Chia các từ trong ngoặc:
1.Phong often(play)...........................football on weekend.
2.We (visit).........................our grandparents.
3. she (have)..................short hair ?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1,We go shopping once a week
->How often are you go shop
2 , He'll go there at 6 tomorrow
->What time will he go there
3 , I will stay in Ha Noi for a week
-> How long will you stay in Ha Noi
->...........................................
1. We go shopping once a week.
-> How often do you go shopping?
2, He'll go there at 6 tomorrow.
-> What time will he go there tomorrow?
3. I will stay in Ha Noi for a week.
-> How long will you stay in Ha Noi?
Vietnam is a tropical country. So there are many kinds of foods and drinks to choose. I all kinds of fruits such as avocado, mango, orange, apple, etc. But the drink I love most is avocado smoothie. This healthy smoothie is perfect for a breakfast, a quick snack, or whenever I need a healthy boost. Avocados are high in fat, healthy type of fat. They also contain fat-soluble vitamin E, vitamin C. Especially, avocados are an excellent source of antioxidant carotenoids alpha-carotene, beta-carotene, beta-cryptoxanthin, lutein and zeaxanthin that may help slow aging, prevent certain cancers, heart disease, lose weight and improve your skin tone. Let’s enjoy our instant breakfast avocado smoothie and have an awesome day!
3.She has lunch at school
.4Her mother teach at a school.
5.Nga goes to school at 7 in the morning.
6.Nga's father works in a factory.
7.Her classer start at 7 in the morning.
8.She has lunch.
cau 8 ko bt co dung ko^^
1) A.handbag /a/ B.paper /ā/ C. Passage. /a/ D.happy /a/
=> Đáp Án : B Paper
2) A.think /TH/ B.there / T͟H / C.the / T͟H / D.this /T͟H/
=> Đáp án : A : think
My name is Tuan Kiet. I am a senior in high school. Everyone can agree that I am a good student and that I to study. My favorite subjects are maths and biology. I am going to enter the university because my goal is to study these subjects in future and to become a respected professional in one of the fields.I can say that I am a responsible and a hard-working student. Moreover, being a sociable person, I have many friends since I to communicate with people and get to know new interesting individuals. I enjoy my time at school: it is really nice to study and the students are very friendly and ready to help. The atmosphere cannot but make me want to go there every time. I to receive and deal with challenging tasks. I am a very enthusias student and I think this is a strong point of mine
1. B Neither can't i
2. C. is working
3. A. is
4. A. Will we
Thanks you !!!!!
We’ll be meeting with Red Cross representatives, BBC journalists, non-government experts on the divided Koreas problem, Korean artists with their own take on the separations and going on an essential excursion to the ironically-titled Demilitarised Zone (DMZ).
The official agreed reunions programme between North and South has been running intermittently for the last fifteen years, administrated by the Red Cross but cancelled from time to time when the long-running attrition between the two halves of the peninsula flare up.
This ranges from accusations of attempted border infiltration to wrangling at a higher polial level – often involving use of airspace by South Korean/USA counterparts or the North Koreans’ continuing and ominous-sounding ‘missile tests’, which seem to be broadly understood (though hardly well-veiled) polial code for nuclear launch capacity.
As such, the reunions have often been cancelled at very short noe. This year, 97 individuals from the North and 90 from the South will be waiting with baited breath for the go-ahead.
From the beginning, this intimate connection between global powers – the USA, North and South Korea – and the individuals whom desire simply to reunite with their loved ones after fifty-three years apart, has fascinated us.
People often tell you that the personal is polial, and in playwriting it’s not uncommon to get that as sage advice: try and find the human dramas where the two things are tightly wrapped around one another.
The polial-personal experience in the Korean peninsula before you even get to this fairly recent initiative of reunions is highly-charged. These reunions amplify it, and it’s that moment of amplification – which, we recently discovered, in 2015 will serendipitously be taking place exactly during the time of our visit – that has drawn us to the stories of those within, around and connected to the reunions.
We’re working with an interpreter in Seoul who’s been doing some initial research for us. As well as lining up various interviews she’s also been sending us clips from YouTube, including footage from a series of programmes from June 30th – November 14th 1983 called the KBS Special Live Broadcast ‘Finding Dispersed Families’ which sought to re-connect family members.
This parular clip she sent us (view from 52m30s) shows one of these moments of ‘amplification’ I’m referring to above.
Please, please take a look before you read the rest of this blog – it’s an unbelievable outpouring of emotion, both humbling and terrifying in its power: humbling because it shows how human beings are capable of containing and then expressing such emotion, and terrifying because I hope neither my children nor I ever have to experience anything it.
