K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

2 tháng 10 2016

s Kotomi Ichinose

2 tháng 10 2016

ơ, gì vậy

8 tháng 1 2019

IQR là viết tắt của INTERQUARTILE RANGE / KHOẢNG CÁCH GIỮA CÁC TỨ VỊ PHÂN VỊ

ĐỊNH NGHĨA

Một thước đo sự phân tán của số liệu mẫu hoặc phân phối, thuật ngữ này được định nghĩa như sự chênh lệch giữa giá trị cao nhất và thấp nhất của các tứ phân vị, và vì vậy nó chứa 50% giá trị trung tâm các quan sát của các biến số liên quan. =))

8 tháng 1 2019

Nếu đồng chí muốn nói IRQ(Iraq) thì đồng chí hơi bị lố rồi =))

trong màn đêm đầy rẫy tội lỗibóng tối cứ bao phủ lấy tôiđứng lên để thoát ra đêm tốihay ở lại thế giới tội lỗiđều do chính tôi tự quyết địnhtự tôi phải chọn thứ gì đây?là bóng tối hoặc ánh sáng haytự tạo con đường cho riêng mình ?là gì đây là gì đây chứ ?tôi lại phải làm gì nữa  đây?rời xa thế giới của chính mìnhhay ở lại với chính  nó chứmệt mỏi cứ thế bao...
Đọc tiếp

trong màn đêm đầy rẫy tội lỗi

bóng tối cứ bao phủ lấy tôi

đứng lên để thoát ra đêm tối

hay ở lại thế giới tội lỗi

đều do chính tôi tự quyết định

tự tôi phải chọn thứ gì đây?

là bóng tối hoặc ánh sáng hay

tự tạo con đường cho riêng mình ?

là gì đây là gì đây chứ ?

tôi lại phải làm gì nữa  đây?

rời xa thế giới của chính mình

hay ở lại với chính  nó chứ

mệt mỏi cứ thế bao trùm  tôi

tôi kiệt quệ với chính nỗi đau

do chính bản thân mình tạo ra

mệt mỏi mệt mỏi mệt mỏi quá

ai đó làm ơn hãy cứu tôi

làm ơn đừng để tôi một mình 

làm ơn một lần thôi mà, nhé ?

giúp tôi đi, một người của tội lỗi 

làm ơn cứu tôi giúp tôi với

tôi cứ hét lên trong vô vọng

mà chính tôi không hề biết rằng:

chỉ cần bước thêm một bước  thôi

tôi đã có thể rời khỏi nó

thế giới đầy tội lỗi mà tôi

vẫn luôn hằng mong ước rằng

tôi có thể rời khỏi nó dù

chỉ là một lần duy nhất thôi

giúp mk với các cậu cho mk lời nhận xét a

6
26 tháng 4 2018

Đây là bài thơ giàu cảm xúc, nói cách khác nó có nhiều hình ảnh nói về tâm trạng của con người.

Bài thơ nêu lên hình ảnh về cuộc sống con người nói về 1 thứ tình cảm - 1 thứ đã bị đánh mất

=> Bài thơ đã phản ảnh suy nghĩ, tâm trạng của con người

Tk mk nha mn, ms bị trừ 20đ xong!

25 tháng 4 2018

hay qua!

LUNG LINH ÁNH NẾN Người tử tù ngước lên nhìn tôi: Bác làm ơn giúp em một lần này nữa nhớ! Cho em xin một chục cây nến thôi! Tôi dò xét nhìn anh ta. Mắt anh ta đã trong hơn, có lẽ cũng sắp khỏi rồi. Tuần trước mới vào đây, hai mi mắt anh ta còn sưng lên hum húp, nhoèn mắt cứ một lúc lại chảy ra trắng dục. Tôi đã mời bác sĩ tới khám và cho anh ta thuốc. Sau đó, anh ta còn nài nỉ tôi mua thêm cho mấy gói dầu cá viên. Tôi...
Đọc tiếp

LUNG LINH ÁNH NẾN

 

Người tử tù ngước lên nhìn tôi: Bác làm ơn giúp em một lần này nữa nhớ! Cho em xin một chục cây nến thôi! Tôi dò xét nhìn anh ta. Mắt anh ta đã trong hơn, có lẽ cũng sắp khỏi rồi. Tuần trước mới vào đây, hai mi mắt anh ta còn sưng lên hum húp, nhoèn mắt cứ một lúc lại chảy ra trắng dục. Tôi đã mời bác sĩ tới khám và cho anh ta thuốc. Sau đó, anh ta còn nài nỉ tôi mua thêm cho mấy gói dầu cá viên. Tôi cũng đã mua cho anh ta rồi. Bây giờ anh ta lại còn nhờ tôi mua nến. Ở trong tù thi dùng nên làm gì? Nội quy nhà giảm, nhất là với tử tử, nghiêm ngặt lắm. Lỡ có gì xảy ra, tất cả trách nhiệm lại đổ hết xuống đầu tôi.

