K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

13 tháng 1

Doraemon, được gọi thân mật là Mèo ú ở Việt Nam, là một nhân vật huyền thoại xuất hiện trong bộ truyện tranh cùng tên của họa sĩ Fujiko F. Fujio. Không chỉ trở thành biểu tượng văn hóa của Nhật Bản, Doraemon còn được biết đến và yêu mến ở nhiều quốc gia trên toàn thế giới. Trong các tập truyện, Doraemon thường được miêu tả với hình dáng tròn trịa như trái banh, và đôi bàn tay của cậu cũng không kém phần đặc biệt (Nobita thường lợi dụng điều này để chiến thắng trong trò oẳn tù tì, nhờ vào việc cậu chỉ có thể làm nắm đấm). Toàn bộ cơ thể của Doraemon có màu xanh lam, ngoại trừ vùng ngực nơi chiếc túi thần kỳ được đặt, và phần mặt màu trắng. Trong những tập đầu tiên, Doraemon có đầu nhỏ và thân hình lớn, nhưng sau đó, hình dáng của cậu trở nên cân đối hơn. Cậu có cái miệng to đến mức có thể nuốt một chiếc chậu lớn. Tất cả các số liệu về Doraemon đều liên quan đến con số 129,3, từ chiều cao, cân nặng, đến tốc độ, và thậm chí cả ngày sinh của cậu, là 3/9/2112. Bởi vì Doraemon là một con mèo máy robot đến từ thế kỷ 22, nên tất cả các bộ phận của cậu đều được trang bị công nghệ cao, với đầu chứa một máy tính thông minh, cho phép cậu giao tiếp bằng tiếng Nhật và nhận biết mọi thứ xung quanh như con người. Khuôn mặt tròn của Doraemon có mũi đỏ và 6 sợi ria mép dài bằng nhau. Doraemon luôn cảm thấy khó chịu khi bị gọi là "chồn" hoặc "hồ ly". Tuy nhiên, đặc biệt nhất là chiếc túi thần kỳ của cậu, với công nghệ không gian 4 chiều, một kho chứa vô tận. Doraemon thường đeo túi này phía trước bụng và dùng nó để lưu giữ những bảo bối đặc biệt. Chiếc túi này dường như không đáy, vì không ai có thể liệt kê được tất cả những thứ cậu đã đặt vào đó. Về tính cách, Doraemon là một con mèo máy vui tính, thông minh và nhanh nhạy, tuy nhiên, đôi khi cậu có những phút lẩm cẩm. Cậu sợ chuột, đặc biệt là chuột nhắt, và hàng ngày, Doraemon luôn chăm sóc cho Nobita. Khi có thời gian rảnh, cậu thích đi mua bánh rán hoặc trò chuyện với các con mèo hàng xóm. Với tình bạn thân thiết với Nobita, Doraemon luôn hết lòng giúp đỡ cậu bé. Tuy nhiên, đôi khi, cậu và Nobita cãi nhau và giận dỗi, thậm chí Doraemon còn bỏ về tương lai trong những lúc nóng tính. Dẫu vậy, mèo máy này luôn dễ dàng tha thứ và luôn sẵn lòng chăm sóc Nobita. Tóm lại, Doraemon mang đến những câu chuyện hấp dẫn và kỳ diệu, không có gì lạ khi cậu trở thành đại sứ của truyện tranh Nhật Bản. Tôi xin gửi lời cảm ơn đến Doraemon, nhân vật đã tạo nên những kỷ niệm khó quên trong cuộc đời tôi.


