K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

31 tháng 7 2017

Cuộc đời thật tẻ nhạt và vô nghĩa khi người ta không có ước mơ và khát vọng. Bởi ước mơ chính là nhựa sống để nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn lên, sống có mục đích, có tương lai, hạnh phúc. “Ở trên đời, mọi chuyện đều không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn” là một trong những câu nói về ước mơ đáng để cho ta suy ngẫm.

- Ước mơ là gì? Ước mơ là điều tốt đẹp ở phía trước mà con người tha thiết, khao khát hướng tới. Có ai đó đã ví rằng” Ước mơ giống như ngọn hải đăng, chúng ta là những con thuyền giữa biển khơi bao la, ngọn hải đăng thắp sáng giúp cho con thuyền của chúng ta đi tới được bến bờ mà không mất phương hướng”. Sự ví von quả thật chí lí, giúp người ta hiểu rõ hơn, đúng hơn về ước mơ của mình.

Phải chăng “Ở trên đời, mọi chuyện đều không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn’?

Ước mơ của mỗi người trong cuộc đời thật phong phú. Có ước mơ lớn, ước mơ nhỏ; có ước mơ vụt đến rồi vụt đi; có ước mơ bình dị, cao cả; ước mơ bay theo đời người, ước mơ là vô tận. Và thật tẻ nhạt và vô vị khi cuộc đời không có những ước mơ.

Ước mơ đủ lớn nghĩa là nó cũng như cái cây được ươm mầm. Một cây sồi cổ thụ cũng phải bắt đầu từ hạt giống được gieo và nảy mầm rồi lớn dần lên. Ước mơ đủ lớn nghĩa là ước mơ cũng phải bắt đầu từ điều nhỏ bé và được nuôi dưỡng dần lên. Ước mơ lớn lên, trưởng thành không dễ gì mà có, nó phải trải qua bao bước thăng trầm, vinh nhục, thậm chí phải nếm mùi cay đắng, thất bại. Nếu con người vượt qua được và vẫn trung thành với ước mơ, khát vọng, lý tưởng thì chẳng có gì là không đạt được điều mình mong muốn.

Như chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, có ước mơ “tột bậc” là giải phóng dân tộc, đem lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho dân mình. Trải qua bao khó khăn, gian khổ và hy sinh người đã đạt được ước mơ lớn lao đó. Cũng có bao nhà tư tưởng lớn, nhà khoa học cho tới những người bình dân, thậm chí thân thể khuyết tật, họ vẫn vươn tới, đẹp bằng những khó khăn, cản trở của cuộc sống để đạt được những điều mong muốn.

Trong cuộc sống, cũng có những ước mơ bình dị thôi mà cũng khó có thể đạt được. Đó là ước mơ của em bé mù, của những em bị khuyết tật cho chất độc da cam, những người bị bệnh hiểm nghèo… Và ước mơ cũng không thể đến với những người sống không lý tưởng, thiếu ý chí, nghị lực, lười biếng, ăn bám…

Ước mơ dù có thể thành, có thể không thì hãy cứ tự tin. Đừng vì sợ ước mơ thất bại mà không dám ước mơ, hay không đủ ý chí, nghị lực mà nuôi dưỡng ước mơ thì thật đáng tiếng. Cuộc đời sẽ chẳng đạt được điều gì mình mong muốn. Sống như vậy thật vô nghĩa.

Nếu cuộc đời là chiếc thuyền thì ước mơ là ngọn hải đăng. Thuyền nhiều phong ba, ngọn hải đăng sẽ là niềm tin, ánh sáng hướng thuyền. Mất hải đăng, thuyền sẽ đi đâu về đâu? Vì thế ước mơ thật đẹp và lớn lao biết bao, nếu ai đó sống không có ước mơ, khát vọng thì cuộc đời tẻ nhạt và vô nghĩa biết nhường nào.

Cần có ý chí, nghị lực để nuôi dưỡng, thì chúng ta có thể biến ước mơ thành hiện thực, vậy nên ...hãy tự tin lên nhé !...

31 tháng 7 2017

​Mỗi người đều mang trong mình những ước mơ dù lớn, dù nhỏ. Cuộc đời sẽ tẻ nhạt, vô nghĩa biết bao khi con người ta sống không có ước mơ, khát vọng.

Qủa thật, ước mơ là nhựa sống để nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn lên, giúp ta sống có mục đích, có tương lai, hạnh phúc vì vậy “Ở trên đời, mọi chuyện đều không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn”.