- Anh cần nến làm gì? - Dạ, để em chữa mắt cho khỏi hẳn ai - Hừm...Thôi được! Để tôi xét xem thế nào.

Cách luyện mắt kiểu ấy thì tôi cũng chẳng lạ gì. Nhưng mà...

- Trăm sự xin bác giúp em. Em cũng chẳng được sống mấy bữa nữa... Ngập ngừng một lát, anh ta rầu rầu:

- Chẳng biết đến lúc ra "dựa cọc" thì em có khỏi được không?

Đắn đo mãi tôi cũng quyết định mua cho người tù một chục cây nến. Song lúc đưa cho anh ta xong, tôi bỗng chợt dạ. Nhờ mà... Tôi bèn kín đáo nhắc với mấy người lính gác, yêu cầu họ phải canh chừng anh ta thật sát sao. Một lúc sau tạt qua, thấy anh ta đang ngồi xếp bằng, mắt nhìn chăm chăm vào ngọn lửa nến trước mặt, tôi mới thấy hơi yên tâm. Lạ thực, tên tử tù này! Người ta đưa anh ta về đây để được hưởng mười lăm ngày, có thể sẽ là mười lăm ngày cuối cùng của cuộc đời anh ta, mười lăm ngày cho anh ta kháng án. Song có vẻ như anh ta đã tuyệt vọng lắm rồi. Tôi có nhắc anh ta sao không làm đơn kháng ăn đi thị anh ta trả lời: "Kháng làm sao được hở bác? Tội em nặng lắm, có chết trăm lần cũng đảng". Vậy mà anh ta còn chăm lo cho đội mắt mình đến vậy để làm gì không biết? Dễ anh ta tưởng rằng sang thế giới bên kia với một đôi mắt đẹp thì sẽ thoát khỏi vạc dầu sôi hay sao?

Mười lăm ngày trôi nhanh như gió thoảng. Hôm đội thi hành án đến đón anh ta đi xử quyết, trước lúc bước lên xe, người tử tủ bồng nghẹn ngào nắm chặt lấy hai tay tôi: - Em đội ơn bác nhiều... Mọi người ở lại, em đi! Nhìn đôi mắt trong sáng đẫm lệ, tôi bàng hoàng. Đôi mắt ấy là của một kẻ bị án tử hình ư?

Một tuần sau, phòng tôi bỗng có tiếng gõ cửa. Khách là ông bác sĩ đã đến khám mắt cho người tử tù dạo nọ. Ông đến để rủ tôi cùng  trao một món tiền cho bà mẹ của người tử tù ấy. Thấy vẻ ngạc nhiên của tôi, ông củng lộ vẻ ngạc nhiên không kém.

- Ra anh không biết gì ư? Tên tử tù ấy còn có một bà mẹ già yếu. Hôm nọ, khi tôi đến khám mắt cho hắn, biết bệnh viện chúng tôi cần một đôi mắt, hắn xin được hiến đôi mắt của minh để lấy một khoản tiền...

TRONG VAI NGƯỜI KỂ CHUYỆN, EM SẼ NÓI ĐIÈU GÌ KHI CÙNG BÁC SĨ TRAO MÓN TIỀN CHO MẸ CỦA NGƯỜI TỬ TỦ?

0
LUNG LINH ÁNH NẾN Người tử tù ngước lên nhìn tôi: Bác làm ơn giúp em một lần này nữa nhớ! Cho em xin một chục cây nến thôi! Tôi dò xét nhìn anh ta. Mắt anh ta đã trong hơn, có lẽ cũng sắp khỏi rồi. Tuần trước mới vào đây, hai mi mắt anh ta còn sưng lên hum húp, nhoèn mắt cứ một lúc lại chảy ra trắng dục. Tôi đã mời bác sĩ tới khám và cho anh ta thuốc. Sau đó, anh ta còn nài nỉ tôi mua thêm cho mấy gói dầu cá viên. Tôi...
Đọc tiếp