Doraemon là một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của văn hóa đại chúng Nhật Bản, được sáng tác bởi bộ đôi tác giả Fujiko F. Fujio. Xuất hiện lần đầu vào năm 1969, Doraemon đã trở thành một phần không thể thiếu trong tuổi thơ của nhiều thế hệ độc giả trên toàn thế giới. Doraemon là một chú mèo máy đến từ thế kỷ 22, được gửi về quá khứ để giúp đỡ cậu bé Nobita Nobi, một học sinh tiểu học gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống hàng ngày. Nobita thường xuyên bị điểm kém, bị bắt nạt ở trường, và thiếu tự tin trong các mối quan hệ. Để giúp Nobita vượt qua những thử thách đó, Doraemon mang theo một túi bảo bối với vô số vật dụng kỳ diệu từ tương lai, từ chiếc cánh cửa thần kỳ có thể dẫn đến bất kỳ đâu, tới chiếc chong chóng tre giúp bay lên trời, và nhiều bảo bối khác nữa. Không chỉ đơn thuần là một tác phẩm giải trí, Doraemon còn chứa đựng nhiều bài học sâu sắc về tình bạn, lòng dũng cảm và sự kiên trì. Mối quan hệ giữa Doraemon và Nobita không chỉ là sự giúp đỡ một chiều, mà còn là biểu tượng của sự ủng hộ và tình yêu thương vô điều kiện. Các nhân vật phụ như Shizuka, Suneo và Jaian cũng góp phần tạo nên một câu chuyện đa chiều với nhiều sắc thái cảm xúc và tình huống hài hước. Doraemon đã được chuyển thể thành nhiều phiên bản phim hoạt hình, phim điện ảnh và thậm chí là trò chơi điện tử, làm phong phú thêm trải nghiệm của độc giả và người hâm mộ. Bộ truyện tranh và các phiên bản phim đã nhận được sự yêu mến rộng rãi không chỉ ở Nhật Bản mà còn ở nhiều quốc gia khác, trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ của hàng triệu người. Sự thành công của Doraemon còn nằm ở khả năng kết nối với độc giả ở mọi lứa tuổi. Dù là trẻ em hay người lớn, ai cũng có thể tìm thấy một phần của mình trong những câu chuyện về cuộc sống thường ngày của Nobita và những cuộc phiêu lưu kỳ thú với Doraemon. Chính nhờ sự kết hợp giữa yếu tố hài hước, phiêu lưu và những thông điệp nhân văn, Doraemon đã và đang tiếp tục khẳng định vị thế của mình như một tác phẩm kinh điển vượt thời gian.

10 tháng 8

được rồi

10 tháng 8

Bàn Tay Vàng

Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi, có một cậu bé tên là Minh. Minh là một cậu bé hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhưng điều đặc biệt nhất ở Minh là đôi bàn tay của cậu. Mọi người trong làng thường gọi cậu là "cậu bé bàn tay vàng" vì bất cứ thứ gì Minh chạm vào đều trở nên tốt đẹp hơn.

Một hôm, khi đang đi dạo trong rừng, Minh phát hiện ra một cây cổ thụ lớn. Cây đã già cỗi, lá rụng đầy đất, và có vẻ như nó sắp chết. Minh cảm thấy xót xa và quyết định chạm vào thân cây. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu xảy ra! Bàn tay vàng của Minh phát ra ánh sáng rực rỡ, và cây cổ thụ bỗng hồi sinh, đâm chồi nảy lộc, lá xanh tươi trở lại.

Tin tức về bàn tay vàng của Minh nhanh chóng lan rộng khắp làng. Người dân đổ xô đến tìm cậu, cầu xin cậu giúp đỡ họ với những vấn đề của mình. Có người cần chữa lành bệnh tật, có người muốn khôi phục mùa màng, và có người chỉ muốn có được một chút hạnh phúc trong cuộc sống. Minh không từ chối ai cả. Cậu dùng bàn tay vàng của mình để giúp đỡ mọi người, và mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy niềm vui trong lòng.

Nhưng rồi, một ngày nọ, một người lạ mặt xuất hiện trong làng. Ông ta tự xưng là một thương nhân giàu có và hứa hẹn sẽ mang đến cho Minh những món quà quý giá nếu cậu đồng ý sử dụng bàn tay vàng của mình để làm giàu cho ông. Minh đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và danh vọng. Cậu quyết định giúp người thương nhân, nhưng điều đó đã khiến cậu dần xa rời những giá trị tốt đẹp mà cậu đã từng sống.

Khi Minh bắt đầu chạm vào những thứ chỉ vì lợi ích cá nhân, bàn tay vàng của cậu bỗng nhiên trở nên vô dụng. Không còn ánh sáng rực rỡ, không còn phép màu. Người dân trong làng dần dần quay lưng lại với cậu. Minh nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân, đánh mất những gì làm nên giá trị của cậu.

Sau một thời gian dài cô đơn, Minh quyết định quay trở lại với cuộc sống bình dị. Cậu bắt đầu giúp đỡ mọi người một cách chân thành, không mong đợi điều gì đáp lại. Dần dần, bàn tay vàng của cậu lại trở nên kỳ diệu. Cậu không chỉ giúp đỡ người khác mà còn tìm thấy niềm vui trong việc cho đi.

Cuối cùng, Minh hiểu rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bàn tay vàng, mà nằm ở trái tim nhân ái và lòng tốt. Từ đó, cậu sống một cuộc đời hạnh phúc, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần đến những món quà vật chất hay sự công nhận.