Ước mơ là những điều tốt đẹp ở phía trước mà con người tha thiết, khao khát, ước mong hướng tới, đạt được. Có người đã ví: “Ước mơ giống như ngọn hải đăng, chúng ta là những con thuyền giữa biển khơi bao la, ngọn hải đăng thắp sáng giúp cho con thuyền của chúng ta đi được tới bờ mà không bị mất phương hướng”. Sự ví von quả thật chí lí, giúp ta hiểu rõ hơn, đúng hơn về ước mơ của mình. Nhà thơ Tố Hữu từng nói “Ước mơ con đè nát đời con” Con người sống cần có ước mơ nhưng nếu ước mơ quá nhỏ bé tầm thường thì lại là yếu tố kìm hãm sự thành công của chính đời mình. Vì vậy, Ước mơ phải đủ lớn. Tức là ước mơ khởi đầu từ điều nhỏ bé, trải qua một quá trình nuôi dưỡng, phấn đấu, vượt những khó khăn trở ngại để trở thành hiện thực.

Ước mơ của mỗi người trong cuộc đời cũng thật phong phú. Có những ước mơ nhỏ bé, bình dị, có những ước mơ lớn lao, cao cả; có ước mơ vụt đến rồi vụt đi; ước mơ bay theo đời người; ước mơ là vô tận. Thật tẻ nhạt, vô nghĩa khi cuộc đời không có những ước mơ!

Ước mơ của mỗi người cũng như một cái cây phải được ươm mầm, chăm sóc, vun bón rồi mới trưởng thành. Một cây đa cổ thụ cũng phải bắt đầu từ một hạt giống được gieo và nảy mầm rồi dần lớn lên. Như vậy, ước mơ phải bắt đầu từ những điều nhỏ bé và được nuôi dưỡng mà thành. Nhưng để ước mơ lớn lên, trưởng thành thì không dễ dàng mà có được. Nó phải trải qua bao thăng trầm, vinh nhục, thậm chí phải nếm mùi cay đắng, thất bại. Nếu con người vượt qua được những thử thách, trở ngại, kiên định theo đuổi ước mơ, khát vọng, lí tưởng của mình thì sẽ đạt được điều mình mong muốn.

Nhìn ra cuộc sống ta sẽ thấy có biết bao tấm gương sáng biết biến ước mơ thành hiện thực bằng chính sự nỗ lực cố gắng của mình. Ước mơ của chủ tịch Hồ Chí Minh là giải phóng dân tộc, đem lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho dân mình. Trải qua bao gian khổ khó khăn và hy sinh, Người đã đạt được điều mình mơ ước. Nhiều nhà tư tưởng lớn, những nhà khoa học, những người bị khuyết tật họ vẫn vươn tới, đạp bằng mọi khó khăn, cản trở trong cuộc sống để đạt được mơ ước của mình. Ngay trong những ngôi trường trên mảnh đất Vĩnh Phúc thân yêu của chúng ta cũng có biết bao tấm gương sáng biết biến ước mơ thành hiện thực. Em Nguyễn Văn Thình –cựu học sinh của trường THPT Nguyễn Viết Xuân chính là một minh chứng tiêu biểu. Sinh ra trong gia đình thuần nông, ngay từ nhỏ Thình đã phải chịu nỗi đau lớn về tinh thần là mất cả cha và mẹ. Em lớn lên nhờ sự đùm bọc yêu thương của người bà. Nhưng với ý chí và nghị lực vươn lên, Thình đã cố gắng học tập thật tốt, theo đuổi ước mơ trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho bà và mọi người. Giờ đây, em đã trở thành sinh viên năm thứ hai của trường Đại học y Hà Nội.

Bên cạnh những người sống có ước mơ và cố gắng theo đuổi ước mơ thì ngoài kia cũng có biết bao bạn trẻ có lối sống đáng lên án . Họ sống không mục đích lí tưởng, thiếu ý chí, nghị lực, lười biếng, ăn bám, dựa dẫm vào cha mẹ. Có những người đổ lỗi cho số phận mà không chịu cố gắng vươn lên. Cũng có những người vấp ngã một lần mà nản lòng, nhụt chí không muốn bước tiếp nữa.Thậm chí có những người tìm đến cái chết sau một lần thất bại trong tình yêu, học tập hay công việc .

