc sống, về nỗ lực vươn lên trong khó khăn khiến em nhận ra rằng không có gì là không thể.

Cô cũng rất gần gũi và thân thiện. Ngoài thời gian trên lớp học, những buổi sinh hoạt ngoại khóa, cô luôn cùng chúng em tham gia trò chơi, chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ. Cô thường tổ chức các buổi picnic hay chương trình thiện nguyện, không chỉ giúp chúng em học được cách đoàn kết mà còn gieo vào tâm hồn chúng em tinh thần sẻ chia, yêu thương. Trong lòng em, cô không chỉ là người truyền thụ kiến thức mà còn là nguồn cảm hứng bất tận.

Có lẽ, điều khiến em quý cô nhất là tấm lòng yêu thương chân thành mà cô dành cho các học trò. Cô luôn thấu hiểu và chấp nhận mọi khuyết điểm của chúng em. Trong lớp học của cô, không có ai bị bỏ rơi hay cảm thấy đơn độc. Cô giáo Ngọc đã dạy cho chúng em rằng: “Yêu thương và hiểu biết là chìa khóa mở ra cánh cửa của tri thức”.

Mỗi khi nhìn lên bảng học, hoặc lắng nghe giọng nói của cô, em lại cảm thấy tràn đầy năng lượng, có thêm động lực để vươn tới ước mơ của mình. Mặc dù thời gian trôi qua, nhưng hình ảnh cô giáo Ngọc vẫn mãi khắc sâu trong trái tim em. Em mãi mãi biết ơn và yêu quý cô – người thầy tuyệt vời nhất của cuộc đời em.