However it’s these moments, first encountered by the Sita and I in photographs and then a newsreel, which originally caught our eye when the idea came up two and a half years ago in a chilly room in Residence in Bristol. We wanted to find a way to explore these moments on stage. Now, watching the footage, I realise that’s impossible to do in any specific way naturalisally (though, to our credit, I think we had an inkling of that beforehand).
But it goes beyond that – I’m not sure that these moments can be ‘written’. Danced, maybe. Shown physically. Heightened, poeised. Illustrated through gestures in silence. Held in the gaps in-between the unspoken. Alluded to. Piled into the subtext. Whatever we start to do out there, it feels we’re headed towards a form of theatre that is quiet, understated, metaphorical.
That may well happen through language too, not just the other apparatus of the stage (plus I don’t want to second guess the form before we’ve even left British soil) but it feels the heights of emotion we’re encountering require us both to explore a new aesthe in our work together: new theatrical languages that pull on all of our sensibilities as human beings as well as professional story-makers.
I’ve been teaching adaptation recently at the universities of Bristol and South Wales, and a quotation I discovered seven years ago from Peter Hall about staging Greek Tragedy has come back into my mind.
He refers to the use of full mask in the original stagings of the tragedies in Athens as absolutely necessary – and necessary then, in his contemporary productions, because there is no way on Earth anybody could naturalisally stage the emotional states explored through the tragedies.
Think of Medea murdering her own children, Andromache knowing her baby will be dashed on the rocks beneath the walls of Troy, Iphigenia being destroyed by her own father to win safe passage to battle. How do you ‘play’ those moments?
Hall’s suggestion is that the experience can only reach us through a combination of poetry and image – the raw emotions too dangerous, too violent for anybody to recreate, and demanding to be wrought through other means. He refers in addition to Shakespeare’s poetry as a mask in its own right, serving a similar function.
All of this points towards an expressive, heightened and poe rendering of human experience, rather than one that relies solely on writing fabulous dialogue and knowing how to spin a great plot.
I’ve been parularly interested in the recent writing of director Philip Zarilli, exploring his entirely silent production of The Water Station which seems to operate in a similar theatrical realm.
His playwriting partner in crime, Kaite O’Reilly, also refers to the work of the same production company (The Llanarth Group – and interestingly in another East Asian context) in relation to The Aesthes of Quietude; namely the principle of silence and the qualities it renders in both the work, and the audience experience. These are useful models to have swirling around in my head before departure.
A final thought – any of you who take the time to read these blogs will know I bang on a lot about research-led writing, and in this year parularly, how the research (and process) aspect of playwriting has derailed my voice somewhat.
So in relation to the thoughts above, I have another key aim to embrace in our research trip to Seoul: to change the nature of my research. To observe, to listen, to watch, to think. To fuss less over dates and facts and endless transcriptions of never-ending interviews. To embed less in historical details, to feel less I can only write something or should only write something if I’ve made myself some kind of micro-authority on it.
That’s not the play we’re setting out to make. We’re exploring something much more fundamental, that sits in the cries and wails of the parted, the halves of people made whole again, and the necessity of the human spirit to keep hope alive.
That’s not about historical accuracy – that’s about absorbing this trip, reaching deep inside myself, and looking for something which, despite its extremities, is a universally recognisable experience for all human beings.
DỊCH
Chúng tôi sẽ gặp các đại diện Hội Chữ thập đỏ, các nhà báo của BBC, các chuyên gia phi chính phủ về vấn đề chia rẽ của Triều Tiên, các nghệ sĩ Hàn Quốc tự mình thực hiện các cuộc chia ly và thực hiện một chuyến tham quan thiết yếu đến Khu phi quân sự (DMZ) có tiêu đề trớ trêu.
Chương trình đoàn tụ chính thức đã được thống nhất giữa Bắc và Nam đã diễn ra không liên tục trong mười lăm năm qua, được Hội Chữ thập đỏ quản lý nhưng thỉnh thoảng hủy bỏ khi sự suy giảm kéo dài giữa hai nửa bán đảo bùng lên.
Điều này bao gồm từ các cáo buộc cố gắng xâm nhập biên giới đến gây lộn ở cấp chính trị cao hơn - thường liên quan đến việc sử dụng không phận của các đối tác Hàn Quốc / Hoa Kỳ hoặc 'thử nghiệm tên lửa' tiếp tục và đáng ngại hầu như không che giấu tốt) mã chính trị cho khả năng phóng hạt nhân.