Thực tế trong cuộc sống, ước mơ có thể thành, có thể không nhưng đừng vì vậy mà ta không mơ ước. Nếu sợ thất bại mà không dám ước mơ, hay không đủ ý chí, nghị lực mà nuôi dưỡng ước mơ “đủ lớn” thì thật đáng tiếc, đáng phê phán ! Cuộc đời sẽ chẳng đạt được điều gì tốt đẹp nếu sống không có ước mơ. Bởi nếu cuộc đời là chiếc thuyền thì ước mơ là ngọn hải đăng. Thuyền gặp nhiều phong ba, ngọn hải đăng sẽ là niềm tin, ánh sáng thuyền hướng tới. Mất ngọn hải đăng, con thuyền biết đi đâu về đâu? Vì thế, hai chữ “ước mơ” thật đẹp, thật lớn lao. Mỗi người chúng ta hãy có cho mình một ước mơ, hi vọng. Nếu ai đó sống không có ước mơ, khát vọng thì cuộc đời sẽ tẻ nhạt, vô nghĩa biết nhường nào!

Điều tôi muốn nói ở đây là mỗi chúng ta hãy biết ước mơ và cần tự cố gắng để biến nó thành hiện thực bằng chính niềm tin và nghị lực của mình bạn ạ ! Tôi bỗng nhớ đến một câu hát “Mỗi người cần có một ước mơ, nhỏ bé mà lớn lao trong cuộc đời …”.

~ Chúc bn học tốt!~

10 tháng 11 2017

-_-

10 tháng 11 2017

Ngô Châu Bảo Oanh bạn sao vậy

29 tháng 8 2017

giúp mik vs thứ 5 mik phải nộp òi

25 tháng 9 2017

Bé Hồng là một cậu bé có một tuổi thơ bất hạnh nhưng cậu có một tâm hồn vô cùng trong sáng và dạt dào tình yêu thương. Bố cậu ăn chơi , nghiện ngập mất sớm, mẹ cậu phải tha hương cầu thực .Còn cậu , cậu phải sống với bà cô cay nhiệt ,ghẻ lạnh,luôn gieo rắc vào đầu óc non nớt của đứa chấu những hình ảnh xấu về người mẹ để cậu ruồng rẫy mẹ của mình.Nhưng Hồng đã ruồng bỏ những lời nói thâm độc của bà cô, cậu đặt 1 niềm tin mãnh liệt vào người mẹ của mình , cậu căm hận những thành kiến tàn ác đã khiến cho mẹ con Hồng phải xa lìa .Hơn ai hết , cậu luôn muốn sống trong tình yêu thương , được mẹ vỗ về, được làm nũng được chiều chuộng,....như bao đứa trẻ khác .Gio đây mẹ là niềm hạnh phúc, là khát khao duy nhất của cậu.Và rồi , vào hôm giỗ đầu thầy cậu . Mẹ đã về. Hồng sung sướng vô bờ. Dạt dào , miên man khi được nằm trong lòng mẹ, được mẹ âu yếm vỗ về.tất cả những khổ đau , những lời nói của bà cô đều bị lãng quên- trôi đi nhẹ như một đám mây. Trong lòng cậu lúc này chỉ còn niềm hạnh phúc .Qua đây, ta thấy được Hồng là một chú bé hiếu thảo , có tâm hồn trong sáng và hơn nữa cậu có một tình yêu thương cháy bỏng dành cho người mẹ bất hạnh của mình - tình mẫu tử thiêng liêng.........