Kết luận

Câu chuyện về Minh và bàn tay vàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở sự giàu có hay danh vọng, mà ở lòng tốt và sự sẻ chia. Hãy sống với trái tim rộng mở, và bạn sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc.

Tham khảo

16 tháng 8

Dưới đây là hai câu văn có sử dụng các biện pháp tu từ so sánh, nhân hóa và điệp ngữ:

  1. So sánh: "Cô ấy đẹp như hoa nở giữa mùa xuân."
  2. Nhân hóa: "Cơn gió nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tôi."
  3. Điệp ngữ: "Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút trôi qua, tôi đều nhớ về quê hương."
16 tháng 8

tổng cộng là 6 câu ạ


Cuốn sách mà em yêu thích và đọc gần đây nhất là cuốn Dế Mèn phiêu lưu kí của nhà văn Tô Hoài. Câu chuyện kể về thế giới loài vật dưới góc nhìn của chú Dế Mèn vừa thú vị lại hấp dẫn. Đọc truyện, thế giới của các loài vật hiện lên thật sống động như đang được tận mắt xem. Nhờ vậy mà em biết thêm về nhiều loài vật như cào cào, chuồn chuồn, nhện, cá… Đặc biệt, từ các tình huống trong câu chuyện, em còn nhận lại những bài học ý nghĩa về tình cảm bạn bè, sự dũng cảm và chính nghĩa trong cuộc sống.

2 năm rồi t.lời gì nữa bro


13 tháng 8

vậy thì chịu thui:)

13 tháng 8

Dĩ nhiên rồi bro! Đây là bài văn kể chuyện – nhập vai nhân vật trong truyện Tấm Cám, và tớ sẽ nhập vai Cám – người thường bị xem là phản diện, nhưng lần này sẽ kể từ góc nhìn của Cám, để câu chuyện có chiều sâu hơn nhé.


💬 Tôi là Cám – người mang tiếng ác

Tôi là Cám. Từ nhỏ, tôi đã sống trong cảnh thiếu thốn tình cảm, dù có mẹ bên cạnh, nhưng mẹ tôi luôn lo tính toán, đấu đá với đời. Tôi không hiểu sao mẹ lúc nào cũng ghen tức với Tấm – đứa con riêng của cha dượng, và bắt tôi phải hơn nó mọi mặt.

Tôi biết mình không hiền như Tấm. Tấm ngoan, dịu dàng, cái gì cũng giỏi, ai cũng thương. Còn tôi – vụng về, ham chơi, lại bị mẹ bao bọc thái quá nên chẳng ai yêu quý. Nhưng... tôi có lỗi không, hay chỉ vì tôi là con của người mẹ ấy?

Hôm đó, mẹ sai tôi cùng Tấm đi bắt tép. Tôi biết mình không thể bắt giỏi như Tấm, nên khi mẹ xúi lấy giỏ tép của chị, tôi đã làm theo. Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều, chỉ mong được mẹ khen. Chỉ sau này tôi mới hiểu, mình đã cướp đi công sức của người khác. Đó là lần đầu tôi thấy ánh mắt buồn của Tấm – mà sau này, tôi không bao giờ quên được.

Rồi bao chuyện xảy ra: chị Tấm được vua chọn làm hoàng hậu, tôi thấy lòng mình dậy sóng. Không phải vì ghen, mà là vì tôi thấy chị đã đi xa quá rồi – cao sang quá, khiến tôi như cái bóng mờ nhạt. Mẹ tôi thì không chịu thua, bà lập kế giết Tấm, bắt tôi thế chỗ vào cung.

Tôi đã sống trong cung một thời gian, khoác áo gấm lụa, ăn sơn hào hải vị… nhưng đêm đêm, tôi không ngủ được. Những chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi… như có hồn, như lời thì thầm trách móc. Tôi thấy sợ… không phải sợ Tấm, mà sợ chính mình – con người đã im lặng để mặc sai trái.

Và rồi, Tấm trở về – rực rỡ, đàng hoàng. Chị không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa. Tôi đứng đó, trong lòng đầy hối hận và lo sợ. Tôi biết, cái giá của việc cướp đi hạnh phúc của người khác, sớm muộn gì cũng phải trả.


📌 Kết bài:

Giờ đây, nếu được làm lại, tôi muốn sống khác. Không ganh đua, không mưu mô, không nghe lời mẹ mà hại người. Nhưng quá khứ là thứ không thể xoá, tôi chỉ mong – ai đó hiểu rằng, đôi khi người ta trở nên xấu không phải vì họ muốn vậy, mà vì họ chưa từng được dạy điều tốt.