LUNG LINH ÁNH NẾN

 

Người tử tù ngước lên nhìn tôi: Bác làm ơn giúp em một lần này nữa nhớ! Cho em xin một chục cây nến thôi! Tôi dò xét nhìn anh ta. Mắt anh ta đã trong hơn, có lẽ cũng sắp khỏi rồi. Tuần trước mới vào đây, hai mi mắt anh ta còn sưng lên hum húp, nhoèn mắt cứ một lúc lại chảy ra trắng dục. Tôi đã mời bác sĩ tới khám và cho anh ta thuốc. Sau đó, anh ta còn nài nỉ tôi mua thêm cho mấy gói dầu cá viên. Tôi cũng đã mua cho anh ta rồi. Bây giờ anh ta lại còn nhờ tôi mua nến. Ở trong tù thi dùng nên làm gì? Nội quy nhà giảm, nhất là với tử tử, nghiêm ngặt lắm. Lỡ có gì xảy ra, tất cả trách nhiệm lại đổ hết xuống đầu tôi.

- Anh cần nến làm gì? - Dạ, để em chữa mắt cho khỏi hẳn ai - Hừm...Thôi được! Để tôi xét xem thế nào.

Cách luyện mắt kiểu ấy thì tôi cũng chẳng lạ gì. Nhưng mà...

- Trăm sự xin bác giúp em. Em cũng chẳng được sống mấy bữa nữa... Ngập ngừng một lát, anh ta rầu rầu:

- Chẳng biết đến lúc ra "dựa cọc" thì em có khỏi được không?

Đắn đo mãi tôi cũng quyết định mua cho người tù một chục cây nến. Song lúc đưa cho anh ta xong, tôi bỗng chợt dạ. Nhờ mà... Tôi bèn kín đáo nhắc với mấy người lính gác, yêu cầu họ phải canh chừng anh ta thật sát sao. Một lúc sau tạt qua, thấy anh ta đang ngồi xếp bằng, mắt nhìn chăm chăm vào ngọn lửa nến trước mặt, tôi mới thấy hơi yên tâm. Lạ thực, tên tử tù này! Người ta đưa anh ta về đây để được hưởng mười lăm ngày, có thể sẽ là mười lăm ngày cuối cùng của cuộc đời anh ta, mười lăm ngày cho anh ta kháng án. Song có vẻ như anh ta đã tuyệt vọng lắm rồi. Tôi có nhắc anh ta sao không làm đơn kháng ăn đi thị anh ta trả lời: "Kháng làm sao được hở bác? Tội em nặng lắm, có chết trăm lần cũng đảng". Vậy mà anh ta còn chăm lo cho đội mắt mình đến vậy để làm gì không biết? Dễ anh ta tưởng rằng sang thế giới bên kia với một đôi mắt đẹp thì sẽ thoát khỏi vạc dầu sôi hay sao?

Mười lăm ngày trôi nhanh như gió thoảng. Hôm đội thi hành án đến đón anh ta đi xử quyết, trước lúc bước lên xe, người tử tủ bồng nghẹn ngào nắm chặt lấy hai tay tôi: - Em đội ơn bác nhiều... Mọi người ở lại, em đi! Nhìn đôi mắt trong sáng đẫm lệ, tôi bàng hoàng. Đôi mắt ấy là của một kẻ bị án tử hình ư?

Một tuần sau, phòng tôi bỗng có tiếng gõ cửa. Khách là ông bác sĩ đã đến khám mắt cho người tử tù dạo nọ. Ông đến để rủ tôi cùng  trao một món tiền cho bà mẹ của người tử tù ấy. Thấy vẻ ngạc nhiên của tôi, ông củng lộ vẻ ngạc nhiên không kém.

- Ra anh không biết gì ư? Tên tử tù ấy còn có một bà mẹ già yếu. Hôm nọ, khi tôi đến khám mắt cho hắn, biết bệnh viện chúng tôi cần một đôi mắt, hắn xin được hiến đôi mắt của minh để lấy một khoản tiền...

Phân tích đặc điểm nv người tử tù

0
28 tháng 10 2018

https://www.facebook.com/Anti7ThangSida/?__xts__[0]=68.ARAE8UNSNw9imho2hYEU5RVWKgGjCOST4qt4is6Fp76Av0f0bv9_flADf5Z6tl-s45f5GKLZ-eT4HC8M7e9UCui8zG2wuRPcq1F3WaTF6ihVT56RIBRCy2SAY3FDC4RMBkvdae3Ylp8v3Vjoiyms-SoOhILw9QRUP0jBeuacPqJGPBlzgRpDDZ3cx-cVDDph7wuqqllYWsX2Cvx6fPV_LQ5R&__tn__=k*F&tn-str=k*F

28 tháng 10 2018

ko đăng câu hỏi linh tinh

21 tháng 11 2016

a). Vợ chàng quỷ quái tinh ma
Phen này kẻ cắp bà già gặp nhau.