7 tháng 9 2017

Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kĩ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một người thầy đáng kính của tôi.
Năm ấy, khi tôi còn học lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủ nghiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp một, ngưỡng cữa của bậc tiểu học, có nhiều bạn mới, thầy cô mới.
Ngày trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên. Sau buổi lễ khai giảng, tất cả các học sinh đều bước vào lớp học của mình để học buổi học đầu tiên và gặp gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm của mình và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốt thời gian học tiểu học.
Khi thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh nhẹn và thầy chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn mặt thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục năm lận đận với học sinh. Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi im lặng và thầy nói:chào các con, thầy tên là Hồ Viết Cảnh, thầy sẽ chủ nhiệm lớp các con trong suốt bậc tiểu học. Giọng thầy thật ấm áp, nhẹ nhàng, làm cho những suy nghĩ trong đầu tôi về một người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc đều tan biến.
Sau khi ra mắt chúng tôi, thầy bắt đầu dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên mà cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Thầy viết lên bảng những dòng chữ đầu tiên, tôi trông thấy bàn tay thầy run run khi viết, sau này tôi mới biết, thầy phải chịu đựng những cơn đau do tham gia cuộc chiến tranh kháng chiến chống mĩ để viết nên dòng chữ đẹp đó. Sau khi viết xong đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ không, một và bạn ngồi phía dưới do mắt kém nên không thấy liền được thầy chỗ khác cho phù hợp. Trong buổi học thầy đến tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, tiếng cười đùa của một vài bạn đã làm xôn ao khắp sân trường. Buổi học đầu tiên đã kết thúc như vậy đó, thầy đã để lại cho tôi những suy nghĩ về một người thầy mẫu mực.
Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những rò chơi dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật đáng yêu, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác khuôn mặt thầy rất giống khuôn mặt ông nội tôi. Ông tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp của ôg và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ đến ông, nhớ đến cảnh chơi đùa của hai ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc. Lúc đó có một bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi khi buồn hiện về, tôi bỗng khóc to lên, không sao có thể kiềm chế được. Thì ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi:" Thành, sao con khóc, nói ra để thầy chia sẽ với con". Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận được sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn. Sau hôm đó tôi cảm thấy được thầy quan tâm nhiều hơn.
Vào một hôm, do tôi không học bài nên bị điễm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy không ra chơi với các bạn như mọi khi, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói:"thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng em là lớp trưởng nên phải gương mẩu cho các bạn noi theo.... thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ân hận vì đã làm thầy buồn. tôi tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu tốt hơn.
Vậy đấy, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về một người thầy giản dị mà thân thương. Tôi hứa sẽ cố gắng học tập để trở thành công dân tốt, có ích cho đất nước và xã hội. Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn:
"Ngọc không mài không sáng, người không học không tài."

21 tháng 8 2017
– Chú bé Hồng có một tuổi thơ đầy bất hạnh: bố chết sớm vì nghiện ngập, mẹ vì cảnh cùng túng quá phải bỏ con đi tha hương cầu thực, chú sống với bà cô cay nghiệt. – Một hôm, bà cô gọi Hồng đến và hỏi có muốn vào Thanh Hoá với mẹ không. Nhận ra vẻ mặt rất kịch và tâm địa độc ác của bà cô, Hồng nén lại niềm thương nhớ mẹ và trả lời không muốn vào. – Nhưng bà cô vẫn cố tình kể chuyện mẹ Hồng khốn khổ, đã có con với người khác làm cho Hồng đau đớn, thương mẹ và căm phẫn những cổ tục đã đầy đoạ mẹ mình. – Gần đến ngày giỗ bố, trên đường đi học về, Hồng thấy bóng người ngồi trên xe kéo giống mẹ. Chú đã đuổi theo và khi nhận ra mẹ, Hồng đã oà khóc nức nở. – Hồng cảm thấy sung sướng và hạnh phúc vô cùng khi được ở trong lòng mẹ. Hồng thấy mẹ vẫn đẹp như ngày nào. Chú đã quên hết mọi lời xúc xiểm của bà cô. Cậu tham khảo nhé!
21 tháng 8 2017

Gần đến ngày giỗ đầu bố Hồng, cậu lại rất thương và nhớ mẹ mình thì một hôm, người cô gọi cậu đến và hỏi có muốn gặp mẹ, gặp “em bé” ko. Sau đó, bà ta làm cho Hồng đau lòng bằng cách nói về cuộc sống của mẹ Hồng (rách rưới, nghèo khổ đi bán hàng, thấy người quen ko dám chào). Bà ta càng nói Hồng càng im lặng và cậu bắt đầu khóc. Cậu càng thấy thương mẹ, càng căm ghét những hủ tục lạc hậu hơn là ghét mẹ trước những lời bôi nhọ mẹ mình của bà cô thâm hiểm, tàn nhẫn. Một hôm, trên đường đi học về, Hồng thoáng thấy 1 người ngồi trên xe kéo rất giống mẹ. Hồng liền đuổi theo và gọi to. Vài giây sau, Hồng đuổi kịp xe kéo. Và nhận ra đúng là mẹ mình. Hồng òa khóc nằm trong lòng mẹ. Cậu cảm nhận được tất cả vẻ đẹp, sự yêu thương và dịu dàng của mẹ. Cậu quên hết mọi lời nói độc ác của bà cô, chỉ còn niềm xúc động và tình yêu thương mẹ vô bờ.

14 tháng 11 2017

Con giun xéo mãi cũng quoằn.