Vì vậy, các cuộc đoàn tụ thường bị hủy bỏ trong một thông báo rất ngắn. Năm nay, 97 cá nhân từ miền Bắc và 90 người từ miền Nam sẽ chờ đợi với hơi thở bị cuốn theo để đi tiếp.
Ngay từ đầu, mối liên hệ mật thiết này giữa các cường quốc toàn cầu - Hoa Kỳ, Bắc và Nam Triều Tiên - và những cá nhân mong muốn đơn giản là đoàn tụ với những người thân yêu của họ sau khi cách nhau năm mươi ba năm, đã mê hoặc chúng ta.
Mọi người thường nói với bạn rằng cá nhân là chính trị, và trong cách viết kịch bản, không có gì lạ khi nhận đó là lời khuyên hiền triết: hãy thử và tìm những bộ phim truyền hình của con người trong đó hai thứ quấn chặt lấy nhau.
Kinh nghiệm chính trị-cá nhân ở bán đảo Triều Tiên trước cả khi bạn có được sáng kiến đoàn tụ khá gần đây này là rất cao. Những cuộc đoàn tụ này đã khuếch đại nó, và đó là khoảnh khắc khuếch đại - mà chúng ta mới phát hiện ra vào năm 2015 sẽ diễn ra chính xác trong suốt chuyến thăm của chúng ta - điều đó đã đưa chúng ta đến những câu chuyện của những người bên trong, xung quanh và kết nối với những cuộc đoàn tụ .
Chúng tôi đang làm việc với một thông dịch viên ở Seoul, người đang thực hiện một số nghiên cứu ban đầu cho chúng tôi. Cùng với việc xếp hàng các cuộc phỏng vấn khác nhau, cô ấy cũng đã gửi cho chúng tôi các clip từ YouTube, bao gồm các cảnh quay từ một loạt các chương trình từ ngày 30 tháng 6 đến ngày 14 tháng 11 năm 1983 được gọi là Phát sóng trực tiếp đặc biệt của KBS 'Tìm kiếm các gia đình bị phân tán' tìm cách kết nối lại các thành viên trong gia đình.
Đây Clip đặc biệt cô gửi cho chúng tôi (nhìn từ 52m30s) cho thấy một trong những khoảnh khắc của 'khuếch đại' Tôi đang đề cập đến ở trên.
Xin vui lòng xem trước khi bạn đọc phần còn lại của blog này - đó là một cảm xúc tuôn trào không thể tin được, vừa khiêm tốn vừa đáng sợ trong sức mạnh của nó: khiêm tốn vì nó cho thấy con người có khả năng chứa đựng và sau đó thể hiện cảm xúc như thế nào, và đáng sợ vì Tôi hy vọng cả con tôi và tôi không bao giờ phải trải nghiệm bất cứ điều gì như thế.
Tuy nhiên, đó là những khoảnh khắc, lần đầu tiên Sita và tôi bắt gặp trong các bức ảnh và sau đó là một bản tin, ban đầu đã thu hút sự chú ý của chúng tôi khi ý tưởng xuất hiện cách đây hai năm rưỡi trong một căn phòng lạnh lẽo ở Residence ở Bristol. Chúng tôi muốn tìm cách khám phá những khoảnh khắc này trên sân khấu. Bây giờ, xem các cảnh quay, tôi nhận ra rằng không thể thực hiện theo bất kỳ cách cụ thể nào một cách tự nhiên (mặc dù, theo tín dụng của chúng tôi, tôi nghĩ rằng chúng tôi đã có một mực về điều đó trước đó).
Nhưng nó vượt xa hơn thế - tôi không chắc rằng những khoảnh khắc này có thể được 'viết'. Nhảy múa, có thể. Thể hiện. Cao, thơ mộng. Minh họa qua cử chỉ trong im lặng. Tổ chức trong những khoảng trống ở giữa không nói ra. Ám chỉ. Xếp chồng vào phần phụ. Bất cứ điều gì chúng ta bắt đầu làm ở ngoài đó, có cảm giác như chúng ta đang hướng đến một hình thức nhà hát yên tĩnh, bị gạch chân, ẩn dụ.
Điều đó cũng có thể xảy ra thông qua ngôn ngữ, không chỉ bộ máy khác của sân khấu (cộng với tôi không muốn đoán thứ hai hình thức trước khi chúng tôi rời khỏi đất Anh) mà cảm giác như độ cao của cảm xúc mà chúng ta gặp phải Cả hai chúng tôi cùng nhau khám phá một thẩm mỹ mới trong công việc của chúng tôi: các ngôn ngữ sân khấu mới kéo theo tất cả sự nhạy cảm của chúng tôi là con người cũng như những người làm truyện chuyên nghiệp.