Nếu bro cần nhập vai Tấm, dì ghẻ, hay nhà vua, mình cũng có thể viết luôn nhé.

12 tháng 8

Đây là một đoạn văn 7-10 câu nêu tình cảm, cảm xúc đối với nhân vật Bà cụ trong câu truyện "Nàng tiên Ốc":

Bà cụ trong câu truyện "Nàng tiên Ốc" là một nhân vật đáng kính và đầy tình thương. Mặc dù tuổi cao sức yếu, bà vẫn luôn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết, sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh. Bà là hiện thân của lòng nhân ái, sự hy sinh và sự quan tâm chăm sóc vô điều kiện.

Khi gặp gỡ nàng tiên Ốc, bà đã nhanh chóng nhận ra sự đặc biệt của cô và không ngần ngại mời cô về nhà, chăm sóc và bảo vệ cô như một người thân. Tình cảm chân thành và sự tin tưởng mà bà dành cho nàng tiên Ốc khiến người đọc không khỏi cảm động.

Bà cụ là biểu tượng của sự ấm áp, tình thương và sự bao dung. Mặc dù cuộc sống của bà không được sung túc, nhưng bà vẫn luôn tìm cách giúp đỡ người khác, chia sẻ những gì mình có. Điều này cho thấy bà là một người có trái tim rộng mở và luôn sẵn sàng làm điều tốt đẹp.

Qua hình ảnh của bà cụ, người đọc không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của tâm hồn mà còn thấy được sự cao quý và đáng kính của người phụ nữ lớn tuổi. Bà là một tấm gương sáng cho những phẩm chất cao đẹp mà mỗi chúng ta nên học tập và noi theo.

Tham khảo

Chúc bạn may mắn!

7 tháng 10 2023

đây nha bạn

Thành phố nơi em sinh sống là một khu đô thị vốn dĩ ồn ào, hối hả, nhưng mỗi buổi sáng sớm tinh mơ, thành phố em mới thanh bình làm sao! Buổi sáng hôm ấy, em thức dậy từ rất sớm để tập thể dục và đi học. Không gian yên tĩnh tới lạ thường làm sao! Không có tiếng còi xe, không có tiếng người qua lại, ... Cả không gian yên tĩnh tới mức em có thể nghe từ xa tiếng giỏ thổi lao xao qua các tán cây, tiếng một vài chú chim dậy sớm hót líu lo. Con đường vốn đông đúc người qua lại mà giờ đây thật yên tĩnh và bình lặng. Bên các vỉa hè chỉ có một vài quán ăn nhỏ, bình dân đã mở cửa để chuẩn bị cho một ngày mai. Đó quả thực sự là một không gian yên tĩnh vô cùng. Thành phố em khi ấy thật thanh bình biết bao nhiêu.

7 tháng 10 2023

cảm ơn bn

nhưng chưa đủ 4 từ bn nhé

11 tháng 8

Tôi làm 1 câu hỏi nay nữa là tôi ngủ

11 tháng 8

Bác gà trống đứng trên mái nhà, vươn cao chiếc cổ dài và kiêu hãnh như một vị vua. Bộ lông đỏ rực của bác lấp lánh dưới ánh nắng, khiến bác trở nên nổi bật giữa bầu trời xanh. Mỗi sáng, bác cất tiếng gáy vang, gọi mặt trời dậy, như một nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng của buổi bình minh. Bác đi lại trên sân, bước chân mạnh mẽ và tự tin, như thể đang kiểm tra lãnh thổ của mình. Với ánh mắt tinh anh, bác gà trống luôn sẵn sàng bảo vệ đàn gà, thể hiện tình yêu thương và trách nhiệm của một người cha.

Tham khảo

13 tháng 4 2022

tham khảo

Đi du lịch! Đó là sở thích của nhiều người. Nhưng cùng với nhiều người, đó là thú vui xa xỉ, bởi vì không phải ai cũng có đủ tiền bạc về thời gian để tận hưởng thứ vui ấy. Nhưng đối với em, việc du lịch lại không hoang phí nhiều thứ như vậy, em thích đi du lịch qua những bài thơ nói về các địa danh, đi thăm “rừng mơ” trên núi Thơm, Hương Sơn, tỉnh Bình Định. Đó là một trong những trải nghiệm thú vị và gây cho em nhiều xúc động nhất!

 

“Rừng mơ ôm lấy núi

 

Mây trắng đọng thành hoa

 

Gió chiều đông gờn gợn

 

Hương bay gần bay xa.”

 

Điều thú vị ở từng “chuyến đi” của em là luôn có những “hướng dẫn viên du lịch” khá nổi tiếng trên di