“Kẻ cắp” là kẻ có nhiều thủ đọan mánh lới nhưng nếu gặp “bà già” có nhiều kinh nghiệm sống, lão luyện, cẩn thận thì cũng khó mà thi thố được.

Hàm ý của câu thơ có thành ngữ “Kẻ cắp, bà già gặp nhau”: Thúy Kiều “thông báo” cho Thúc Sinh về cuộc gặp gỡ sắp tới giữa mình và Hoạn Thư. Thúy Kiều không còn non nớt, ngây ngô như trước. Do đó được dự báo sẽ căng thẳng.

21 tháng 11 2016

b) Ðời ta gương vỡ lại lành
Cây khô cây lại đâm cành nở hoa.

Thành ngữ này nói ý hàn gắn, đoàn tụ, sự thay đổi từ xấu thành tốt trong đời sống.

17 tháng 4 2019

tất nhên là vk của các anh hùng òi ?

17 tháng 4 2019

me cua anh hung rua bat cho Ahihi ^_^

13 tháng 1 2021

-Động từ:''có''không chỉ giới thiệu dc về con sông mà còn thể hiện dc niềm tự hào của tác giả với con sông quê mình                                          -Tính từ:''xanh biếc''thể hiện màu xanh đậm gợi làn nước trong,in ánh mặt trời                                                                                                          -Ẩn dụ:''nước gương trong''khẳng định làn nước sông trong vắt như chiếc gương soi                                                                                                      -Nhân hóa:''soi tóc những hàng tre''khẳng định hàng tre mềm mại in bóng xuống dưới mặt nước như mái tóc của người thiếu nữ                                -So sánh:''tâm hồn vs buổi trưa hè''thể hiện tinh cảm nồng nhiệt,sôi nổi,cháy bỏng của tác giả vs dòng sông                                                       -Từ láy:''lấp loáng''gợi cái nắng chói chang chiếu xuống dòng sông lúc ẩn,lúc hiện như dát bạc trong truyện cổ tích                                                 Đây là đáp án nhé!

2 tháng 3 2021

Tác giả tả con sông quê hương qua hồi ức tuổi thơ.Con sông quê hương đã hiện về và được vẽ lên bằng sắc màu hiền diệu: hàng tre xanh in bóngdưới lòng sông. Trời mùa hè cao rộng; nắng gắt được dòng nước gương trong phản chiếu lấploáng. Tình cảm gắn bó, hòa quyện với con sông quê hương là tình cảm của tác giả khi xa quê.Vì vậy, qua miêu tả bằng so sánh, con sông quê miền Trung thân thương đã hiện lên rất đẹp,hiền hòa và nên thơ. Tình cảm về quê hương, về con sông rất chân  thật và mãnh liệt, nó hòaquyện vào lòng sông, ôm ấp, bao trùm cả con sông. Đó là sự gắn bó không bao giờ phai mờ trong kí ức tác giả .

13 tháng 3 2022

Chuyển từ chủ động sang bị động:

`-` Mẹ tôi tự tay đan cho tôi một cái áo len

`=>` Tôi đã được mẹ tự tay đan cho một cái áo len.

`-` Kẻ trộm đã lấy cắp ví của cô giáo tôi

`=>` Ví của cô giáo tôi đã bị kẻ trộm lấy cắp.

`-` Màn sương dày che khuất cảnh vật khiến cho khung cảnh càng trở nên huyền ảo

`=>` Cảnh vật bị màn sương dày che khuất khiến cho khung cảnh càng trở nên huyền ảo.

Chuyển từ bị động sang chủ động :

`-` Tôi bị mẹ giận

`=>` Mẹ giận tôi

`-` Nó được mẹ tin tưởng giao cho giữ hòm chìa khóa.

`=>` Mẹ đã tin tưởng giao cho nó giữ hòm chìa khóa.

`-` Hàng ngàn người đã bị cơn bão cướp mất nhà cửa, người thân

`=>` Cơn bão đã cướp mất nhà cửa, người thân của hàng ngàn người.