Gần đây tôi đã giảng dạy về sự thích nghi tại các trường đại học của Bristol và South Wales, và một câu trích dẫn tôi phát hiện ra bảy năm trước từ Peter Hall về việc dàn dựng Bi kịch Hy Lạp đã xuất hiện trong tâm trí tôi.
Ông đề cập đến việc sử dụng mặt nạ đầy đủ trong các bản gốc của các bi kịch ở Athens là hoàn toàn cần thiết - và sau đó, trong các tác phẩm đương đại của ông, bởi vì không có cách nào trên Trái đất có thể tạo ra các trạng thái cảm xúc tự nhiên khám phá qua các bi kịch.
Nghĩ đến việc Medea sát hại chính những đứa con của mình, Andromache biết đứa con của mình sẽ bị đập vào những tảng đá bên dưới bức tường thành Troy, Iphigenia bị chính cha mình phá hủy để giành chiến thắng an toàn để chiến đấu. Làm thế nào để bạn 'chơi' những khoảnh khắc đó?
Gợi ý của Hall là trải nghiệm chỉ có thể đến với chúng ta thông qua sự kết hợp giữa thơ và hình ảnh - những cảm xúc thô thiển quá nguy hiểm, quá bạo lực đối với bất kỳ ai để tái tạo và yêu cầu được rèn giũa qua các phương tiện khác. Ông nói đến thơ ca của Shakespeare như một mặt nạ theo đúng nghĩa của nó, phục vụ một chức năng tương tự.
Tất cả những điều này hướng đến một kết xuất biểu cảm, nâng cao và đầy chất thơ về trải nghiệm của con người, thay vì chỉ dựa vào việc viết đoạn hội thoại tuyệt vời và biết cách quay một cốt truyện tuyệt vời.
Tôi đặc biệt thích thú với bài viết gần đây của đạo diễn Philip Zarilli, khám phá sản phẩm hoàn toàn im lặng của ông về The Water Station dường như hoạt động trong một lĩnh vực sân khấu tương tự.
Đối tác viết kịch của anh ta trong tội phạm, Kaite O'Reilly, cũng đề cập đến công việc của cùng một công ty sản xuất (Tập đoàn Llanarth - và thú vị trong bối cảnh Đông Á khác) liên quan đến The Aellectas of Quietude ; cụ thể là nguyên tắc im lặng và những phẩm chất mà nó thể hiện trong cả tác phẩm và trải nghiệm của khán giả. Đây là những mô hình hữu ích để xoay quanh trong đầu tôi trước khi khởi hành.
Một suy nghĩ cuối cùng - bất kỳ ai trong số các bạn dành thời gian để đọc những blog này đều biết tôi viết rất nhiều về văn bản dẫn đầu nghiên cứu, và trong năm nay, đặc biệt là khía cạnh nghiên cứu (và quy trình) của viết kịch đã làm tôi thất vọng.
Vì vậy, liên quan đến những suy nghĩ ở trên, tôi có một mục tiêu quan trọng khác trong chuyến đi nghiên cứu của chúng tôi đến Seoul: để thay đổi bản chất nghiên cứu của tôi. Để quan sát, lắng nghe, để xem, để suy nghĩ. Để ít ồn ào hơn ngày tháng và sự kiện và phiên âm vô tận của các cuộc phỏng vấn không bao giờ kết thúc. Để nhúng ít hơn vào các chi tiết lịch sử, để cảm thấy bớt như tôi chỉ có thể viết một cái gì đó hoặc chỉ nên viết một cái gì đó nếu tôi tự tạo cho mình một loại thẩm quyền vi mô nào đó.
Đó không phải là vở kịch chúng tôi đang chuẩn bị thực hiện. Chúng ta đang khám phá một cái gì đó cơ bản hơn nhiều, nằm trong tiếng khóc và tiếng khóc của một phần, một nửa của con người được tạo ra một lần nữa, và sự cần thiết của tinh thần con người để giữ hy vọng sống.
Đó không phải là về độ chính xác lịch sử - đó là về việc hấp thụ chuyến đi này, đi sâu vào bản thân tôi và tìm kiếm thứ gì đó, bất chấp sự cực đoan của nó, là một kinh nghiệm dễ nhận biết đối với tất cả con người.
1.Phong often(play)...........plays................football on weekend.
2.We (visit)............are they visiting.............our grandparents.
3. she (have)....has..............short hair ?
1. plays
2.
3.Does_has_?